[YunJae fanfic] Ngục sủng – Chap 21

Ngục sủng

Author: Shi Ye Er

Editor: Tukimi

Paring: YunJae

Genre: Fluff, romance, drama, angst

Rating: NC 17

Length: 68 chapters + 1 extra

Please don’t take this to wattpad. Thanks!

 

 

21.

 

Một tuần sau khi xảy ra sự việc ấy, nhờ vào thể chất khỏe mạnh nên vết thương trên người JaeJoong cũng phục hồi nhanh chóng, ngay cả những tổn thương làm người khác cảm thấy xấu hổ cũng đã khỏi hẳn… Chỉ có phần kín vẫn còn lưu lại một chút vết tích nhẹ nhưng chuyển động cũng không có gì đáng ngại.

Vài ngày trước, JaeJoong thừa dịp không có ai để ý mà đi đến nhà tắm quả nhiên nhận được một tờ giấy mặt trên viết “Jung YunHo có liên quan đến Park YooChun, không nên hành động thiếu suy nghĩ lần nữa.”

Vậy ra anh ta cũng nhìn ra Jung YunHo và Park YooChun ít nhiều có quan hệ, chỉ là không biết anh ta biết rõ như thế nào rồi. Còn chuyện lần đó ra tay với Jung YunHo, JaeJoong luôn cảm thấy rất ân hận, lúc ấy bản thân mình đúng là bị kích động, sau này ngẫm lại thật sự muốn tát cho mình vài cái vào mồm, nếu Jung YunHo mà chết thật thì cậu thực sự phạm sai lầm lớn rồi, dù không tính đến chuyện đội cảnh sát sẽ xử phạt thế nào thì ngay cả chính cậu cũng không thể tha thứ cho chính mình. Nghĩ như thế đúng là có chút cảm kích Park YooChun…

Thế nhưng tại sao Park YooChun lại đi tìm Jung YunHo đúng lúc như vậy? Chẳng lẽ thật sự là vì chuyện của DaeBung sao?

Trăm ý nghĩ rối rắm trong đầu JaeJoong không cách nào tháo gỡ được.

Mấy ngày gần đây JaeJoong cùng Jung YunHo sống yên ổn bình an vô sự, hình như hắn có điều tra chuyện tại sao JaeJoong ngồi tù nhưng JaeJoong thật sự không hiểu hắn ở trong tù thân cá chậu chim lồng làm thế nào mà điều tra, cho nên cậu cũng không thèm bận tâm, suy nghĩ nhiều chỉ hao tâm tổn sức mà thôi. Hơn nữa cho dù hắn tra xét cũng không sao bởi lẽ đội cảnh sát đã sớm sắp đặt chu đáo tất cả, thậm chí còn có một người phụ nữ xấu số đã chết tên là “Jang Pyeong” bất cứ lúc nào cũng có thể chờ đợi hắn điều tra xem xét.

Về DaeBung, JaeJoong vẫn còn vô cùng thương cảm nhưng khi biết được DaeBung cũng không phải vì mình mà chết thì cậu có thoải mái hơn ít nhiều. Việc đã đến nước này chi bằng trước hết cứ gác lại cái đã, đợi sau khi điều tra vụ án rõ ràng sẽ đem tất cả những người liên quan bắt giữ mới là phương pháp báo thù tốt nhất.

Jung YunHo không hề truy xét việc JaeJoong hạ thủ sắp giết chết hắn nhưng cho dù Jung YunHo không truy xét thì đám anh em của hắn cũng không thể chịu đựng. JaeJoong không dưới một lần nghe được người khác dị nghị, có người nói Jung YunHo bị quỷ ám nên thật sự mê đắm một người đàn ông, có kẻ bảo Jung YunHo chỉ là nhất thời rung động nên cần phải cứu hắn thoát khỏi nước sôi lửa bỏng, có người còn len lén tìm tòi học hỏi hành động của JaeJoong, càng có nhiều người liên tục nhắc nhở Jung YunHo không nên bị ái tình làm mờ con mắt…

Đối với những lời nói đó Jung YunHo làm ngơ, cảm thấy rất phiền nhiễu mà nói một câu, “Anh hiểu lòng anh”, chỉ có điều là Jung YunHo biết rõ hắn không trách cứ JaeJoong…

Từ lần bị ép cùng hắn giao hoan, Jung YunHo không có cưỡng ép chính cậu nữa, lúc đầu JaeJoong nghĩ có phải lương tâm của hắn cảm thấy cùng đàn ông làm tình thật sự không có hứng thú? Hay là cảm thấy cùng cậu làm tình không có hứng thú…

Nhưng mà bất luận là nguyên nhân nào JaeJoong cũng rất vui mừng.

Thế nhưng dần dần JaeJoong cảm thấy có chút bất hợp lý, cậu phát hiện Jung YunHo càng ngày càng thích nhìn cậu, cho dù JaeJoong có làm cái gì, ánh mắt Jung YunHo rất say đắm âu yếm chăm chú mà nhìn chằm chằm vào cậu.

Ăn cơm, hắn muốn nhìn; uống nước, hắn muốn nhìn; đọc sách, hắn muốn nhìn; viết chữ, hắn muốn nhìn.

Ngay cả mỗi ngày mở to mắt ra đầu tiên cũng là thấy khuôn mặt khuếch đại vô số lần đó.

Nếu như nói bị đôi mắt chứa hàng nghìn vôn điện lúc nào cũng nhìn chòng chọc vào mình mà không sợ hãi, vậy một người cùng giới cả ngày kề bên tai bạn liên tục hỏi, “Em có yêu anh không?” “Em có thích anh chút nào không?” “Em có đúng là yêu anh hay không?” cái này chẳng phải là rất kinh khủng sao!

JaeJoong phỏng chừng đầu óc Jung YunHo đúng là dây đàn bị đứt hoặc có lẽ căn bản là bị bại não bẩm sinh, nhưng chỉ duy nhất một điều cậu không dám suy nghĩ sâu xa — Hắn, thật sự, yêu mình?!

Nếu không tại sao chuyện mình muốn giết hắn cũng không truy cứu? Nếu không tại sao lúc mình bị thương không lợi dụng? Nếu không tại sao suốt ngày nhìn chằm chằm vào mình rồi liên tục hỏi mình có yêu hắn hay không?

A a a a a! JaeJoong điên cuồng lắc đầu giống như đánh trống lúc lắc! Những ý nghĩ hoang mang nghi hoặc bao ngày qua vung vẫy sạch sành sanh…

Nhức đầu muốn mục nứt ra!

Đang muốn trùm chăn kín mít đầu, nhưng thấy người trên mặt đất mệt mỏi khó nhọc trở mình.

Không sai… Người đó chính là Jung YunHo…

Đây là JaeJoong đồng ý điều kiện về chỗ ngủ, chỉ có điều là đáng lẽ JaeJoong là người ngủ trên mặt sàn nhưng Jung YunHo lại xung phong chuyển chỗ xuống mặt đất, hơn nữa không hề có một câu oán thán, thậm chí còn cho rằng đây là chuyện đương nhiên.

Nhờ vào ánh đèn yếu ớt nhạt nhòa ở ngoài hành lang JaeJoong nhìn khuôn mặt kia, tuy không rõ lắm nhưng thấp thoáng thấy những đường cong cứng rắn và kiên nghị. Nửa tháng rồi… Lần đầu tiên giáp mặt đối phương tại nhà tắm cũng đã nửa tháng rồi…

JaeJoong mê mẩn nhìn khuôn mặt đang say ngủ kia, từ lúc ban đầu tràn đầy châm chọc mỉa mai lại biến thành hình dạng yên ổn hờ hững, lúc chống đối kẻ thù có vẻ rất sắc bén lột xác trở thành một chút chân thật cộng thêm một chút thâm tình. Dù chính mình đã từng gây tổn hại đến mạng sống của hắn nhưng hắn không hề bố trí phòng vệ mà vẫn ngủ trước mặt mình như thế, có phải đó cũng là một loại tín nhiệm, hay nói cách khác, đúng là có triển vọng để hoạt động nội ứng thành công?

JaeJoong cảm thấy có phần hài lòng và vui vẻ nhưng không hề báo trước, cậu chợt nhớ đến buổi chiều hôm đó Jung YunHo có nói một câu — Anh ghét nhất chính là người khác lừa dối anh, phản bội anh…

Không hiểu sao trong lòng bỗng nhiên hơi hoảng sợ buồn phiền, JaeJoong tính toán thời giờ một chút, bây giờ hẳn là tầng bốn chưa khóa cửa, cậu nhìn Jung YunHo đang say sưa ngủ, rón ra rón rén đứng lên, hướng đi ra ngoài cửa.

Tại vị trí cũ lại xuất hiện nét chữ quen thuộc — Đêm mai gặp nhau tại nhà tắm.

Lần này trang giấy có hơi khang khác, chỗ kí tên phía dưới có hai chữ cái viết hoa bằng Tiếng Anh, được viết tắt — JA.

Theo thường lệ JaeJoong xả nước lạnh làm mục nát tờ giấy, khóe môi nhếch nhẹ lên, quả nhiên là anh ta, anh ta rốt cuộc cũng tin tưởng mình, muốn gặp mặt mình rồi…

Nhảy nhót vui vẻ mà nhanh chóng quay về phòng ngục, sau đó phát hiện ra Jung YunHo ngay ngắn nhàn rỗi ôm cánh tay ngồi ở trên giường, JaeJoong ngẩn người nhưng ngay lập tức lấy lại thái độ bình tĩnh, lạnh lùng nói, “Lăn xuống đi, tôi muốn ngủ.”

Jung YunHo không hề cử động, trong đáy mắt không hề ẩn chứa dù chỉ một chút hờn giận, “Em vừa đi đâu vậy?”

JaeJoong liếc nhìn hắn một thoáng, tức giận nói, “Thải.”

Jung YunHo không nói thêm gì nữa, di chuyển trở về đệm ở dưới mặt đất, JaeJoong nhắm mắt thở hắt ra một hơi, dựa vào ánh sáng mờ ảo mà quét mắt nhìn Jung YunHo, thấy hắn tựa hồ như cũng ngủ rồi vì thế cũng nhanh lẹ chui vào trong chăn.

Nằm trên giường dù không ngủ được nhưng không dám lộn xộn, JaeJoong âm thầm lặng lẽ đếm số trong đầu, đến khi mơ mơ màng màng thì chợt nghe những tiếng sột soạt giống như tiếng gãi cào, âm thanh càng lúc càng lớn lại càng liên tiếp dồn dập, JaeJoong phải chống cự cơn buồn ngủ mà tỉnh dậy.

Nhìn theo nơi phát ra tiếng động nhận thấy là do Jung YunHo tạo nên, JaeJoong bất mãn nói thầm một câu, “Cào cái gì mà cào! Cầm tinh con chuột à!”

Nhưng Jung YunHo giống như không hề nghe được, ngược lại toàn thân giãy dụa càng mạnh hơn, hai tay dốc sức gãi cào trên người, phía sau lưng cũng cọ vào mặt đất.

JaeJoong cảm thấy có chút kỳ quái, hơi cử động cơ thể, “Jung YunHo!”

Vẫn không có tiếng trả lời.

JaeJoong xoay người xuống giường, ngồi xổm bên cạnh Jung YunHo, phát hiện hắn không hề tỉnh lại mà còn đang trong trạng thái ngủ. JaeJoong chạm vào cánh tay hắn định gọi hắn dậy nhưng vừa mới tiếp xúc với làn da, hắn liền rụt ngay tay trở lại.

JaeJoong tiếp cận gần cánh tay của hắn, muốn nhìn rõ xem rút cuộc là cái gì làm hắn cảm thấy khó chịu, hóa ra trên cánh tay hắn nổi lên những nốt phát ban nhỏ dày đặc giống như những hạt gạo, hơn nữa nóng đến phỏng người.

Ý nghĩ đầu tiên của JaeJoong là — Có phải hắn miệt mài buông thả quá độ mà không biết tên bệnh lây qua đường tình dục không…

Nghĩ đến khả năng này, trong lòng JaeJoong xuất hiện một chút cảm giác chán ghét.

End chap 21

10 thoughts on “[YunJae fanfic] Ngục sủng – Chap 21

  1. boboyunjaeyongwonhi 17/06/2011 at 12:06 am Reply

    AYYY HUM NAY TA ĐÃ LƯỢN VÀO KHOẢNG 3 LẦN ĐỂ HÓNG CHAP MỚI CỦA E😄

    CHING YÊU NGOAN NHẮM, NGÀY NÀO CŨNG CÓ CHAP MỚI NÈ :X

    TRONG CHAP NÀY YUNHO RÕ RÀNG THỂ HIỆN TÌNH CẢM RA MẶT RỒI; CÒN JAEJOONG Ư? DÙ VẪN RẤT DỬNG DƯNG, THẬM CHÍ LÀ CHÁN GHÉT TÊN HỌ JUNG KIA, THÌ KHI JAEJOONG NGHĨ ĐẾN VIỆC YUNHO CÓ THỂ DO QHTD BỪA BÃI MÀ BỊ LÂY BỆNH THÌ CẬU ĐÃ CẢM THẤY CHÁN GHÉT? VÌ SAO? ĐÁNG NHẼ RA CHỈ CẦN CƯỜI KHẨY VS BUÔNG RA 1 CÂU ” ĐÁNG ĐỜI!!!!!!!!!”

    KEKEKE NGHE NÓI HOMIN SẼ SANG VIỆT NAM THÁNG 7 NÀY, SẮP “BÁO CHÙ” ĐƯỢC VỤ JCS RẦU =)))))))))

    SƯỚNG😄

    • Chingta 17/06/2011 at 12:10 am Reply

      hé hé, ss Bóng, em thật sự là ngóng Homin sang lắm đó, nếu các anh sang thật, sống chết em cũng phải đi để được thấy Jung Yunho chồng em (Jaejoong: “đạp đá bắn bỏ, ai là chồng của cô hả??? CỦA TÔI!!!!!!! CỦA TÔI HIỂU CHƯA??? >”< Tuki: "Xin lỗi em nói nhầm) *E hèm* sửa lại là để được thấy Jung Yunho chồng của Jaejoong oppa ^^

  2. Sun 17/06/2011 at 8:47 am Reply

    Hjx bệnh wa đường tình d**..để e đoán, có phải vì anh Ho tranh ngủ dưới đất nên dị ứng, phát ban j đó?!! Chap sau sự thật hé lộ về cái nốt đỏ thế nào em Jae cũng bị một trận cảm động cho xem

    Hihi đọc tr dù tình tiết éo le hay ngược sao thì vẫn tin tưởng tương lai xán lạn vì bạn ching đã nói là HE rùi

    Chap mới nhanh nha bạn. Xem diễn biến tình cảm của anh Ho sẽ cuồng ra mặt đến nhường nào xD

  3. xuglylovelyx 17/06/2011 at 9:54 am Reply

    Sao tự nhiên chap này yên bình một cách kì lạ

    Jae thì nghĩ tốt về ai đó

    Ko chỉ thế mà còn là rung động ái tính nữa mới nói

    Còn Yun thì thực sự khó hiểu wa đi

    Sao có thể thay đổi nhanh đến vậy

    Làm vậy có dụng ý gì đây

    Lâu lém ùi mới có fic mà mình đọc tới chap nì vẫn còn tò mò, ko thấy chán

    Ching cố lên. Tks ching đã dịch nhaz. Iu Ching ghê *hề hề*

  4. yuki-hana 17/06/2011 at 10:04 am Reply

    (Ăn cơm, hắn muốn nhìn; uống nước, hắn muốn nhìn; đọc sách, hắn muốn nhìn; viết chữ, hắn muốn nhìn.) … hehe .. nếu JJ ko nhìn YH thì làm sao biết tên Gấu đó nhìn mình phải không ? ….

    Ở cuối chap… mình nghĩ YH chắc gặp ác mộng nhỉ …chắc do cào quá nên da nổi các đốt đỏ chứ gì ? … còn về bệnh trạng mà JJnghi YH mắc phải ấy…. mình ko nghĩ vậy . Không biết sao lại không nghĩ thế . Nhưng nếu YH bị bệnh thì mình cho rằng đó là một loại sốt phát ban nào đó thôi….. he he ….Nhưng ai mà biết được … ko biết bạn au cho YH bị gì nữa.

    Mình thấy JJ có quan tâm đến YH rùi ấy nhỉ….. hành động để JJ nằm trên giường của mình làm mình thích lắm… nó cho mình thấy YH đối xữ với JJ đặc biệt .

    Mình không biết người liên lạc với JJ là ai …. Hy vọng hôm đó YH không bắt gặp lúc 2 người gặp mặt… m lo lắng … hìhi

    Thanks bạn vì edit và post nha.

    p/s: Mình cũng hy vọng là HoMin sẽ về HN, nếu về đấy thì mình ko đi được vì mình ở trong Nam mà, nhưng như vậy Cass ở Miền Bắc sẽ hài lòng hơn và có vẻ công bằng hơn đúng ko ? … he he …

  5. youngwoongie9095 17/06/2011 at 3:36 pm Reply

    *lượn lượn lăn lăn* *vẫy tay* chào bạn *cúi đầu*
    uiiiiiii….. Bạn Yun béo…… Bạn thích Jae chết đi đc mà còn bày đặt…… Nhìn ngắm rì chứ, con người ta mà bị lủng mặt là tại bạn nhìn quá đắm đuối.
    Bạn Jae *ôm* tớ yêu bạn quá đi ~<3. Bạn đang ghen kia kìa, bạn đừng chối vs tớ bạn k có tình cảm vs thằng nằm dưới sàn…..
    QY có phải cái thằng Qi Yue k nhỉ….???
    P/s bóng: sáng gào trên twitt k ra nhé. Có chắc 25 chúng nó qua k đấy

  6. Bonaegi 17/06/2011 at 5:58 pm Reply

    Ây dza biết ngay lão Yun thế nào cũng bị bệnh mà =.=
    Jae bắt đầu “rụt rịt” rùi bà con =))
    Khúc cuối sao mà thấy nó…………😉

  7. Rainie Park 18/06/2011 at 12:31 am Reply

    Đọc chap này thích thế, sau đợt Jae hạ thủ coi bộ Ho thay đổi hẳn, không còn vẻ đùa cợt nữa, có gì đấy nhẹ nhàng, cũng tình cảm, chân thành hơn. Chắc cái lúc cận kề cái chết ấy khiến anh ko thể cứ “ngông” như thế, đột nhiên gợi lại chuyện quá khứ, vs cả thấy Jae không phải dạng tầm thường. Mà có lẽ thái độ này cũng do vụ “Dục lao” nữa. Lúc ấy mới thấy Jae quan trọng thế nào, lo lắng như vậy, quả thực không thể tưởng đc nếu chuyện đấy có bị xảy ra thật thì… x____x Thế nên Jae àh, anh không phải hối hận vì đã hành động như thế đâu, dù sao cũng ra tay rất “vừa vặn” mà😀

    Jae ah~, đọc mấy cái triệu chứng điều đầu tiên em nghĩ lại là bệnh sốt rét cơ😄
    Còn anh sao lại nghĩ ngay đến mấy cái loại bệnh ấy vậy, tự nghĩ bậy rồi để thấy “chán ghét”😐 Anw, mong là ko phải loại bệnh như a nghĩ. =.=”

    Tò mò ko b’ kẻ nội gián cùng Jae ko b’ có phải nhân vật đặc biệt nào ko ;))

    Thx ss Chingta vì đã post đều nhiều lắm nhé :-*
    Mà ss thi xong chưa? E hnay vừa thi xong môn cuối. Dù sao thì ngày nào ko đc đọc cũng bấn loạn lắm ah~~ (¯﹃¯)

    • Chingta 18/06/2011 at 12:42 am Reply

      S chưa thi xong nhưng mà ham hố nên vừa edit vừa học ><

      Mà s thấy tên em quen quen, em có phải là em Rain fan của Yoochun làm mod bên Hero-sexyjj không nhỉ???

      • Rainie Park 18/06/2011 at 10:31 pm

        E thi 4 môn nhưng chả chịu học hành j nên tình hình có lẽ thi lại 2 môn😦. Mà e k phải bạn Rainnie đấy đâu ạh. ^^! Cũng có mấy lần e bị hỏi thế rồi ^^!

Leave a Reply ↖(^ω^)↗

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: