[YunJae fanfic] Phồn hoa – Chap 3

Phồn hoa

Author: Xiang Pen Pen

Editor: Tukimi

Paring: YunJae

Genre: Fluff, romance, drama, angst

Rating: NC 17

Length: 48 chapters

Do not take out. Thanks!

 

 

«— Chap 2

Chap 3

 

Lên sơ trung năm ấy, gia đình họ Kim chuyển vào chung cư, diện tích nhà bị thu nhỏ đi. Bố trí phòng ở trở thành một vấn đề, có ba phòng ngủ hai phòng sinh hoạt, vợ chồng họ Kim một phòng, ngoài phòng khách và phòng ăn ra thì còn lại hai phòng, một là hi sinh phòng đọc sách, hai người anh em mỗi người một phòng, hai là dành một phòng cho bố Kim có khoảng không để đọc sách còn hai người con chung một phòng.

Người một nhà ngồi họp ở phòng khách. Bố Kim, mẹ Kim, Jung Yunho không hẹn mà cùng quay đầu nhìn Kim Jaejoong chờ cậu lên tiếng.

“Này, mọi người nhìn con làm gì?” Kim Jaejoong cảm thấy mình được nhiều người yêu thương vừa mừng lại vừa lo.

“Cả nhà chỉ có con là khó phục vụ nhất, con muốn ở thế nào thì quyết định đi…” Với đứa con ngang ngạnh này Bố Kim không còn biện pháp nào khác.

Jaejoong mở to mắt, xoay tròn hai hạt nhãn đen.

“Đương nhiên là… Con cùng bé Yunho ở một phòng rồi, có được không, em trai?” Giọng nói của Jaejoong hết sức nịnh nọt lấy lòng Yunho.

“Phù, vậy là tốt rồi, cuối cùng cũng trưởng thành, không tranh giành đồ đạc với em trai nữa…” Mẹ Kim thở ra.

“Đồ nhóc con này mà có chủ ý gì đó, ba nói cho con biết, nếu con dám bắt nạt Yunho, xem ba trừng phạt con thế nào!” Bố Kim cũng bị con trai hù dọa.

“He he, Yunho cùng ngủ với con một phòng, tiện lợi lắm, mọi người nghĩ xem, không cần mọi người thu dọn phòng cho con nữa rồi…” Jaejoong vừa lắc lư nói, vừa quay sang nhìn trộm Yunho.

Yunho phá giải chính xác nội dung của ánh mắt tựa như nước mùa thu đó: “Nếu cậu không đồng ý, tớ cắn chết cậu >_<”

“Cô chú yêu tâm đi, chúng con hiện tại rất tốt, không thành vấn đề ạ.” Yunho kiên trì nói.

Vì thế Yunho tuân theo Kim Jaejoong thiếu gia, trở thành người có chức năng thu dọn đặc biệt cho cậu ta, vợ chồng họ Kim cũng ngầm đồng ý đề nghị của Jaejoong.

Kỳ thực lời nói của Yunho rất chính xác. Thật ra cậu và Jaejoong đã không giống như lúc còn bé mới vừa gặp mặt, mỗi ngày nhìn không hợp mắt nữa rồi.

Sau chuyện “Giấy khen học sinh xuất sắc” ở tiểu học đó, Kim Jaejoong tự cho mình là thần hộ mệnh của Jung Yunho.

“Này, Yunho ah, tớ nói với cậu nha, khi đánh người dùng móng tay… Không, lấy tay trực tiếp cào thì tương đối đơn giản mà chỉ cần dùng ít sức, đừng tốn sức mà đánh mấy bọn vô lại đó…” Jaejoong đánh một cái vào lưng Yunho, “Này, cậu có nghe không hả…”

Jung Yunho xui xẻo bị quấy rầy, đỏ mặt tía tai trả lời, “A, được…” Nhưng trong lòng thầm lảm nhảm, “Dù thế nào tớ cũng khá giống người bảo vệ hơn…”

Trái lại, Kim Jaejoong đúng là thật tâm truyền dạy kinh nghiệm của chính mình.

Nếu bạn đối xử tốt một trăm phần trăm với Kim Jaejoong, cậu ta sẽ báo đáp bạn một trăm hai mươi phần trăm bằng sự bướng bỉnh nhất.

Kim Jaejoong ranh ma tinh quái, có một vài chỗ trưởng thành sớm, cậu đã biết từ lâu Jung Yunho rất quan trọng với cậu, là người nhà của cậu, là em trai gọi cậu thức dậy mỗi sáng, là oan gia cho cậu bánh bao, là người bạn để cậu bắt nạt nhưng cũng rất muốn quý trọng, cho nên hiện tại nếu quả bóng của cậu bị Jung Yunho dẫm bẹp cũng không sao, nên biết rằng, bình thường người khác không thể chạm vào dù chỉ một chút.

Năm đó Jung Yunho phơi nắng thay cậu dưới ánh sáng mặt trời gay gắt đã gần ngất xỉu thì Jaejoong mười tuổi đã đưa ra một lời hứa hẹn trong lòng.

Cậu dùng hành động “Bạo lực” đặc biệt của cậu nói cho Yunho, chịu mắng cùng nhau, đoạt giải cùng nhau, chia ngọt sẻ bùi, có nạn cùng chịu.

Trong hình dung của cậu chính là “Dù sao đều là một sợi dây thừng buộc trên con châu chấu, muốn chạy cũng cùng nhau chạy.”

Hiện tại hai người họ ở chung phòng, dùng giường tầng. Kim Jaejoong cố ý muốn nằm giường dưới, lý do chỉ là “Như thế thì thuận tiện bảo vệ bé Yunho của nhà tớ.” Nắm chặt giống như chiến sĩ cách mạng, vẻ mặt còn bi tráng khiến Yunho cảm thấy mình là một liệt sĩ.

Năm đó lên sơ trung, Yunho bắt đầu phát triển chiều cao, ban đầu chiều cao của Yunho và Jaejoong không khác nhau lắm nhưng bây giờ Yunho đã cao hơn Jaejoong một nửa cái đầu.

Jaejoong thích vụng trộm nhún chân trong khi đo chiều cao với Yunho, bị phát hiện liền chơi xỏ lá, “Hì hì, anh trai nhún chân để phủi bụi trên đầu cho cậu…”

Yunho vẫn giống như người anh trai thuở ban đầu của Jaejoong. Đi học, Yunho nhớ kỹ giúp Jaejoong sắp xếp cặp sách, tan học rồi, đi tìm Jaejoong trong lớp học của họ rồi cùng nhau về nhà. Vào buổi trưa, Yunho đi lấy ít thịt bò trong căn tin bỏ vào bát Jaejoong.

Khiến cho bạn học trong lớp họ vẫn thường nói đùa, “Yunho à, cậu thuộc dạng đẹp trai nhất trong trường học này mà không thể tìm được bạn gái thì đều là tại anh trai cậu đó.”

Có đôi khi nhìn Kim Jaejoong và bạn học khác bá vai khoác cổ, Yunho bỗng nhiên cảm thấy vô cùng chướng mắt, sau đó im lìm mà bước đi.

Yunho không biết bản thân mình làm sao, có lẽ là từ nhỏ đã có thói quen bị Kim Jaejoong bắt nạt, bất chợt thấy Jaejoong dằn vặt thì bản thân lại không quen.

Kim Jaejoong cũng rất không quen, mỗi lần cậu cùng các anh em hò hét gọi Jung Yunho, Yunho luôn bảo cậu ta bận làm bài tập nên không ra.

“Hừ, Bạn bè của tớ đến mất mặt như thế sao?”

Jaejoong đánh một cái vào mông Yunho, “Này, Giả bộ đứng đắn gì hả? Đi chơi thì làm sao nào?”

“Cậu mải chơi quá…” Yunho không tập trung trả lời.

“Hứ… Ai biết cậu không nhiều chuyện… Hay là làm việc tốt cho nhà nữ sinh người ta, làm Lôi Phong (1) luôn đi …” Jaejoong luôn luôn nhanh mồm nhanh miệng.

“Cậu…” Yunho đột ngột thở ra một hơi dài. Ngày thường Yunho cùng các học sinh khác quan hệ đều tốt, luôn hỗ trợ giúp đỡ nhau, bị Jaejoong hỏi như thế đúng là có mùi bất thường.

“Oh oh oh, tiếc thương mấy nữ sinh ấy à…” Thái độ của Yunho làm cho Jaejoong vô cùng khó chịu.

Chính xác mà nói, thì Jaejoong cảm thấy mình rất tủi thân, cùng các anh em đi chơi cũng chỉ là nói chuyện phiếm, không bao giờ cậu tỏ ra quá thân thiết hay cởi mở hoàn toàn với ai, có chuyện gì vui cũng chỉ nghĩ đến cậu ta, thế nhưng Yunho, đối với tất cả mọi người đều quan tâm chu đáo.

Không chịu đâu, không chịu đâu, trong lòng Kim Jaejoong đã mắng Jung Yunho một vạn lần “đồ nhóc vắt chanh bỏ vỏ!”

Buổi tối, hai người nằm trên giường nhưng không người nào nói gì, Jaejoong nhìn tấm ván giường trên đầu như thể muốn đục thủng một lỗ.

Cậu biết, kỳ thực Yunho không thật sự giận cậu, Yunho đối với mọi người đều tốt, thế nhưng không phải ai cũng không tức giận, nhưng mà đối với Jaejoong thì không thể giận nổi.

Giống như đầu năm hai sơ trung ấy, một đám nữ sinh như một lũ ruồi, vây quanh Yunho hai bên trái phải vo ve chạy tới chạy lui. Đứng tại một góc của hành lang trường học, Jaejoong lấy hết sức bóp bắp đùi của bạn cùng lớp Yoochun mà trút giận.

“A… A… Tớ nói, anh em, cậu buông tay ra được chưa…” Yoochun nhe răng nhếch mép.

“Cậu nói đi, tớ đẹp hay Jung Yunho đẹp!” Jaejoong đột nhiên xoay đầu nhìn Yoochun.

“A… Đều đẹp, đều đẹp… Oái… Nhìn cậu xinh… còn cậu ta thì đẹp trai…” Giọng nói của Yoochun càng về sau càng nhỏ.

“Bọn nữ sinh đó mắt bị mù hết rồi sao… Tớ đẹp trai lịch sự thì không đến, đến nhìn cái đồ đầu gỗ kia làm gì!” Jaejoong tức tối nhìn đôi nữ sinh kia đang ấn vào tay Yunho hộp kẹo.

“Ơ, Kim Jaejoong… chỉ vì mấy cái kẹo mà cậu ước ao là Jung Yunho à…” Park Yoochun cười châm biếm.

“Ai??? Ai muốn là cậu ta chứ??? Đi chết theo cậu ta đi!!!” Jaejoong hung hăng dẫm một phát, chuẩn xác trúng bàn chân của mục tiêu ngay bên cạnh.

“Cậu nói… Tớ đẹp hay mấy nữ sinh kia đẹp!” Jaejoong nghiến răng nghiến lợi tiếp tục hỏi.

“…” Park Yoochun ôm chân, nghĩ làm thế nào để chạy trốn.

“Cậu nghĩ xem, Jung Yunho có khiếu thẩm mỹ gì chứ! Eo thô to như vậy, khuôn mặt đen như vậy, cậu ta toàn hướng về phía các nữ sinh ấy cười! Tớ chưa một lần nào thấy cậu ta cười như thế với tớ cả! Khốn khiếp! Mới thấy mấy người đó ngay cả anh trai cũng quên được!!!”

“…” Yoochun trong lòng thầm khấn “Tớ van cậu đấy, Jung Yunho đối với cậu còn không gọi không cười, lẽ nào tru tréo khóc à, cậu có hài lòng mà khóc như vậy không?”

“Bọn họ thật ngớ ngẩn, cậu xem xem, bao nhiêu tuổi rồi mà vẫn còn tặng chocolate!” Đôi mắt Jaejoong trợn lên như muốn rớt khỏi tròng.

“Anh cả à! Ngày hôm nay là lễ tình nhân đó! Nữ sinh tặng cho nam sinh họ thích cái kia, rất là bình thường mà!” Park Yoochun không nói gì ngoài hỏi trời xanh.

“Lễ… Tình nhân? A!!!!!!!!!!”

Kim Jaejoong bằng tốc độ của ánh sáng xuyên vào giữa đám nữ sinh đang vây quanh Jung Yunho, giống như mẹ gà mái già bảo vệ gà con, với biểu hiện là không một ai trong số bọn họ có thể bất lịch sự với bé Yunho của nhà tôi.

“Các em gái à, cậu ta không thích ăn đồ ngọt, cho anh đây được không?” Jaejoong linh ta linh tinh, phất pha phất phơ, nghiêng vai như một tên lưu manh.

“A…” Mấy nữ sinh đem chocolate nhét vào ngực Yunho, bị hù dọa mà chạy mất.

“Cậu đang làm cái gì thế hả!” Yunho ở phía sau mặt tối sầm lại nói.

“Này, đây là thái độ của cậu với ân nhân cứu mạng đó sao? Cậu nhìn xem cậu đang làm gì! Còn ít tuổi mà yêu sớm, còn nhận chocolate, bản lĩnh gớm!” Jaejoong phát huy kỹ xảo nói của bản thân.

“Cậu… cậu dựa vào cái gì mà quản tớ! Cậu có tư cách để trách tớ sao?” Yunho rất không hài lòng với hành động kia của Jaejoong.

“Tớ, tớ…” Jaejoong một lúc không tìm được lời phản đối, bỗng nhiên cao giọng, “Tớ là anh trai cậu!”

Jaejoong biết lý do này rất là không chính đáng nên có chút nản lòng.

Sau đó cọ cọ vào người Yunho, túm túm lấy góc áo cậu ta, “Yunho ah… Tớ, tớ là sợ cậu lấy không đồ của người khác… Mẹ có nói qua, không thể lấy không đồ của người khác được…”

“Ai… Đây là lịch sự, người ta cho tớ, tớ đồng ý là lịch sự đó, thật là…” Yunho bắt đầu trở mình bọc đống đồ.

“A… he he, cậu không nói thì tớ đâu có biết… Xin lỗi nha… A? Kẹo này nhìn qua có vẻ ăn được nha…” Jaejoong giả ngu nói sang chuyện khác.

“Đúng ra là nhận cho cậu… không biết ai đó thích ăn chocolate nhất nhỉ…” Yunho lột vỏ một viên kẹo mút chocolate đưa đến trước miệng Jaejoong.

“Hì hì… Chính là bé Yunho nhà ta rất thông minh nha… đưa cặp sách đây tớ mang cho.” Jaejoong cười tủm tỉm.

“Đã nói rồi, không được gọi là bé… Yunho…” Yunho bí xị.

“A… Bé… Yun có thích nữ sinh đó không?” Jaejoong đang ngậm kẹo mút bỗng nhiên nhìn Yunho bằng ánh mắt rất buồn thảm.

“Không thích…” Yunho cúi đầu mở khóa xe đạp, bình thản trả lời.

“Ừm, chính là thế mà, bọn họ lớn lên rất xấu.” Jaejoong tự nghĩ với chính mình.

“Này Yunho có thích tớ không?” Jaejoong nghiêng đầu, phồng má, ngậm cái kẹo mút, giống như một em bé năm hay sáu tuổi, con ngươi quay tròn nhìn Yunho đẩy xe.

Yunho nhìn dáng dấp của cậu, cười cười, đẩy xe, nhẹ nhàng vuốt vuốt mái tóc của Jaejoong.

“Thích lắm…”

“He he… Đúng là em trai do tớ bồi dưỡng… hay thiên vị tớ…” Jaejoong vui vẻ ngậm kẹo, rồi lấy nửa còn lại ra, tự nhiên đút vào miệng Yunho, sau đó lấy ra rồi tiếp tục ăn.

Yunho để Jaejoong đứng ở chỗ ngồi phía sau xe đạp, gắng dùng sức, chở về nhà.

Jaejoong đứng ở phía sau, tâm trạng sung sướng hô to gọi nhỏ, chốc chốc, giang hai tay ra giống như cánh con sếu trắng đang bay rồi gào thét lên.

Để lại Park Yoochun còn đang tự hỏi tại sao cái kẹo mút kia có thể thay đổi cả quá trình và địa điểm, cằm gần rơi rớt.

Đó là lí do mà, lần này Jaejoong cũng biết, Yunho sẽ không vì vài câu nói của cậu mà nhỏ nhen tức giận.

“Mình buồn bực một chút, chủ động xin lỗi cậu ta là được rồi… Ai bảo mình là anh trai cơ chứ…” Jaejoong luôn lấy cái này làm lý do để an ủi bản thân.

Yunho kỳ thật trước sau không có yên tâm, đã hơi buồn ngủ rồi, chợt nghe một tiếng chói tai.

“A!!! Con gián!!!”

Sau đó Yunho cảm thấy bị một bóng đen tròn đè ép hơi thở.

Bật đèn trên đầu giường, thấy Jaejoong hai chân hai tay bám chặt lấy người cậu, dính như keo dán.

“Jaejoong… Làm sao vậy?” Yunho cảm giác như lục phủ ngũ tạng bị Jaejoong ép hết ra ngoài.

“Có! Con! Gián!” Jaejoong vén chăn lên, đến gần chui vào chăn của Yunho, bờ vai nhỏ cứ run run.

Yunho xem xét bên ngoài mép giường, thò người ra nhìn giường của Jaejoong.

Mọi thứ vẫn im lìm…

Chăn màn xộc xệch, cái gối lệch về mép giường, để lộ ra bao nhiêu là túi đồ ăn vặt, giấy nháp, còn có một vài bộ quần áo ngủ nhàu nát.

Yunho nghĩ thầm, cho dù có gián cũng là tại cậu mà ra.

Thở dài, đem đầu Jaejoong kéo ra, sợ cậu ta bị nghẹt chết; đẩy cậu ta vào phía sâu bên trong giường, sợ cậu ta nửa đêm ngã xuống, sau đó mở chăn đắp kín người Jaejoong, nhẹ nhàng sờ sờ đầu của cậu ta vài cái rồi tắt đèn.

“Ngủ đi…”

“Ừm… hi hi… không ngờ Yunho thương yêu tớ… giúp tớ giết chết con gián!” Jaejoong nhanh chóng ngoan ngoãn nằm thẳng chân, đề phòng bị Yunho đuổi xuống phía dưới.

“Yunho ah… Xin lỗi nha… Tớ không cố ý nói như thế đâu!” Nhỏ giọng xin lỗi.

“Ừ… Biết rồi… Ngủ đi… ngoan…” Giọng nói của Yunho trầm trầm ấm áp.

“Ừm…” Jaejoong im lặng một lúc.

Trong chốt lát, mở mắt ra hỏi, “Yunho, cậu thích giúp tớ hay thích giúp đám nữ sinh đó?”

Quay đầu lại, thấy Yunho đã nhắm mắt ngủ ngon lành.

Jaejoong vươn tay phải, ngón tay cái cùng ngón trỏ khe khẽ kẹp lấy đầu ngón tay út của Yunho, xoay xoay, tự bản thân nhẹ nhàng nói, “Đương nhiên là thích giúp tớ… ngủ ngủ…”

Lăn qua lăn lại cả buổi, Jaejoong cầm ngón tay của Yunho, vui vẻ đi vào giấc mơ, nên không có phát hiện, bên cạnh Yunho quay đầu lại, dùng đôi nhãn cầu óng ánh nước trong bóng đêm đồ từng nét trên khuôn mặt của Jaejoong.

End chap 3

Chap 4 —»

Chú thích (1) Lôi Phong (1940-1962) là chiến sĩ giải phóng quân bình thường của Trung Quốc, nổi tiếng vì thái độ mẫu mực trong việc toàn tâm phục vụ người dân, trong cuộc sống ngắn ngủi của mình, anh đã giúp đỡ rất nhiều người, sau khi Lôi Phong chết, Mao Trạch Đông phát động phong trào học tập Lôi Phong.

One thought on “[YunJae fanfic] Phồn hoa – Chap 3

  1. Dương_Dương 18/04/2011 at 12:55 am Reply

    ôi quá sức ngọt ngào lun, em thích những cảm xúc đầu tiên mà ngọt ngào này. Bé yunho 10 tuổi nhưng rất có tinh thần và trách nhiệm nha, đặc biệt tinh thần và trách nhiệm bảo vệ Jaejoong
    “Đều là tại cậu làm tớ thành như vậy, cậu giúp tớ đi, chẳng lẽ cậu nhẫn tâm nhìn tớ bị thầy giáo mắng sao… tớ… tớ là anh cậu đó…” Đôi mắt của Jaejoong ướt át giống như một chú nai con hiền lành ngơ ngác.=> đây là anh trai sao ?!!có anh trai nào dùng cái ánh mắt đó đi lừa em trai mình làm bài tập hộ ko hả trời. Đây mới là lúc 10 tuổi thui nhá sau này lớn lên công lực thâm hậu ko bít còn như thế nào nữa~~~

Leave a Reply ↖(^ω^)↗

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: