[YunJae fanfic] Ngục sủng – Chap 17

Ngục sủng

Author: Shi Ye Er

Editor: Tukimi

Paring: YunJae

Genre: Fluff, romance, drama, angst, HE

Rating: NC 17

Length: 68 chapters + 1 extra

Please don’t take this to wattpad. Thanks!

 

 

17.

 

Đã chết?!

Máu trong cơ thể JaeJoong dường như tụ lại một chỗ…

Đã chết… Không thể nào, không có khả năng… Sáng sớm còn sống mà…

Nhưng đột nhiên chỉ trong một cái chớp mắt, JaeJoong lập tức khôi phục vẻ bình tĩnh, “Chết như thế nào?”

Trong con mắt SoHeuk thoát ra một tia nhìn kinh bỉ, “Hừ! Chết như thế nào? Không phải là nhờ mày cả sao!”

Nhờ tao cả sao?

JaeJoong hiểu rõ SoHeuk có ẩn ý, tuy rằng trong lòng bực bội nhưng vẫn thể hiện sự điềm tĩnh tự nhiên như thường, “Nói rõ đi, rốt cuộc là chết như thế nào?”

“Kim JaeJoong, mày không cần giả bộ! Nói thật, DaeBung ở cùng phòng với mày coi như là số anh ta xui xẻo! Có lẽ nếu như anh ta sớm biết trước khuôn mặt nam không ra nam nữ chẳng phải nữ của mày đã không cho mày cùng phòng! Cũng tránh khỏi rước họa vào thân!”

Giọng nói của SoHeuk biểu lộ sự chán ghét cùng khiêu khích chọc giận JaeJoong, cậu cũng mặc kệ tổn thương trong người mà xốc cổ áo SoHeuk lên, đầu gối ra sức đẩy về phía bụng hắn, Soheuk lập tức khụy người xuống phân nửa, ánh mắt sắc bén của JaeJoong nhuộm lửa bùng lên, “Mẹ nó mày ít nói những lời vô ích đó cho tao! Tao hỏi mày anh ấy chết như thế nào?!”

SoHeuk vất vả ngẩng đầu tuy rằng người bị kiềm chế nhưng vẫn là một người đàn ông mạnh mẽ đầy nhiệt huyết, ngoài miệng không hề nhượng bộ, “Chết như thế nào?! Mày không phải biết rõ hơn người khác sao?! Bị đánh chết! DaeBung là bị đánh chết! Bị Jung YunHo cho người đánh chết! Bọn chúng đánh chết DaeBung ở trong phòng! Đang sống mà bị đánh chết!”

Cảm giác đôi tay đang nắm áo mình bỗng nhiên nới lỏng, Soheuk trượt xuống dọc theo bờ tường thở hồng hộc đè người trên mặt đất, “Nhất định là vì mày Jung YunHo mới thấy DaeBung rất ngứa mắt! Lúc DaeBung bị mang về chúng tao đều thấy anh ta sống dở chết dở, nhưng mà bọn chúng đánh đập tới tấp, căn bản là không muốn cho anh ta đường sống!”

“Vậy Park YooChun thì sao? Park YooChun để cho người tầng hai đánh chết người tầng ba của anh ta ư?” JaeJoong ngồi xổm trên mặt đất bức thiết hỏi.

“Park YooChun?! Hừ…” Soheuk nhìn xung quanh một chút, cười lạnh nói, “Park YooChun từ trước đến nay chuyện không liên quan đến hắn thì hắn cũng mặc kệ, DaeBung là người tầng ba thì sao chứ? Cũng không phải cùng hắn bưng bít chuyện gì nên hắn sẽ không quản việc DaeBung sống hay chết! Tao thực không hiểu nổi, tại sao JeAk một mực khăng khăng theo sát hắn như vậy?! Chỉ cần JeAk hyung ra lệnh một tiếng, mấy anh em chúng tao đã phế bỏ hắn từ lâu rồi!”

JaeJoong đứng lên im lặng nhìn phòng tù mà cậu từng ở, nhớ khi DaeBung nói chuyện con ngươi sáng lên, khoa chân múa tay vui sướng, kể những mẩu chuyện đùa hài hước, tất cả thanh âm, tất cả hình dáng dường như phảng phất hiện ra giữa không gian nhỏ hẹp, nhưng hiện tại trước mắt chỉ là một căn phòng trống rỗng im lìm vắng vẻ!

“Hừ! Mày không cần giả bộ đau lòng! Chẳng mấy chốc nữa mày cũng đi theo anh ta thôi!” Giọng nói châm chọc của SoHeuk vừa lúc đó vang lên.

JaeJoong cúi đầu nhìn hắn.

“Mày cho là mày có thể được sủng ái bao lâu?! Mày cho là đợi đến khi Jung YunHo chơi đùa chán sau đó mày sẽ có kết cục gì tốt đẹp?! Nói cho mày biết Kim JaeJoong, cuối cùng mày sẽ chết rất thảm! Nhất định mày sẽ bị bọn đàn ông đâm chọc đến chết! Fuck! Nghĩ đến lại thấy buồn nôn!”

JaeJoong nghe những lời chửi rủa vô cùng độc ác đó nhưng không hề muốn tranh cãi, hướng về đường cũ chậm chạp di chuyển.

Soheuk vẫn còn ở phía sau kêu gào, “Kim JaeJoong, mẹ nó mày không cần phải làm ra vẻ vênh váo, nghĩ đến âm thanh chính mày nằm dưới thân Jung YunHo dâm dãng la hét trên giường đi! Thật khiến người khác buồn nôn!”

JaeJoong càng ngày chạy càng nhanh, Soheuk vẫn đang kêu loạn cái gì đó nhưng cậu bịt chặt tai của mình, không nghe, không muốn nghe… Chỉ sợ nghe xong ngay cả mình cũng cảm thấy… Buồn nôn…

Đi về phòng tù của Jung YunHo, ngón tay khẽ chạm vào nắm cửa thế nhưng không thể nào lôi nó mở ra được.

JaeJoong nhỏ giọng hỏi chính cậu: Lúc chính mình ở dưới thân kẻ địch dùng tư thế khó coi cầu xin hoan ái, mơ hồ không rõ có phải DaeBung mắng chửi mình hàng vạn lần? Có phải anh ấy cũng rất hối hận vì cùng ở một phòng với mình? Có phải trước khi chết ánh mắt anh ấy oán hận nhìn chằm chằm vào giường ngủ của mình?

Dần dần JaeJoong xiết chặt nắm cửa, xương ngón tay vặn bẻ trắng bệch ra.

Lúc đang định đẩy cửa vào phía bên trong bỗng nhiên vang lên hai giọng nói…

“Yun hyung, lần này thật sự cảm ơn anh, nếu không có anh, em tuyệt đối không biết kẻ hại chết anh trai em năm đó chính là Ju DaeBung.”

JaeJoong ngừng động tác, âm thanh nghe có hơi quen quen nhưng JaeJoong tạm thời không nhớ là ai.

“Này! Hai anh em chúng ta nói gì mà cám ơn với không cám ơn! Hơn nữa cũng là anh thuận tiện, tưởng là chỉ điều tra nó, không ngờ còn có thể điều tra ra chuyện trong ngục giam năm đó.”

“Đúng vậy, không ngờ anh trai em trước đây lại vào tay nó, nói thật, em một chút cũng không nhìn ra nó có điểm gì mà dẫn dụ được người!”

“Lúc còn trẻ chắc chắn có chút bản lĩnh! Nếu không sao có thể bị nhiều người cướp đoạt như vậy?!”

“Cũng là do anh trai em khờ khạo, chỉ vì một người đàn ông mà bị đánh chết… Mẹ nó, nếu không vì nó, anh trai em làm sao lại đánh nhau với đám người đó?!”

“Được rồi, nhiều năm đã trôi qua! Đừng để trong lòng, hơn nữa người bây giờ nó đã chết, coi như cậu cũng trả thù cho anh trai rồi!”

Trả thù…

Ngực JaeJoong kịch liệt phập phồng lên xuống, như vậy có nghĩa là Jung YunHo đã sớm muốn giết DaeBung! Mà bản thân mình lại bị lừa gạt để lên giường?!

Người bên trong giống như nghe được câu hỏi trong đầu của JaeJoong, cất tiếng, “Yun hyung, nói thật nước cờ của anh thật sự rất tuyệt, khiến Kim JaeJoong nghĩ anh sẽ thả Ju DaeBung mà cam tâm tình nguyện hầu hạ anh, chờ khi phục dịch anh thoải mái sẽ lại nói cho cậu ta biết Ju DaeBung đã chết, đến lúc đó cậu ta có kêu trời oán đất cũng đã muộn… Ha ha! Điều quan trọng là không ai biết nguyên nhân chết thật sự của Ju DaeBung, đều tưởng là bị Kim JaeJoong làm hại, đến lúc đó chắc chắn không ai dám đến gần cậu ta, như vậy dù cho cậu ta có muốn kéo bè kết phái chống lại anh cũng khó khăn, bằng không phải ngoan ngoãn ngậm bồ hòn làm ngọt ở lại bên cạnh anh? Ha ha ha ha…”

“Ha ha ha… Chống lại anh? Cậu ta dám! Anh đánh gãy chân cậu ta!”

Giọng nói của Jung YunHo nghe có chút đắc ý, rốt cuộc JaeJoong không nhịn được giơ chân lên — “Rầm” — Sau một tiếng nổ cửa tù liền mở ra, JaeJoong thu bàn chân treo ở không khí lại, lạnh lùng nhìn hai kẻ mặt tươi như hoa kia.

Tuy JaeJoong đột ngột xông thẳng vào nhưng Jung YunHo không hề nổi giận, nét mặt ung dung thoải mái chậm rãi gom lại, nghiêm mặt nhìn JaeJoong, “JaeJoong, xem ra anh cần phải dạy dỗ phép tắc cho em.”

JaeJoong liếc mắt nhìn người bên cạnh Jung YunHo, hóa ra không ai khác ngoài ReoJa trong buổi tối hôm đó, hắn vừa thấy JaeJoong hình như có chút xấu hổ, hướng về phía Jung YunHo lên tiếng, “Yun hyung, em đi trước…”

Jung YunHo gật đầu.

Lúc ReoJa đi tới cửa thì bị JaeJoong cản bước, “Đánh chết anh em của tao, muốn đi sao?”

“Ha ha!” ReoJa không hề di chuyển, trái lại Jung YunHo cười khẽ, “Anh em của em? Sao anh không biết em còn có anh em? Là Ju DaeBung sao?”

ReoJa vẫn im lặng như cũ, mặt không biến sắc thoát khỏi tay JaeJoong mà đi ra nhưng ngay lập tức bị JaeJoong mạnh bạo giữ trên cửa.

Jung YunHo khó chịu đi đến, nghiêm túc cảnh cáo JaeJoong, “Chưa từng có người dám đụng đến anh em của Jung YunHo trước mặt Jung YunHo này.”

JaeJoong không đáp mà trực tiếp hành động để phản bác, cậu giơ khuỷu tay đánh vào phần cổ yếu ớt nhất của ReoJa. ReoJa kiên cường chịu đựng, tuy rằng đau đến mồ hôi lạnh toát ra như tắm nhưng cứ thế không thốt ra một tiếng nào.

Jung YunHo trừng mắt nhìn anh em của chính hắn bị đòn, căm phẫn không cần phải nói nhưng hắn càng giận hơn chính là, Kim JaeJoong thật sự có dũng khí vì Ju DaeBung mà ngang ngạnh với hắn! Trước mặt hắn đánh ReoJa, đúng là một loại ngang nhiên khiêu khích không kiêng nể gì.

Trong từ điển của Jung YunHo vĩnh viễn chỉ có bốn chữ to lớn “Hoàn toàn phục tùng” mà thôi, cùng với niềm kiêu ngạo khiến lông tơ trên người Jung YunHo lúc này đứng thẳng lên, cơn giận dữ đùng đùng theo lỗ chân lông thoát ra giống như hổ báo bị chọc giận.

End chap 17

8 thoughts on “[YunJae fanfic] Ngục sủng – Chap 17

  1. boboyunjaeyongwonhi 12/06/2011 at 12:16 am Reply

    Hum nay ta đã lượn vào đây đến 3,4 lần để chờ e Ching phá pass T.T

    Jae khá lắm * vỗ đùi* phải dằn mặt bọn chúng, ko thể để chúng nghĩ mình như đồ chơi thế đc x-(!

    Cơ mà, nếu nóng giận quá ko khéo lộ thân thế thì nguy :-SS

    Còn cái tên Ho kia, chắc lại định hành hạ bạn Jae típ đây, hmmm

    Thank Ching nha :X Quà cưới YJ đúng hem xD khí khí mong chờ các cháp tiếp theo 8->

  2. Bonaegi 12/06/2011 at 8:53 am Reply

    Ôi hay quá ! Yun đúng là đê tiện, tội cho Jae bị xỏ mũi lôi đi vẫn ko hề hay biết, đến lúc biết được thì đã quá muộn. Jae bây giờ liều quá, ko biết Yun sẽ làm gì tiếp đấy. Chap 18 nhanh nhanh nhé Au đang lúc gây go

  3. yuki-hana 12/06/2011 at 9:37 am Reply

    ôi trời …. mình tức quá . Mình tức mấy lời mà Xiao Black nói kìa …nếu là mình chắc nhảy vô bóp cổ cho nó im quá .

    Mình thấy và mình muốn sau chuyện này JJ trờ trở nên cứng đầu hơn một chút . Có thể bị YH đánh cũng chẳng sao , phải chống đối hay ít ra phải tỏ ra chống đối mạnh hơn mới được. Vì bản thân cũng được , vì nhiệm vụ cũng được hay vì bạn cùng phòng cũng đươc… phải làm cho YH tức lên thôi….. Mình tức quá .

    Ít ra giờ thì JJ cũng biết thêm chút ít về YC rồi.

    Thanks vì đã post nha . Chủ nhật vui vẻ . (^_^)

  4. xuglylovelyx 12/06/2011 at 11:28 am Reply

    Yun đúng là … *ko còn lời nào để nói nỗi nữa

    Tội nghiệp Jae wa đi

    Kiểu nì hỏi sao sau này Jae sống ở trong đó như thế nào

    Đến bây giờ Jae còn chưa tiếp cận được Chun nữa

    ko bik chừng nào Jae mới ra khỏi đây đc nữa

    Jae đã đánh anh em của Yun

    ko bik tên Yun có làm Jae ko nữa

    Haiz, mún giết chết cái tên Yun ** *** kia ghê

    Jae ơi tội nghiệp anh wa đi

  5. tazanazan 28/06/2011 at 12:01 pm Reply

    Quá hay, diễn biến cùng tình tiết chuyện rất hấp dẫn, tính cách nhân vật cũng rất thú vị. Đúng là sặc mùi ngục tù đen tối ah, mình thiệt không biết câu truyện tình “ro man tic” của hai bạn nhỏ đậu hoa sẽ ra sao ah!

    Bạn edit cũng rất tốt ah *nịnh bợ*😄; mấy cái thành ngữ đó cũng rất dễ hiểu, cảm ơn bạn nhiều.

    • Chingta 30/06/2011 at 9:21 am Reply

      Thank bạn, fic này công nhận tác giả viết rất hay, tình tiết lôi cuốn và hấp dẫn nữa, mình đọc QT lại mấy lần rồi mà vẫn không chán ^^

  6. Kimjaejae 27/04/2012 at 1:57 pm Reply

    càng đọc càng thấy hay

  7. kittyti 09/06/2016 at 2:29 pm Reply

    Mình thấy tội nghiệp Daebung…khổ từ nhỏ đến chết…tại anh có lộn mẹ kế…chứ anh có mamma là Hắc Sắc Cấm Dược thì đại thúc thụ sẻ được HE và có mí công cưng tranh nhau nữa kìa…

Leave a Reply ↖(^ω^)↗

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: