[YunJae fanfic] Ngục sủng – Chap 5

Ngục sủng

Author: Shi Ye Er

Editor: Tukimi

Paring: YunJae

Genre: Fluff, romance, drama, angst, HE

Rating: NC 17

Length: 68 chapters + 1 extra

Please don’t take this to wattpad. Thanks!

 

 

5.

 

Giống như có thứ gì đó cướp mất hô hấp của JaeJoong, dự cảm chẳng lành hiện lên trong óc, JaeJoong cố gắng tăng nhanh hơn động tác của đôi chân.

“A? Người nào?” Giọng nói lạnh lùng của Park YooChun vang lên.

“Người kia.”

JaeJoong đột nhiên cảm thấy vô số ánh mắt bắn về phía mình, người xung quanh tự động lùi về hai bên, làm cho JaeJoong không có nơi nào để ẩn trốn.

Nhưng dù sao có lẽ do cậu tiếp thu huấn luyện quá chuyên nghiệp, trong lúc quay đầu biến thành bộ dạng kém thông minh lơ ngơ nói, “Tôi, tôi sao?” Khó có thể tin mà lấy tay chỉ vào chính mình.

Khóe môi Jung YunHo hiện ra một nụ cười bí ẩn, quả nhiên đúng là một người thú vị.

“Cậu ta?” Park YooChun dường như cũng hơi khó hiểu.

“Đúng, chính là cậu ta.” Jung YunHo gật đầu khẳng định.

Một người không quan trọng đổi lại tránh cho mình một trận đánh nhau vô ích, rất có lời, Park YooChun không hề nghĩ ngợi liền đáp, “Lấy đi.” Lời thốt ra nhanh hơn gió thoảng như e sợ YunHo sẽ thay đổi ý kiến.

Vài người mau lẹ kéo cánh tay JaeJoong, phớt lờ tiếng kêu la vô tội của cậu, liền túm lấy mà đem cậu chuẩn bị đi ra.

Sau khi bị vứt vào phòng giam của Jung YunHo, JaeJoong thật sự cảm nhận được nguy hiểm đang tới gần. Là một trong những thành viên ưu tú nhất của đội đặc công, cậu không hề sợ hãi bất cứ ai hay bất cứ chuyện gì, cậu cũng chuẩn bị sẵn tinh thần mình có thể hy sinh bất cứ lúc nào, nhưng không biết tại sao, cái người tên Jung YunHo này, từ lần đầu tiên nhìn thấy đã có loại cảm giác mâu thuẫn vô cùng mãnh liệt.

Bây giờ JaeJoong nhìn căn phòng giam xa lạ, phía sau lưng một cơn rùng mình.

So với các phòng giam khác, nơi này giống như buồng ngủ của người bình thường, có một chiếc giường đôi rộng rãi nhìn ra bàn viết, thậm chí còn có ánh đèn sáng rực, nếu không phải trên tường không có cửa sổ, JaeJoong chắc chắn nghĩ mình đang vào nhà ở của người nào đó.

Rốt cuộc Jung YunHo đó có lai lịch như thế nào, JaeJoong lặng lẽ quan sát tất cả mọi vật xung quanh, trong lòng tràn ngập nghi vấn.

Cho dù nói như thế nào đi nữa, nghĩ biện pháp trốn trở về mới là điều quan trọng nhất, nếu thật sự mắc kẹt ở tầng hai này, toàn bộ công sức chuẩn bị trước kia coi như bỏ đi, bản thân cậu làm sao mà tìm ra những sổ sách gốc ấy!

Giữa lúc JaeJoong hết sức nghĩ cách đối phó cũng là lúc cửa phòng mở ra “két” một tiếng, người đàn ông đẹp mắt giống như săn hổ báo đi đến, đóng cửa lại. JaeJoong lúc này mới chú ý, phòng ngục này có hai chiếc cửa, cửa bên ngoài là chiếc vốn có, mặt trên còn có một cánh cửa sổ tiện cho việc theo dõi, chiếc cửa còn lại được lắp đặt ở phía sau nó, cửa gỗ màu nâu đỏ, thật giống với cửa phòng ngủ ở nhà của JaeJoong, dĩ nhiên, cánh cửa này không có cửa sổ.

Cửa phòng chốt lại, ở đây nhiễm nhiên trở thành một căn phòng bí mật, độ nguy hiểm trong chốc lát tăng cao.

Vẻ mặt JaeJoong cảnh giác nhìn chằm chằm Jung YunHo, dự tính lời mở đầu nói cái gì cho phải.

Nhìn sơ qua vẻ mặt căng thẳng của JaeJoong, Jung YunHo cười khe khẽ, nhẹ nhàng đi về phía sau, ngồi xuống bàn viết, lắc lư hai cái chân treo lơ lửng trong không trung, nghiêng đầu mỉm cười nhìn JaeJoong, giống như em bé đột nhiên phát hiện ra việc gì đó thú vị.

Uhm? Đầu JaeJoong trống rỗng, Jung YunHo bỗng nhiên đổi khác khiến JaeJoong khó xử.

“Em đang sợ?” Chiếc miệng khéo léo vẫn là nói ra những lời châm chọc.

Trong lòng JaeJoong khó chịu, nhưng một chút không chịu đựng sẽ làm rối loạn mưu kế lớn, vì vậy giả bộ nhát gan sợ phiền phức uất ức nói, “Không, không biết Yun hyung tìm tôi đến có chuyện gì?” Con mắt quét nhanh qua Jung YunHo, lại lướt xuống nền đất, cuối cùng dứt khoát cúi đầu khép chặt hai mắt.

“A?” Jung YunHo cảm thấy buồn cười, híp đôi mắt bé xíu, “Buổi tối hôm đó thái độ của em quả là rất đúng mực đấy! Làm sao bây giờ ngay cả nhìn cũng không dám nhìn anh?”

“Tôi, tôi…” Bản thân mình lúc đó nào đâu biết rằng hắn chính là Jung YunHo, hơn nữa hắn lại là một kẻ thích cùng đàn ông biến thái, nếu biết trước như vậy, trốn tránh e sợ còn không kịp, làm thế nào có thể chủ động đến chạm mặt chứ!

“Em sao vậy hả người đẹp?” Jung YunHo nâng cằm JaeJoong lên, nhưng thấy phía sau vẻ mặt dơ bẩn, cậu không hề vui vẻ mà nhíu nhíu mày.

Gương mặt này còn có thể được tôn vinh gọi là “Người đẹp”, ngay cả JaeJoong tự nghĩ cũng buồn cười, vừa không dấu tích đem cằm dịch ra, vừa lùi về phía sau nửa bước, không dự liệu mà cúi đầu.

“Tắc tắc… Khuôn mặt đẹp này làm sao mà luôn bôi trát cho thành hình dạng thế kia!” Có phần trách móc mà chà sát trên khuôn mặt của JaeJoong.

Ngón tay hơi lạnh vừa chạm vào làn da thì, JaeJoong giống như bị điện giật chợt né tránh.

“A? Không quen sao?” Jung YunHo mạnh mẽ di chuyển khuôn mặt JaeJoong, dường như khiêu khích nhìn cậu.

Sau khi bị đùa giỡn rốt cục cũng khơi mào lửa giận của JaeJoong, cậu đứng thẳng người lên, trợn tròn mắt đối diện Jung YunHo, “Có chuyện thì nói mau, có cái rắm gì nhanh phóng ra đi, tìm tôi qua đây tóm lại là có chuyện gì?! Nếu oán giận vì buổi tối hôm đó vậy nhanh trả thù đi, muốn khoét mắt hay muốn cắt tay cắt chân thì làm nhanh một chút! Nói cho mà biết trả thù rồi tôi còn muốn trở về, không có thời gian cùng anh ở nơi này dây dưa!”

Trong phòng ngục nhỏ hẹp tràn ngập âm thanh tức giận của JaeJoong, một trận quát nạt xong, ngay cả hơi thở của JaeJoong cũng không hề loạn lạc.

“Ha ha, giọng điệu không nhỏ, thái độ rất kiêu ngạo nha!” Bàn tay không an phận của YunHo lần thứ hai vươn ra, sờ sờ đầu JaeJoong, tựa như bậc đàn anh đang sờ đầu người em nhỏ đầy thương yêu.

Bản thân mình đã giận giữ mà lại bị cư xử không nghiêm túc khiến JaeJoong càng thêm phần bất mãn, giơ tay hung hăng gạt tay của YunHo đi.

Dáng vẻ tươi cười của Jung YunHo ngừng lại, trên khuôn mặt điển trai hiện lên sự hờn giận hiếm thấy, nhưng mà ngay tức khắc thay thế bằng một điệu cười châm biếm, “Vậy một người đàn ông tràn đầy nhiệt huyết thế này làm sao lúc đó bị người đối đãi như chó, dùng cơm thừa đáng nôn ọe của kẻ khác lấp kín miệng, ngay cả cổ họng cũng không cất tiếng?”

JaeJoong cứng đờ, lẽ nào từ khi có việc đó, Jung YunHo cũng đã chú ý tới mình rồi ư?

YunHo như là đã đọc hiểu ý nghĩ của JaeJoong, mở miệng nói, “Đừng hiểu lầm, tuy rằng anh đúng là đã từng đứng giữa vạn khóm hoa, nhưng không có kinh nghiệm nhìn ra em là người đẹp đâu, lúc đó chỉ là tò mò vì sao em cố tình làm xấu mình mà thôi.”

JaeJoong lo nghĩ, trả lời, “Chẳng qua là tôi không thích người khác nói tôi đẹp, những nhục nhã khác đều không hề gì, đại trượng phu biết co biết duỗi.”

“Chính xác là rất đẹp.”

“Anh!” JaeJoong chán nản, con mắt lại trợn tròn lên một chút.

Jung YunHo buồn cười, “Thế này nhìn lại càng hấp dẫn.”

JaeJoong cười nhạt, “Hừ… Vậy cho dù tôi nhìn có đen như mặt của Bao Công(2) anh cũng có thể nghĩ đẹp, xem ra anh đúng thật là chưa hề thấy qua người đẹp!” Fuck! Tại sao để chế nhạo hắn còn làm liên lụy mắng chửi chính mình!?

“Tư tưởng triết học nói cho anh biết, phải xuyên thấu qua hiện tượng nhìn bản chất. Nhà điêu khắc vĩ đại Rodin(3) cũng từng nói rằng, trong cuộc sống không hề thiếu cái đẹp, mà là thiếu con mắt phát hiện ra cái đẹp. Park YooChun là do thiếu cặp mắt như vậy, nên mới chắp tay đem một người tuyệt đẹp như em cho anh!” YunHo mặt dày trả lời.

Hừ! Anh làm như kiểu ai cũng biến thái như anh không bằng, đứng trước người cùng giới cũng có thể hưng phấn! Con mắt JaeJoong khẽ đảo, tặng cho Jung YunHo một ánh mắt rõ ràng chân chính.

“Nói đi! Đem tôi đến đây rốt cuộc muốn gì?!” JaeJoong toàn tâm muốn vứt cái của nợ kia càng sớm càng tốt.

“Ha ha!” Jung YunHo cười nhẹ, “Bây giờ câu hỏi hay mới xuất hiện, không ngờ có người vào phòng anh một lúc lại hỏi anh muốn gì…” Jung YunHo từ trên bàn viết nhảy xuống, bước dài về phía trước từng bước một, môi vô giới hạn kề gần da đầu JaeJoong, khe khẽ ấp úng ra một câu nói, “Em nghĩ anh muốn?”

Trên da đầu truyền đến một cảm xúc tê dại, trong lòng JaeJoong chán ghét, nhưng không hề lui bước, chỉ là hơi nghiêng đầu quay đi, “Không biết.”

“Giả ngu đối với em mà nói không có cái gì tốt đâu, bé cưng…”

JaeJoong rùng mình, hai chữ “Bé cưng” cứng rắn nện vào đỉnh đầu JaeJoong.

Ngục sủng? Kể từ khi vào đây JaeJoong dồn tâm trí suy nghĩ nên đã quên mất một cái thuật ngữ chân thật khẩn thiết ở hiện tại.

Rõ ràng là sắp gần vào những ngày mùa hè tháng tư, nhưng vì sao cảm thấy lạnh như thế?

End chap 5

Chú thích (2) Bao Công: tên thật là Bao Chửng (999–1062), tự Hy Nhân. Ngoài ra, ông còn được gọi là Bao Thanh Thiên, Bao Thị Chế, Bao Hắc Tử, Bao Học Sĩ hay Bao Long Đồ. Ông nổi tiếng là một vị quan “thanh liêm, chấp pháp nghiêm minh, không khiếp sợ quyền uy hay vị nể tư tình” dưới thời hoàng đế Tống Nhân Tông (1022-1063). Đặc biệt, ông có khuôn mặt đen như than.

Chú thích (3) Auguste Rodin: (12/ 11/1840 – 17/11/1917) là một họa sĩ người Pháp, thường được biết đến là một nhà điêu khắc. Ông là điêu khắc gia hàng đầu của Pháp thời bấy giờ và nay tên tuổi của ông được phổ biến khắp trong và ngoài giới nghệ thuật.

9 thoughts on “[YunJae fanfic] Ngục sủng – Chap 5

  1. Sả thánh thiện 11/05/2011 at 2:11 am Reply

    em phải giật cái tem chap này *xé, nuốt luôn*

    uầy ơi, bạn Yun bắt bạn Jae về rồi kìa nheeeeee

    2 bạn này đúng là bậc thầy… nói móc nhau a =))

    công nhận Jae giả ngu hay thiệt, anh ấy bắt bạn về thì có mỗi 1 chuyện thôi mà cũng bày đặt hỏi =))

    thanks ss nhé❤

  2. blackstork 11/05/2011 at 6:44 am Reply

    góp ý tí

    từ vãn bối ko hợp trong hoàn cảnh này nàng ạ, nó là đại từ nhân xưng ngôi 1 mang tính khiêm tốn, kiểu “vãn bối mong ngài chỉ dạy”, nếu muốn nói là tiền bối xoa đầu thì hậu bối hợp hơn😛

    cơ mà nói thật là e thấy với cái đà này bạn yun khó bẻ bạn jae từ “thẳng” thành “cong” lắm các bác ạ

    • Chingta 11/05/2011 at 3:12 pm Reply

      Ok thanks nàng đã góp ý ^^

  3. d4rkd3vil25 11/05/2011 at 7:42 am Reply

    chua j` ma noi chuyen moc’ hong. nhau the roi,hix….
    hai ban nay co chuyen de coi dai dai…
    ma hinh nhu chap nay hoi ngan thi phai??

    • d4rkd3vil25 11/05/2011 at 7:45 am Reply

      ma cho hoi….
      cai nay da dich hoan tat chua vay au….
      ngay nao cung zo canh me,hoi hop wa chai`

      • Chingta 11/05/2011 at 3:27 pm

        Bản gốc đã hoàn thành còn edit thì mình vẫn đang làm

  4. Phịt 11/05/2011 at 9:11 am Reply

    Á á á, tới luôn, tới luôn Jung Yun Ho à
    Cố lên, cố lên. JYH vô địchhhhhhhhhhhhh

  5. jliely 11/05/2011 at 12:08 pm Reply

    ô ô ô nàng chăm quá, ta yêu nàng a~~❤
    cuối cùng bạn nhỏ Jae đã lọt vào tay sói rồi, hắc hắc, ta xem em ấy bị ăn ra sao đây. mà bạn Jae trong này là đặc vụ nhưng vẫn còn non nhở ~~ ta cứ nghĩ bạn ấy tough lắm mà hóa ra ko tới . . . thôi thế thì tiện bề cho anh Jung nuốt trọng rồi.

  6. huyentrang_bn1989 11/05/2011 at 12:47 pm Reply

    haha., nuot tron thi nuot tron nhung voi tinh cach nay cua Jae thi yunho cung hoi kho bat nat nha, chac ban Jae lam cho ban Ho phai dieu dung ghe gom ay chu,co dc nguoi dep thi de nhung chieu chuong dc nguoi dep thi hoi kho nha!!! hay qua!!1 bit tang gi cho Tukimi day, gui ngan nu hon theo gio bay di, muaa muaa….

Leave a Reply ↖(^ω^)↗

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: