[YunJae fanfic] Ngục sủng – Chap 22

Ngục sủng

Author: Shi Ye Er

Editor: Tukimi

Paring: YunJae

Genre: Fluff, romance, drama, angst

Rating: NC 17

Length: 68 chapters + 1 extra

Please don’t take this to wattpad. Thanks!

 

 

22.

 

JaeJoong lại thử gọi Jung YunHo vài tiếng nhưng hắn không hề tỉnh lại trong khi đôi tay vẫn cứ loạn xạ gãi cào. JaeJoong mở rộng cửa phòng để nhiều ánh sáng tràn vào, sau đó cẩn thận từng li từng tí vén áo Jung YunHo lên.

Từng mảng phát ban lớn nhiều đến mức khác thường, mọc rất nhanh chỉ sau một lát đã trải rộng toàn bộ hai bên cánh tay, cả trước ngực và bụng, nhìn thấy hắn khó chịu liên tục cọ xát phía sau lưng với mặt đất, như vậy phía sau cũng có. Những nốt phát ban nhỏ nhưng từng nốt hiện ra rất rõ ràng, còn có màu hồng nhạt, đột ngột sinh sôi ở trên bề mặt da, làm cho người ta cảm thấy rất chán ghét.

JaeJoong khó khăn nuốt một miếng nước bọt, áp chế sóng lớn đang cuộn trào mãnh liệt bên trong dạ dày.

Vô cùng lo lắng, JaeJoong cầm chậu và khăn rửa mặt đi đến phòng rửa mặt, một lát sau bưng một chậu đầy nước trở về.

JaeJoong cởi áo của Jung YunHo, hắn cũng không có phản kháng, hai tay vẫn cứ liên tiếp chà xát trên người, JaeJoong cẩn thận quan sát những nốt phát ban này một lúc, phát hiện da đã hơi bị xước chảy ra vệt máu đỏ tươi nhỏ. JaeJoong khẽ nhíu mày, đè hai tay của Jung YunHo lên trên đầu hắn rồi dùng thắt lưng của nhà ngục buộc lại.

Hai tay bỗng nhiên bị ràng buộc, những nốt ngứa ngáy trên người lại bị ức chế, Jung YunHo càng giãy dụa mạnh bạo hơn, thậm chí còn lẩm bẩm những tiếng ngắc ngứ khó chịu.

JaeJoong thấy vậy nhanh chóng cầm khăn mặt thấm đẫm nước lạnh đắp lên người Jung YunHo, chỉ trong nháy mắt, hắn trở nên yên lặng, thân thể cũng ngừng vặn vẹo, miệng cũng không phát ra những tiếng mập mờ khó hiểu nữa.

JaeJoong như trút được gánh nặng, cuối cùng cũng ổn định rồi…

Nhưng chẳng bao lâu sau, Jung YunHo bắt đầu khó chịu trở lại, hai tay giãy dụa dữ dội, JaeJoong thử sờ sờ khăn mặt đắp ở bụng dưới của hắn thì thấy khăn mặt lạnh lẽo lúc nãy bây giờ đã nóng hầm hập, JaeJoong lấy khăn mặt xuống cho vào ngâm trong nước, sau đó nhẫn nại lau làn da của Jung YunHo.

Từ đó về sau Jung YunHo không còn quá rối loạn, trên mặt lộ vẻ thoải mái điềm tĩnh, hô hấp cũng từ từ ổn định, càng chìm sâu vào giấc ngủ.

JaeJoong thấy hắn ngủ say liền buông hai tay của hắn ra, sau đó dùng khăn mặt cọ xát cánh tay hắn.

Qua nhiều lần lau đi lau lại, những mẩn đỏ trên da hắn rốt cục cũng dần dần tiêu tan, mặc dù không phải đẩy lùi hoàn toàn nhưng ít ra cũng không hề lan tràn. Những hạt nhỏ màu hồng thưa lạt đi khá nhiều, về cơ bản màu da đã khôi phục như ban đầu, cơn sốt cũng chậm rãi hạ xuống.

JaeJoong thở phào một hơi, bờ vai thấp xuống, ngồi vắt chéo chân trên mặt đất.

Thành thật mà nói thì loại cảm xúc này rất kỳ quái, JaeJoong không hề cảm thấy khó chịu vì Jung YunHo mà làm việc này, mặc khác lại thấy thuận buồm xuôi gió, không hề cho rằng có chỗ nào đó không ổn.

Không biết tại sao vừa mới nhìn hình dạng khó chịu của hắn, trong ngực mơ hồ có chút yêu thương, có thể là do hay thấy hắn ngang ngược, thỉnh thoảng trước mặt mình hắn mới lộ vẻ yếu ớt nên cậu đặc biệt quý trọng, cũng có thể là do lúc đó trong nháy mắt JaeJoong nhớ đến JunSu — Đứa nhóc từ nhỏ đã luôn ỷ lại cậu…

JaeJoong lại buông tiếng thở dài, đem tay Jung YunHo đặt vào, vừa định đứng dậy thì đột ngột bị Jung YunHo túm lấy, JaeJoong giật mình dừng lại, trên mặt ngay lập tức trùm lên vẻ giận hờn bực tức, “Anh tỉnh từ lâu rồi?”

“Không có, vừa mới tỉnh thôi.” Giọng nói của Jung YunHo hơi khàn khàn.

JaeJoong đẩy tay hắn ra, xoay người lên giường.

Sau hồi lâu, trong bóng tối của căn phòng truyền đến một câu hỏi ngập ngừng, “Em, tại sao phải làm như vậy?”

JaeJoong ngây người một chút — Đúng vậy, tại sao mình phải làm như vậy? Thật ra vừa rồi còn muốn hỏi chính cậu một vấn đề… Rốt cục vì sao phải như thế? Nhìn hắn tử nạn vì ngứa ngáy không phải là càng vui sao? Không phải bản thân mình ước hắn nhanh chết sao?

Không… Không, không thể chết được! Hắn không thể chết được! Vụ án còn chưa điều tra xong, hắn chính là kẻ bị tình nghi số một, chỉ cần có hai điều kiện đó, chính mình có trách nhiệm bảo vệ sự an toàn của hắn!

Nghĩ như thế nên tư tưởng hơi yên tĩnh một chút, trên mặt cũng khôi phục vẻ lạnh lùng vốn có, JaeJoong bắt đầu suy đoán ý nghĩ của Jung YunHo, ngay tại lúc JaeJoong cho rằng Jung YunHo lại muốn nói ra câu kịch kinh điển của hắn “Em có đúng là yêu anh không?” thì bất ngờ nghe Jung YunHo yếu ớt nói một câu, “Ngoại trừ cậu ấy ra, em là người thứ nhất chăm sóc anh như thế…”

Cậu ấy? Là ai? Park YooChun sao?

Máu trong cơ thể JaeJoong tựa hồ sôi sục lên, kìm nén cảm giác phấn khích trong lòng, im lặng chờ Jung YunHo nói tiếp.

“Hàng năm vào mùa hè, trên người anh đều nổi những nốt đỏ dị ứng này, vô cùng ngứa ngáy, thỉnh thoảng còn lên cơn sốt như vừa rồi…”

Thảo nào hắn liên tục không tỉnh lại, thì ra là lên cơn sốt…

“Trước đây đều là cậu ấy bôi thuốc cho anh, còn phải dùng khăn mặt giúp anh chà sát trên người giống như em vừa làm vậy…”

“Cậu ấy là ai vậy?” JaeJoong cắt dứt lời kể của Jung YunHo, cậu không hề có hứng thú nghe bệnh án của hắn.

Rõ ràng trong chớp mắt Jung YunHo lưỡng lự nhưng cuối cùng cũng nói ra, “Em trai của anh.”

“Em trai? Em trai ruột?”

“Ừ.”

Em trai ruột? Vậy không thể là Park YooChun trời ạ! Chẳng phải hai anh trai ruột thịt của Park YooChun đều bị hắn giết chết rồi sao?

JaeJoong cân nhắc xem có nên tiếp tục hỏi thêm không bởi lẽ nếu như hỏi nhiều hơn có thể làm cho Jung YunHo hoài nghi, nhưng chợt nghe Jung YunHo hỏi một câu, “Em có muốn nghe chuyện gia đình anh không?”

Gãi đúng chỗ ngứa!

JaeJoong đương nhiên không thể biểu hiện ra ngoài, cậu vẫn cứ ung dung thản nhiên đáp lại, “Nếu như quá vô vị thì đừng nói.”

“Ha ha…” Jung YunHo cúi đầu bật ra hai tiếng cười, “Hay là để anh nói một chút… Anh chưa từng kể với ai cả…”

JaeJoong không trả lời, dịch chuyển thân thể điều chỉnh một tư thế thoải mái.

“Em có biết hai mươi năm trước có một nữ ca sĩ tên là Jung Chae Rim không? Không phải quá đẹp…”

Jung Chae Rim?

JaeJoong tự nhiên nhớ đến gương mặt quen thuộc đến không thể quen thuộc hơn…

Đáng ra ca sĩ của hai mươi năm trước JaeJoong hẳn phải không biết nhưng thành phố một lần đến cô nhi viện quyên góp, trong đống quần áo, giày dép, sách vở của JaeJoong đột ngột rớt ra một cuộn băng. Khi đó JaeJoong chưa từng được thấy băng nhạc nên liền giữ lại, còn liên tục cất kỹ dưới cái gối trên giường.

Còn nhớ rõ trên bìa ngoài của băng nhạc có một người phụ nữ cười rất vui tươi và dịu dàng, bên cạnh còn in tên — Jung Chae Rim.

“Bà ấy là mẹ đẻ của anh…” Giọng nói cô đơn lạnh lẽo của Jung YunHo lướt qua gian tù âm u yên tĩnh.

Mẹ đẻ?!

JaeJoong kinh ngạc — Jung YunHo là con trai của cô ta?!

Thế nhưng trong ấn tượng nữ ca sĩ kia chết từ khi còn rất trẻ hơn nữa lúc còn sống cũng không kết hôn… Nhớ kỹ trước kia JaeJoong từng một thời mê mẩn cô ta, lúc viện trưởng nói cô đã qua đời JaeJoong vẫn vô cùng đau buồn một thời gian dài sau đó…

Nếu không kết hôn vậy Jung YunHo chính là… Con riêng?!

End chap 22

7 thoughts on “[YunJae fanfic] Ngục sủng – Chap 22

  1. xuglylovelyx 18/06/2011 at 4:42 am Reply

    Hờ hờ hờ…….

    Vậy có khi nào YunHo là anh của Yoochun ko nhỉ

    Nhưng cái người đưa tin cho Jae là ai

    Cái người cùng làm nhiệm vụ ấy

    Jae đúng là tốt bụng wa đi nhưng ko bik thiệt ko nữa

    hay là Jae vì trúng chữ tình nên mới như vậy

    Yun đã bắt đầu tin tưởng Jae ùi

    Sau này bik Jae là nội ứng thì Jae một chết hai Yun chết

    haiz, ko bik có đc happy ending nỗi ko nữa

    Hm nay Ching post chap mới sớm nhỉ

  2. yuki-hana 18/06/2011 at 11:25 am Reply

    sao chap này ngắn quá vậy Ching? mới chuẩn bị cảm chap thì lại hết rồi. làm mình chới với luôn…hì hì ….cho nên chap này chẳng biết com gì nữa . chỉ cám ơn bạn thôi….(^_^)

    Cuối tuần vui vẻ

  3. emin-kun 18/06/2011 at 12:31 pm Reply

    >_< thấy daddy chăm appa vậy mà chả thấy vui gì.
    Cái gì mà vì vụ án chứ.aishi~~ ghét daddy thế.
    Appa béo chắc là anh chú Park rồi,chắc cũng chả ai biết việc này.
    Cái ng mà hẹn gặp,tự dưng có cảm giác không tốt.2zzz

  4. youngwoongie9095 18/06/2011 at 1:10 pm Reply

    cái này sao nó hướng angst vậy =.=
    cái đoạn đầu m zất thích….. Jaejoongie như vậy thật đáng yêu….
    Yun thực sự thích Jae zồi….. Chỉ hi vọng nó HE cho tròn…..

  5. Tiểu Tại 18/06/2011 at 1:51 pm Reply

    HE thì chắc chắn rùi, bị nghe Ching nói là Ching hem thích BE mòa.😀

    Ps. Đọc chùa hai ba hôm rùi mới com cho Ching nà.😛

    Bị thích cái đoạn Jae chăm sóc cho Yun á nga. Đúng là hiền thê có khác.😀

  6. Nguyễn T Thiên Trang 18/06/2011 at 11:33 pm Reply

    fic này càng ngày càng hay
    e đọc chùa đến h mới com cho ss
    thật thất lễ. cho e xin lỗi nhe
    đang đến hồi gay cấn như vậy
    ko biết ai là e trai của ho
    còn nội ứng kia thì sao nữa
    thật là tò mò
    ko biết có HE ko chứ mà SE là e chịu ko có can đảm đọc đâu ss ạ
    hic
    chờ chap sau của ss

  7. Mai Pham 19/08/2011 at 9:33 am Reply

    “KHI BẠN NHÌN JUNG YUNHO BẠN SẼ BIẾT THẾ NÀO LÀ ĐÀN ÔNG ĐÍCH THỰC!!!” ss à, chính xác quá, dù thần tượng của em là jaejoong, nhưng mà khi nhìn vào anh yunho thì đúng là khó chống đỡ thiệt! >”<

Leave a Reply ↖(^ω^)↗

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: