[YunJae fanfic] Phồn hoa – Chap 5

Phồn hoa

Author: Xiang Pen Pen

Editor: Tukimi

Paring: YunJae

Genre: Fluff, romance, drama, angst

Rating: NC 17

Length: 48 chapters

Do not take out. Thanks!

 

 

«— Chap 4

Chap 5

 

Về đến nhà, bố mẹ Kim thấy Yunho cõng Jaejoong tiến đến, vô cùng hoảng sợ.

“Jaejoong ah, con làm sao vậy? Đừng dọa mẹ…” Mẹ Kim vội vã đến gần.

“Không có việc gì đâu, chẳng qua là cùng Yoochun thi đấu, thi ai chạy nhanh không đi giày!” Jaejoong đi vào phòng tắm, mở vòi nước rửa chân.

“Đừng nói dối mẹ, không làm được bài cũng không sao, con đừng có nghĩ quẩn nha?” Mẹ Kim gần như sắp khóc nói.

“Cô à, không sao đâu, đừng lo lắng… Chúng con đều cố gắng làm bài mà…” Yunho lục lọi tìm thuốc thoa ngoài da, hướng về mẹ Kim nói.

Bố mẹ Kim thở phào nhẹ nhõm, chuẩn bị cơm để khao hai người con trai.

Jaejoong ngồi ở trên ghế sô pha, Yunho cẩn thận xoa thuốc lên lòng bàn chân đã bị phỏng rộp lên của Jaejoong.

“Yunho ah, kỹ thuật đạp xe của cậu rất tốt à.. Tớ ngồi phía trước mà cậu vẫn đạp vững vàng như vậy…” Jaejoong vừa đếm tóc Yunho vừa nói.

“So với người đến bây giờ vẫn chưa biết đi xe đạp thì không sai.” Yunho nói ẩn ý.

“Này, không biết đi xe đạp thì có gì xấu chứ? Sau này tớ sẽ đi ô tô chứ bộ…” Jaejoong đỏ mặt.

Bôi thuốc xong, đem chân của Jaejoong đặt lên trên ghế đề phòng thuốc mỡ bị quẹt vào, sau đó Yunho cầm cái bấm móng tay đến.

“Đưa tay đây…” Hướng về Jaejoong nói.

“Gì chứ? Này này, móng tay tớ rất tốt, không cần cắt…” Jaejoong rụt tay lại.

“Đưa ra đây đi! Cậu xem xem, móng tay cậu dài quá rồi, cậu không sợ nó bị chẻ ra à, đồ lười!” Yunho trực tiếp nắm lấy tay Jaejoong.

“Này? Tớ cảm thấy rất khá mà… Đây là vũ khí của tớ đó, hiểu không hả?” Jaejoong lẽ ra định nói, để tớ tự cắt, nhưng mà vừa nghĩ đến lúc trưa cái bạn hoa khôi đó mang nước cho Yunho thì tự nhiên nuốt trở lại.

Lần sau cậu sẽ giúp bạn gái đó cắt móng tay phải không? Tớ hưởng thụ một lần là được rồi…

Móng tay được cắt bằng phẳng bóng loáng, thoáng một cái, Jaejoong cảm thấy da mặt ẩm ướt.

“Này, Jaejoong, Jaejoong? Cậu làm sao vậy? Sẽ không cần phải kiểm tra nữa, thật đấy, cậu đừng khóc…” Yunho luống cuống chân tay.

Jaejoong gắng sức lau nước mắt, người như tê cóng đi…

Bố mẹ Kim cũng đi ra, cả ba người cùng an ủi Jaejoong, “Jaejoong, không việc gì đâu, nếu không thi được lên Iljoong, không có nghĩa là tương lai không thể thi vào đại học…”

“Vâng…” Jaejoong cầm khăn tay lau lau mặt, “Hì hì, con không sao…”

Buổi tối hôm đó, Yunho cõng Jaejoong trở về phòng,

“Yunho, hôm nay cậu ngủ với tớ đi?”

Hai người nằm tại giường Jaejoong, cậu phù phù cười thành tiếng, “Yunho, cậu lần đầu tiên ngủ cùng tớ ở giường tớ, bình thường đều là tớ lén lút đi lên ngủ với cậu, hì hì…”

“Jaejoong?” Yunho gọi.

“Ừm? Sau này tớ học ở trường khác, phải nội trú ở trường, chúng ta không thể cùng nhau ngủ nữa ha?” Jaejoong tự nhiên nói.

“Jaejoong, tớ muốn nói với cậu một chuyện…” Yunho ấp a ấp úng.

“Ừm… Kỳ thật tớ rất muốn lên Iljoong, gần nhà, và cậu có thể tiếp tục giúp tớ dọn dẹp giường… ha ha…” Jaejoong vẫn rất chăm chú nói chuyện.

“Jaejoong, tớ muốn nói với cậu…” Yunho nhìn Jaejoong, cảm thấy buồn bã lúng túng.

“Mà… cũng không đúng, bạn hoa khôi kia học cũng tốt như vậy, nhất định cũng thi lên Iljoong, tớ dù có học ở Iljoong, cậu chắc chắn không có thời gian dạy tớ…” Jaejoong quay sang nhìn Yunho.

“Cậu biết rồi sao?” Ở nơi nào đó trong lòng Yunho bị đổ vỡ.

“Ừ… Yunho thật khờ… Có cái gì mà không thể nói với anh trai chứ?” Jaejoong càng nói giọng càng nhỏ.

Yunho theo thói quen vươn tay ra sờ sờ tóc Jaejoong, “Tớ cũng vừa mới đồng ý bạn ấy… Sợ nói cho cậu, cậu vốn dĩ như vậy, nổi giận mà chê tớ không để ý đến cậu, ảnh hưởng tới việc cậu ôn tập…”

“Ha ha, tớ là ai nào, thế nào lại ảnh hưởng đến tớ được… Ha… Đã đồng ý rồi à…” Jaejoong xoay người, mặt đối diện với tường.

“Jaejoong…” Yunho khe khẽ gọi.

“Ngủ đi… ngủ đi… Hì hì, ngày mai tớ còn cùng Yoochun ra ngoài chơi… Tớ mệt lắm rồi!” Jaejoong đột ngột nói ra.

Buổi tối mùa hè oi bức, điều hòa không khí thổi, nhưng trong trái tim hai con người không hề yên ổn.

Ba ngày sau, thêm thời gian nguyện vọng. Nguyện vọng một của Jaejoong: Trường Trung học Sirheom.

Iljoong là trung học trọng điểm của thành phố, ở gần nhà Jaejoong, Sirheom là loại trọng điểm thứ hai ở đầu bên kia của thành phố, cho nên nếu đậu thì phải nội trú.

“Jaejoong, con có dự đoán được điểm không? Có được khoảng năm trăm bốn mươi tám điểm không?” Bố Kim lo lắng hỏi.

“Ôi trời, có dự đoán đi dự đoán lại… Dù sao thì con thành tích cũng không ổn định, lên trung học Sirheom cũng không khác đâu, trọ ở trường đỡ làm phiền bố mẹ.”

Tháng bày, công bố kết quả, Iljoong lấy điểm chuẩn là năm trăm bốn mươi.

Yunho cùng Jaejoong đi xem bảng thông báo. Trong đám người chen chúc, tự tìm tên mình,

Jung Yunho năm trăm bảy mươi lăm điểm, Kim Jaejoong năm trăm năm mươi điểm…

Yunho nhìn kết quả của Jaejoong, há miệng, cuối cùng cũng không nói gì.

Đã hơn 20 ngày thành phố không có mưa, ánh nắng mặt trời phát ra càng oi bức, da dẻ trắng bóng phơi nắng, Jaejoong đi đến phía sau Yunho, nhìn cái bóng lưng dày rộng, nhưng chân không thể bắt kịp, dường như sức lực biến thành hơi bay lên hết.

Gần trong gang tấc mà tựa hồ cách nhau ở chân trời xa xăm.

Kỳ nghỉ hè dài lê thê buồn chán, Jaejoong và Yoochun xen nhau ở cùng một chỗ, trèo tường leo cây, đi bộ trên đường quốc lộ, không có nơi nào để phóng thích hay phung phí niềm hân hoan của tuổi trẻ.

Bên cạnh Yunho là một nữ sinh ăn mặc váy áo màu trắng, bình thường là ở trên các đại lộ, Yunho đắt xe đạp, nữ sinh đó yên lặng đi bộ cùng.

Một ngày trước khi có giấy báo, Jaejoong đã chuyển đến ký túc xá, những người khác vẫn còn chưa đến nên cậu không muốn ở lại chỗ đó, buồn chán đi ra ngoài dạo chơi, đi khắp nơi đều thấy các tiệm nhỏ treo biển “Xỏ lỗ tai không đau nhức”, tùy thích đi vào một cái.

Tiệm uốn tóc sơ sài, nồng mùi keo xịt tóc chất lượng kém, quạt máy đầy bụi bặm kẽo kẹt quay, bà chủ quán đang uốn tóc xoăn cho một bác gái. Chiếc súng bạc mờ đen nhắm vào tai trái Jaejoong bắn lỗ, Jaejoong suy nghĩ, lỗ tai nhức buốt, liệu có đau lại nữa không?

Trở về ký túc xá, phát hiện Yunho mang theo túi to, túi nhỏ ngồi ở đầu cầu thang.

“Cậu đến đây làm gì? Tớ không phải là không muốn mọi người tiễn tớ sao?” Jaejoong mở rộng cửa mời Yunho vào.

“Cậu còn nói thế ư… Cậu nhìn xem cậu quên đem bao nhiêu thứ? Thẻ ATM, phiếu điểm kiểm tra, chìa khóa, cặp lồng…” Yunho vừa nói vừa lấy ra, đưa cho Jaejoong.

“Tớ nói cậu đã nhớ kỹ chưa đó?” Yunho lo lắng nhìn Jaejoong.

“Nhớ rồi, nhớ rồi, tớ không có đi học ở trên mặt trăng, khẩn trương cái gì?” Jaejoong cười hì hì.

Yunho lắc đầu, tiếp tục dọn dẹp cho Jaejoong, không nghe được Jaejoong phía sau lẩm bẩm nói, “Nếu tớ không quên thì cậu có thể tới sao…”

Thu dọn xong, Yunho rửa tay, một lát sau quay đầu, thấy tai Jaejoong phát sáng lập lòe.

“Ai cho cậu xuyên lỗ tai!” Đột ngột hỏi.

Jaejoong bị dọa lại càng hoảng sợ, che ngực nói, “Cậu to tiếng như vậy làm gì, kinh hãi quá đi, mốt đang lưu hành hiện tại đó nha…”

“Lá gan cậu cũng quá lớn đó? Nếu trường học mà phát giác, cậu chờ bị xử phạt tác phong và kỷ luật đi!” Yunho không còn biết nói gì nữa.

“Trời ơi, không có việc gì hết, ngày mai đổi thành cái khuyên nhỏ xíu, ai nhìn cũng không biết đâu, giống với một nốt ruồi dài ấy mà!” Jajeoong cười đùa tí tửng.

“Đồ ngốc này, không muốn cười thì đừng miễn cưỡng…” Yunho đi đến, chà chà khuôn mặt Jaejoong, đem tóc Jaejoong vén sau tai, để lộ hoàn toàn cái lỗ, nhẹ nhàng nhéo nhéo, Yunho hỏi, “Có đau lắm không?”

“Ừ… Đau… Nhưng mà cậu sờ thì không đau chút nào… Hi hi…” Jaejoong vừa rồi còn cảm giác nóng rát nhức nhối nhưng mà khi Yunho chạm vào cảm giác đó liền biến mất.

“Jaejoong ah, sau này một mình ở trường học nhớ cẩn thận nha, mỗi ngày đều phải nhớ đó. Quần áo… cuối tuần về nhà mà giặt, còn có…” Yunho dùng lời nói yêu thương mà cậu chưa từng phát hiện dặn dò Jaejoong.

“Ừ, biết rồi… Được rồi, cũng không còn sớm nữa, cậu mau về đi…” Jaejoong leo lên giường, ngửa mặt nằm, nhận ra trên đầu không hề là ván giường của Yunho, mà biến thành trần nhà trắng mất rồi.

Một lúc sau, Yunho đi về, Jaejoong ngồi dậy, vừa ngửa đầu, viền mắt che dấu nước, nhưng nó không nghe lời, lúc này chảy toàn bộ ra.

Hổn hển lại nằm xuống phía dưới, hướng về trần nhà thì thầm nói một mình “Mình đã qua tuổi dậy thì rồi phải không…”

Năm đó, Yunho và Jaejoong lên cao trung, tám năm qua, lần đầu tiên xa nhau. Bởi vì vết thương ở lòng bàn chân cùng cái lỗ tai nhỏ đau nhức của Jaejoong, đó là mùa hè khắc ghi dấu ấn sâu đậm trong trái tim.

Lỗ tai sưng đỏ nhưng rất nhanh thì tiêu tán, Jaejoong thay đổi cái khuyên cũ thành khuyên mới bé tý, phòng ngừa việc bị nhà trường phát hiện.

Jaejoong soi gương, nhìn khuyên tai, nghĩ có đúng hay không có một số chuyện, giống như chỗ lỗ tai bị xuyên ngang, một thời gian không chạm vào nó, dường như quên lãng ở đó đã từng chảy máu, nhưng lúc đeo khuyên tai vào, nó nhắc nhở bản thân rằng ở đây từng bị tổn thương.

Năm nhất cao trung, thời tiết hết sức kỳ quái, hết nghỉ hè, nhiệt độ không khí đột ngột hạ xuống, giống như không có mùa thu, thẳng từ mùa hè nóng bức đến ngày đông giá rét, như thanh thiếu niên trong thời kỳ trưởng thành nổi loạn.

Jaejoong không có người trông nom quản lý, bảng thành tích xấu tựa như cỏ dại thi nhau mãnh liệt vươn lá.

Khai giảng hôm đó, không ngờ biết Park Yoochun lại là hàng xóm sát vách phòng ngủ, Yoochun hướng về phía cậu nháy mắt, “Thế nào? Không có ai quản nữa, sướng không?”

“Nhóc thông minh, anh trai lúc này đúng là tự do rồi!” Jaejoong vuốt vào lỗ tai, cái khuyên hầu như nhìn không thấy, ra vẻ bất cần đời.

Tuổi thanh xuân đầy nhiệt huyết, Jaejoong trong vườn trường mặc sức cười nói.

Lúc chơi bóng, hình như đã quên tất cả sinh mệnh mà phòng thủ tấn công, xong xuôi, đặt mông ngồi ở lề sân, thở hổn hển, dùng nước khoáng lạnh tưới đến hết mồ hôi.

Yoochun cuối cùng nói, “Anh em, cảm giác thế nào?”

Jaejoong khều khều lông mày, nói “Thoải mái lắm, cậu có thấy một đám con gái đang nhìn trộm tớ không?” Nắm tay cầm lọ nước hơi khoát khoát về phía những nữ sinh kia, làm cho đám nữ sinh khe khẽ nói nhỏ.

Yoochun nhìn mắt Jaejoong rồi nói, “Về cơ bản, lúc cậu cười, đôi mắt không hề híp lại, chứng tỏ đến tám, chín phần mười là cậu khó chịu.”

Jaejoong bỗng nhiên cười rất to, khiến đám con gái đang xao động nhìn hai người đẹp trai lại càng hoảng sợ, Jaejoong cười đến không thở nổi, đứng lên, đem lon Coca nhắm mục tiêu thùng rác ném vào, sau đó đi thẳng về ký túc xá.

Mở cửa ra, nghiêng ngả lên giường, có lẽ vừa cười rất to nên toàn thân đã mất hết sức lực.

End chap 5

Chap 6 —»

7 thoughts on “[YunJae fanfic] Phồn hoa – Chap 5

  1. shining05 14/04/2011 at 10:36 am Reply

    oh~~~ thật sự bắt đầu thích cái fic này rồi bạn ah~~~
    Bạn nhỏ Kim, thật sự là tinh tế hơn người…quả là lời nhận xét ko sai, trong khi lũ nhóc bằng tuổi chỉ có suy nghĩ non nớt đúng với độ tuổi, thì bạn nhỏ Kim đã thông thạo biết hết.
    Tình cảm của bạn ấy, cái ván gỗ phía trên đầu và màu trắng sáng của trần kí túc xá…thật sự khiến người ta phải nao lòng.
    Vết thương nơi bàn chân cùng cái khuyên bé tí ở bên tai hầu như chẳng là gì với cái nhức trong lồng ngực trái , đến cơn nắng chói chang ngoài kia cũng ko bao bọc nổi thì nói gì đến cái viễn cảnh bạn nhỏ tự an ủi mình tại cái kí túc nhỏ bé…
    Mình chờ mong chap mới, com vội bay ra ngoài đây ^^

  2. June_Nara 14/04/2011 at 4:02 pm Reply

    Đọc xong chap này thấy thương Jae quá. Rốt cuộc chỉ có thể giấu nỗi đau sau những nụ cười. Lần trước là đi chân trần trên mặt đường bỏng rát, lần này là xỏ huyên tai, giống như Jae đang dùng những thứ đó để làm dịu bớt phần nào những đau ssowns.

    [Năm đó, Yunho và Jaejoong lên cao trung, 8 năm qua, lần đầu tiên xa nhau.]

    –> Thời gian qua đi, con đường chung của cả 2 giờ tách thành 2 ngả riêng biệt. Đã ngần ấy năm bên nhau, thế mà giờ phải chia xa. Thế nhưng, chính im Jaejoong đã chọn cách bức mình ra hỏi con đường chung của cả 2. Jae hiểu rõ mình vẫn có thể học cùng Yunho, vậy mà cuối cùng lại chọn vào trường khác. Đoạn Jae nói chuyện vs Chun rồi chạm vào cái xuyên làm em thật sự rất thích, rõ ràng giọng điệu vui vẻ bảo mình được tự do, thế mà trong lòng lại mang nhiều trĩu nặng. Giờ đây sẽ chẳng có Yun bên cạnh Jae để nhắc nhở, để kèm cặp, để dọn phòng giúp cậu nữa.

    [Một lúc sau, Yunho đi về, Jaejoong ngồi dậy, vừa ngửa đầu, viền mắt che dấu nước, nhưng nó không nghe lời, lúc này chảy toàn bộ ra.

    Hổn hển lại nằm xuống phía dưới, hướng về trần nhà thì thầm nói một mình “Mình đã qua tuổi dậy thì rồi phải không…”]

    –> Đau đớn đến mức khóc lên, thế mà lại chẳng thể nhẹ lòng. Câu nói của Jae, vừa như tự hỏi, vừa như khẳng định. Có lẽ, trước đây Jae nghĩ, tình cảm khác lạ cậu dành cho Yun chỉ nlaf chút xao động của tuổi mới lớn, đến 1 lúc nào đó cũng sẽ tan biến. Nhưng giờ đây, Jae cảm nhận rõ ràng hơn bao giờ hết, tình cảm của cậu vs Yun không phải là nhất thời, mà nó là thứ tình cảm được bồi đắp và lớn dần qua năm tháng. Tình cảm đó như 1 sợi dây vô hình quấn lấy trái tim Jae, càng nhận thức rõ ràng bao nhiêu thì lại càng bị nó quấn chặt bấy nhiêu.

    Giọng văn trầm lắng, nhẹ nhàng, hình ảnh trong fic cũng vô cùng gần gũi, giản dị. Chỉ 1 đoạn ngắn Jae đi xỏ lỗ tai thế mà khi đọc đến đó em lại tưởng như mình đang chứng kiến rõ ràng trước mắt. 1 phát súng để lại 1 lỗ nhỏ trên tai, kèm vs đó là sự đau đớn tức thời trên da thịt. Tự hỏi lòng mình rằng có đau nữa không, thế nhưng bản thân biết rõ, cái đau trên lỗ tai đến lúc nào đó cũng sẽ hết, nhưng nỗi đau trong trái tim sẽ âm ỉ mãi không thôi. Mùa hạ năm đó, vết bỏng nơi bàn chân cùng lỗ xỏ xuyên tai là 2 vết sẹo nối đến tận trái tim.

    • June_Nara 14/04/2011 at 4:12 pm Reply

      Em cũng đoán ss protect để edit mà. Không sao đâu, chẳng có ai từ chối khi ss muốn mang đến cho reader 1 sản phẩm tốt nhất đâu.

      À~, còn cái này, em không biết bản gốc ra sao nhưng “1 trung” có thể sửa thành Nhất trung không, hay gì đó tương tự ấy, tại khi đọc 1 trung cứ thấy kì kì. Đó là ý kiến riêng của em thôi ^^!

      • Chingta 14/04/2011 at 4:17 pm

        Ừm, s cũng đau đầu vì cái tên đó, nhưng tại vì bạn tác giả, bạn ấy viết số 1 hẳn hoi cơ…
        Ok! S sẽ edit ngay ^^

  3. VP SHOP - RY 19/04/2012 at 1:04 pm Reply

    Ơ, Iljoong lấy điểm chuẩn 540, Jae đc 550 sao lại không đỗ vậy s?:-/

    • Chingta 19/04/2012 at 1:39 pm Reply

      bạn ơi hình như bạn đọc không kỹ, JaeJoong đăng ký nguyện vọng một là Trường Trung học Sirheom chứ ko phải là IIjoong (ban đầu JaeJoong định đăng ký học IIjoong với YunHo nhưng mà vì trường đó điểm chuẩn hàng năm đều cao nên cậu sợ là không đỗ, nhưng không ngờ cuối cùng thi lại được điểm cao nhưng lúc này lại muộn rồi vì cậu không đăng ký trường đó)

  4. VP SHOP - RY 19/04/2012 at 5:45 pm Reply

    À, tks s, e đọc lại rồi. Cả 2 lần đều đăng kí nguyện vọng xa Yunho :-<
    Fic này chân thực thật đó, nhưng chi tiết bố mẹ YJ mất không gây gay cấn cho lắm ^^

Leave a Reply ↖(^ω^)↗

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: