[YunJae fanfic] Ngục sủng – Chap 26

Ngục sủng

Author: Shi Ye Er

Editor: Tukimi

Paring: YunJae

Genre: Fluff, romance, drama, angst

Rating: NC 17

Length: 68 chapters + 1 extra

Please don’t take this to wattpad. Thanks!

 

 

26.

 

Ánh mắt của JaeJoong lạnh lùng nhìn chằm chằm về phía người đang đi tới.

Người kia nhíu mày, vẻ mặt phức tạp nhìn hai người trần truồng trước mặt, sau đó đem quần áo vứt vào thân thể ướt đẫm nước của JaeJoong, “Mặc vào.”

JaeJoong miễn cưỡng tắt vòi hoa sen, không nhanh không chậm lau cơ thể, “Anh thật đúng là nhiều chuyện, ngay cả tôi tắm rửa xong mặc thứ gì cũng do anh chọn sao?”

Ánh mắt YunHo chạy theo chuyển động của khăn tắm trên tay JaeJoong, hồi lâu cuối cùng không nói nên lời, cổ họng khô khốc khó chịu, hắn ép buộc chính mình di chuyển con mắt chuyển hướng sang JeAk, “Muộn thế này sao cậu còn ở đây?”

JeAk cảm thấy quái dị, nhìn Jung YunHo từ trên xuống dưới, mũi thoát ra tiếng hừ, “JeAk tôi muốn tắm lúc nào dù sao cũng không đến lượt anh quản!” Nói xong cầm sọt đựng đồ đi, để lại Jung YunHo lúng túng xấu hổ đứng trong không khí.

Khóe miệng JaeJoong co giật, nhanh chóng mặc quần áo rồi cũng đi ra ngoài.

Khi đi đến cầu thang, đúng lúc tầng bốn khóa cửa, Jung YunHo hừ nhẹ một tiếng, “Tắm cũng không để ý đến thời gian, nhỡ đâu bị khóa ở bên trong thì làm sao?”

“Cũng không phải chưa bị nhốt bên trong bao giờ, sợ cái gì!”

Trong nháy mắt không khí dường như ứ đọng lại, hai người không ai bảo ai mà cùng nhớ tới lần đầu tiên gặp mặt, thân thể người đàn ông trần truồng đỡ tường cam chịu va chạm, tiếng thở dốc từng đợt dâm loạn ma mị phát ra…

Dọc đường đi hai người đều im lặng.

Trở lại phòng tù thì đã rất khuya, JaeJoong mặc kệ đầu tóc ẩm ướt mà chui vào trong chăn nằm.

Jung YunHo đứng bên giường hồi lâu cuối cùng lằng nhằng dây dưa mới nói một câu, “Hôm nay cho anh nằm ngủ trên giường với… Dưới đất rất lạnh…”

JaeJoong mở mắt liếc nhìn YunHo, thấy sắc mặt hắn đỏ hồng không biết là có việc vui mừng hay là sốt cao, dịch chuyển về phía bên cạnh, “Nếu như tôi phát hiện anh quấy rối dù chỉ một chút, tôi cắt đứt cổ anh.”

“Chỉ cần em không chạm vào anh, anh có thể chịu đựng được…” Jung YunHo nhẹ giọng nói, ôm chăn lên giường.

Nửa đêm. JaeJoong bỗng nhiên cảm thấy một đợt gió lạnh thổi vào trong chăn, xuống dưới, thắt lưng bị một cánh tay mạnh mẽ ôm lấy.

Trong lòng JaeJoong chán ghét, không khỏi hối hận tấm lòng chân thực của mình trở thành lòng lang dạ thú, đưa tay túm lấy cánh tay Jung YunHo đang vòng quanh cánh tay mình.

“Đừng cử động.” Giọng nói trầm thấp phía sau truyền đến, ngay sau đó, JaeJoong cảm thấy giữa hai chân có một vật cứng chạm phải.

Tim đập thình thịch, động tác giãy dụa của JaeJoong cứng đờ, trong chốc lát chợt nhớ đến cảm giác kinh khủng kia, mồ hôi lạnh theo trán thấm xuống chiếc gối đầu.

“Đừng ép anh, để anh ôm là tốt rồi, anh không muốn cưỡng ép em nữa…”

Tiếng tim đập dồn dập từ lồng ngực liên tục truyền ra, JaeJoong ổn định tâm trạng, bình tĩnh mở miệng, “Lập tức cút xuống mặt đất.”

“Đừng nói chuyện đừng cử động, ngoan ngoãn nằm là tốt rồi, nếu không anh rất khó cam đoan là sẽ không cưỡng ép em…” Jung YunHo duỗi đầu về phía trước, vùi sâu vào trong cổ JaeJoong, hít hà mùi thơm mát của làn da JaeJoong không biết chán, cánh tay lại siết thật chặt vòng eo cậu, “Anh sẽ không đối xử với em như vậy nữa, chỉ là anh cảm thấy hơi lạnh, muốn sưởi ấm một chút… Ngủ đi, lâu rồi anh chưa ôm ai ngủ cả…”

Vật to lớn phía sau người dường như càng thêm nóng rực, JaeJoong không dám hành động thiếu suy nghĩ, sức lực của đàn ông vào thời gian này đúng là bất ngờ, JaeJoong không muốn mạo hiểm lần nữa. Thần kinh căng thẳng trong chốt lát thuyên giảm, ngay cả hơi thở cũng trở nên cẩn trọng dè dặt, JaeJoong mở to hai mắt nhìn chằm chằm vào bức tường trắng xóa, không biết rốt cuộc sẽ nhìn đến lúc nào…

Chậm rãi trong phòng tù vang lên tiếng thở đều đặn, JaeJoong khẽ di chuyển cơ thể, phát hiện vật cứng nóng bỏng đè giữa hai chân mình đã biến mất, thần kinh liền buông lỏng, không để tâm đến cánh tay vẫn quấn chặt bên hông mình, nặng nề ngủ…

Một đêm không mộng mị, hiếm có được giấc ngủ ngon như thế, JaeJoong xoa đôi mắt lim dim buồn ngủ rồi ngồi dậy, người ở bên cạnh không biết đã đi đâu từ lâu.

Xem ra bệnh của hắn đúng là tốt hơn rồi, không mất ngủ như trước nữa…

JaeJoong gãi đầu, nhớ lại tình huống nguy hiểm tối hôm qua vẫn cứ cảm thấy có chút hoảng hồn mất bình tĩnh.

Nhưng mà hoảng hồn hơn, lại có phần kinh ngạc, vì với tính tình của Jung YunHo mà có thể thật sự buông tha chính mình như vậy, thật đúng là khó có thể giải thích. Mặt khác câu nói đó của hắn “Anh không muốn cưỡng ép em nữa” cũng khiến JaeJoong cảm thấy khó tin — Jung YunHo bây giờ, chẳng lẽ thay đổi tính nết sao…

Đang mải mê nghĩ ngợi thì Jung YunHo đẩy cửa đi vào, sau khi vào phòng liền khóa trái cửa lại, loại tình huống này vốn dĩ ít xảy ra, trong ký ức chỉ có lần ấy… JaeJoong nhớ đến hừng đông điên cuồng kia, nhịp tim không khỏi tăng vọt lên.

Vẫn theo thông lệ, JaeJoong không hề mở miệng trước mà chờ Jung YunHo lên tiếng.

“Không hề nghĩ sinh hoạt cá nhân của em rất dâm loạn!” Đây là câu đầu tiên Jung YunHo nói.

JaeJoong hơi ngây người, vẻ mặt không thể hiện gì cả.

“Hóa ra trước Jang Pyeong, còn có nhiều người khác, Chang Pyeong, Lee Pyeong, Wang Pyeong, Ryu Pyeong…” Ánh mắt không hề mềm dịu của Jung YunHo tỏa ra bốn phía, tỏ vẻ kinh miệt cùng xem thường, hơn nữa còn hơi ghen tuông…

Huh?

JaeJoong ngây người nửa giây nhưng ngay lập tức hiểu được ý nghĩa câu nói của Jung YunHo, trước nay không hề nghĩ hắn sẽ điều tra được…

Cái gì mà Chang Pyeong, Lee Pyeong, Wang Pyeong, Ryu Pyeong… trong đầu JaeJoong tràn ngập màu đen.

Fuck! Cục trưởng ngu ngốc! Không phải là hủy hoại hết danh tiếng của mình sao?!

Nhưng mà vẫn thể hiện vẻ bình tĩnh như cũ, chỉ là mũi hừ một tiếng, không nói gì, cầm chậu rửa mặt chuẩn bị đi ra khỏi cửa.

“Thái độ của em là gì vậy?! Cho là không đúng sao?!” Jung YunHo đột nhiên nổi giận, nhanh chóng bước đến kéo bay chậu rửa mặt trên tay JaeJoong.

“Loảng xoảng…” Âm thanh ầm ĩ, chậu rửa mặt chạm vào bờ tường rồi rơi xuống mặt đất.

JaeJoong chốc lát cảm thấy bực bội, “Phát điên cái gì! Những cái đó không phải tôi đều nói rồi sao?!”

Cơn giận cuối cùng bị tắc ngang cổ, Jung YunHo nghẹn lời — Đúng là đã nói qua…

Có thể nói là nói qua, nhưng chính hắn quá hy vọng đó là giả dối… Mặc dù nếu là giả dối thật thì lại càng gay go…

JaeJoong thấy hắn không nói gì liền nhặt chậu rửa mặt lên, túm lấy nắm cửa, vừa muốn bước ra ngoài thì bị Jung YunHo kéo cánh tay, JaeJoong quay đầu lại, thấy ánh mắt hắn lạnh lùng, nét mặt càng khiến người ta cảm thấy lạnh lẽo, “Kim JaeJoong, anh không ngại mà rõ ràng nói cho em, với địa vị đặc biệt của em trong lòng anh, đủ để dễ dàng chạm đến bất kỳ thứ gì của anh, nhưng điều kiện tiên quyết là anh muốn em hoàn toàn trọn vẹn thuộc về anh… Quá khứ dâm loạn của em, anh đều quên hết, nếu như em còn dám tán tỉnh lăng nhăng, anh đảm bảo em sẽ chết rất nhục nhã.”

Đúng rồi… JaeJoong gần như muốn quên, người đàn ông trước mắt này ham muốn chiếm giữ mạnh mẽ như thế nào, hắn có thể mặc kệ JaeJoong làm bất cứ chuyện gì với hắn thế nhưng duy nhất một chuyện không thể tha thứ, đó là sự rời bỏ của JaeJoong…

Cả ngày JaeJoong đều sống trong bực dọc phiền muộn, giọng nói bá đạo quả quyết của Jung YunHo luôn quanh quẩn bên tai quấy nhiễu làm JaeJoong không thể nào yên lòng.

Buổi tối đến JaeJoong lại đi tới nhà tắm, hôm qua cùng JeAk nói chuyện còn chưa xong thì đã bị Jung YunHo cắt dứt…

Thế nhưng trong nhà tắm không hề có một bóng người.

JaeJoong mở miếng gạch men sứ quen thuộc kia, lấy tờ giấy bên trong ra…

Cẩn thận ngẫm lại không biết Jung YunHo có đồ trang sức luôn đeo trên người không, còn có, gần đây ít khi thấy.

Trang sức?

Một ý nghĩa vụt lóe trong đầu JaeJoong — Hỏng bét rồi! Là nó! Nhất định là nó!

JaeJoong vô cùng thất vọng, cậu gần như có thể khẳng định thẻ nhớ nhỏ ở ngay trong viên đá màu đen mà trước đây Jung YunHo cho mình, nhưng chính mình lại tùy tiện từ chối…

Xối nước làm nát tờ giấy, JaeJoong theo đường cũ trở về, trên đường vẫn tính toán làm thế nào để lấy sợi dây chuyền mà vô ý thức về đến phòng tù.

“Sao em thích tắm vào đêm hôm khuya khoắt vậy?” Jung YunHo ngồi ở mép giường, thả sách trong tay xuống.

“Thành thói quen rồi.” JaeJoong cầm khăn mặt nhẹ nhàng mềm mỏng lau tóc.

“Không phải là cùng người nào lén lút hẹn hò sao?” Hôm qua vô tình bắt gặp cảnh tượng đó khiến Jung YunHo nghi ngờ, hình ảnh hai người JeAk và JaeJoong trần truồng hiện ra trong đầu óc luôn làm hắn có cảm giác chướng tai gai mắt.

JaeJoong ngừng tay, khinh bỉ liếc mắt nhìn Jung YunHo, đột nhiên lướt qua dây chuyền treo trên cổ hắn, đúng là chiếc mà trước đây bị chính mình trả lại.

Bàn tay lại chà xát mái tóc mình, giọng nói của JaeJoong lạnh lẽo, “Không phải tất cả mọi người đều có dục vọng với đàn ông giống anh.”

Jung YunHo nghe xong cười khe khẽ, ung dung từ trên giường đứng lên, “Đừng trách anh không cảnh tỉnh em, tốt nhất là cách xa JeAk một chút, nếu không hắn sẽ là Ju DaeBung thứ hai.”

Trong ngực đột ngột đau thắt, DaeBung… DaeBung… Vết thương trong trái tim JaeJoong vĩnh viễn không thể lành miệng…

JaeJoong bỗng nhiên cảm thấy lạnh lẽo, thủ đoạn của Jung YunHo không phải là cậu không biết, nếu như để hắn phát hiện thân phận thật sự của JeAk, không nghi ngờ rằng JeAk chắc chắn sẽ chết một cách bi thảm…

JaeJoong khẽ cắn môi ép buộc bản thân tỉnh táo lại, hướng về phía Jung YunHo nói, “Không thể hiểu được! Chỉ là gặp tôi ở nhà tắm mà sẽ phải chịu thủ đoạn thâm độc, vậy mạng sống của người kia chẳng phải là vô giá trị ư!”

“Đương nhiên, sau khi bên cạnh anh em phải tỉnh ngộ, em sẽ thấy tất cả những người khao khát tiếp cận em, dần dần sẽ chết từng người một.”

Bản chất độc ác tàn bạo khát máu của Jung YunHo lần nữa lộ ra, cặp mắt diều hâu bừng lên loại ánh sáng vô cùng quen thuộc xuyên qua đáy mắt JaeJoong, đây mới đích thực là hắn, bá vương cương quyết bất kham không ai sánh nổi… Còn vẻ mặt dịu dàng ốm yếu xanh xao của hắn chỉ là biểu hiện giả dối mà thôi…

Nhưng mà bây giờ JaeJoong lại đặc biệt nhớ nhung cái vỏ bọc giả dối đó của hắn.

Cơ thể Jung YunHo từ từ bình phục, hai người nhớ tới trước khi sống chung mà vài đêm quyến luyến nồng nàn giống như tình nhân, nhưng hình như lại trở thành một phần của giấc mộng mỏng manh.

JaeJoong có thể cảm giác rõ ràng Jung YunHo ngày càng bất an, hắn dường như rất chú ý tới JeAk, thậm chí tại nhà ăn cũng quan tâm đến nhất cử nhất động của JeAk.

JaeJoong cũng thử qua nhà tắm tìm JeAk nhưng anh ta hết sức lảng tránh, sau đó JaeJoong nhận được một tờ giấy của JeAk…

Giữ khoảng cách với anh, anh bị nghi ngờ rồi.

Sợ hãi trong lòng JaeJoong bất chợt khuếch đại, liên tục mấy ngày giống như ác mộng làm JaeJoong giật mình tỉnh giấc, trong mơ người JeAk tràn ngập máu, con ngươi trong hốc mắt nổi lên đầy tơ máu, khiến người khác hoảng sợ cảm thấy không yên ổn.

Sau bữa ăn trưa, JaeJoong trở về phòng tù, đã vào tháng năm đầu mùa hè nhưng gian tù nhỏ hẹp vẫn tối tăm ngột ngạt như thế.

Ngoài cửa vang lên tiếng đập cửa, JaeJoong ngay lập tức cảnh giác đứng lên, mở cửa…

“Xin chào, xin hỏi Jung YunHo có ở đây không?” JeAk lễ độ hỏi.

Con ngươi JaeJoong xoay động, nhận ra trên nét mặt của JeAk có biểu hiện báo động rất nhỏ, trả lời, “Anh ta không có ở đây.”

“Vậy, sau khi anh ta về mời anh ta lên tầng ba, anh cả chúng tôi cho mời.”

“Tôi sẽ nói với anh ta, nhưng anh ta có đi không thì tôi không biết…”

JeAk gật đầu, vừa định đóng cửa lại đột ngột bị người đạp mở, bóng dáng hoảng hốt chui vào phòng tù.

JaeJoong và JeAk đều bị tai biến bất thình lình này làm cho hoảng sợ, sững sờ chết lặng tại chỗ, nhưng giây tiếp theo, người kia giơ cao cánh tay lên, giữa không trung hiện ra lưỡi dao sắc bén phản chiếu ánh sáng chói mắt.

“Cẩn thận!” JeAk bước nhanh tiến lên, một chân đá vào bên hông người kia, người kia chênh vênh ngã vào giường, JaeJoong cũng lập tức lấy lại tinh thần, chân trái áp trên đầu gối người kia, vặn tay hắn ra sau, gỡ dao xuống.

“Tốt tốt tốt lắm, một cảnh tượng tình anh em sâu nặng rất cảm động…” Ngoài cửa vang lên tiếng vỗ tay châm biếm.

End chap 26

12 thoughts on “[YunJae fanfic] Ngục sủng – Chap 26

  1. Nguyễn T Thiên Trang 30/06/2011 at 3:54 pm Reply

    e giật tem rồi nhé
    hic lâu lắm mới thấy ss up chap mới
    ngóng đến cổ dài hơn cả hươu cao cổ rồi
    mà đặc biệt chap này lại nổi bật là sự ghen tuông và bá đạo của anh jung
    thấy mỹ nhân của m với kẻ khác, dù là chưa có j nhưng lại ghen lồng lộn lên xém chút là cho thằng kia ra văn điển bầu bạn với Zou Depang
    lại còn cái cảnh cuối
    rốt cuộc là ai thử vậy
    có phải a Jung ko
    hay là Yunchoon
    tình huống này thật là làm người khác thót tim
    Qi Yue bị nghi ngờ rồi
    thêm hành động này nữa lại càng trong tầm ngắm
    thấy tương lai của a cớm nằm vùng này sao mà mờ mịt quá

    PS: chờ chap mới của ss nhé

  2. yuki-hana 30/06/2011 at 5:44 pm Reply

    [ “Kim Jaejoong, anh không ngại mà rõ ràng nói cho em, với địa vị đặc biệt của em trong lòng anh, đủ để dễ dàng chạm đến bất kỳ thứ gì của anh, nhưng điều kiện tiên quyết là anh muốn em hoàn toàn trọn vẹn thuộc về anh… Quá khứ dâm loạn của em, anh đều quên hết, nếu như em còn dám tán tỉnh lăng nhăng, anh đảm bảo em sẽ chết rất nhục nhã.”]

    Mình đọc cả chap tự nhiên thích mấy câu này quá …. nên cứ nghĩ về nó thôi… mấy ý kia … he he .. cho nó đi mất tiêu rồi ….khà khà

    Mình thật sự tò mò xem JJ sẽ lấy lại sợi dây đeo trê cổ của YH như thế nào đây ….

    Cám ơn Chng. Chờ chapter mới của bạn

  3. yuki-hana 30/06/2011 at 5:45 pm Reply

    ôi ôi … viết tên thiếu rồi . Phải là Ching chứ hì hì

  4. Bonaegi 30/06/2011 at 5:49 pm Reply

    Được tem ;))
    Au làm đợi ngục sủng sắp thành “Huơu” rùi này😦

    • Bonaegi 30/06/2011 at 5:50 pm Reply

      á chỉ gì cái D-com chết tiệt là hụt tem rùi😦
      Ta ôm nổi hận ai có được tem >”<

  5. Bonaegi 30/06/2011 at 6:10 pm Reply

    “Tốt tốt tốt lắm, một cảnh tượng tình anh em sâu nặng thật cảm động…” Ngoài cửa vang lên tiếng vỗ tay châm biếm.

    Rồi lần này Jae và Qi Yue chết là cái chắc😦
    Mong là những gì jae mơ thấy ko thành hiện thực
    Yun sao mà……..Độc án đến thế hở.
    Mong chap tiếp theo (Au biết cách nhá hàng thế, cắt ngay khúc hay, tức chết ta rồi😦 )

  6. hyoonie 30/06/2011 at 8:58 pm Reply

    Aish, sao lại cắt đúng cái khúc hay hớm thế cơ chứ >”<
    Chap này sao mà lại vừa ngọt ngào vừa đau nhoi nhói thế nhở –'' Em kết đậm cái khúc đêm hôm ấy *cười cười* Hai bạn ngọt ngào quá trời. Và lại một lần nữa ta được chứng kiến khả năng kiềm chế cao ngút trời của bạn Jung *cắn gối* Rất muốn hô hào bạn tiến tới tiến luôn đi. Cơ mà cái lý lẽ sau đó của em ngậm mồm luôn.
    Vầng, đồng chí Kim, bạn vẫn chưa nhìn ra tâm sự của anh Jung sao –''

    *hóng* Chap sau nhất định nhiều gay cấn đây ^^

    • hyoonie 30/06/2011 at 9:04 pm Reply

      [edit] Cơ mà cái lý lẽ sau đó của anh Jung khiến em không còn gì để nói mất rồi. Có lẽ sâu thẳm bên trong trái tim con người ấy đang dần thay đổi. Cánh cửa đang đc hé mở chỉ cho một người duy nhất

  7. June Nara 30/06/2011 at 10:39 pm Reply

    Đọc xong chỉ biết câm nín thôi. Đoạn cuối cứ gọi là thót cả tim:(( Rốt cuộc sẽ ra sao đây?

    Ôi~ Jung Yunho, dù sao thì em cũng không thể ghét anh được. Có thể trong mắt mọi người và cả Jaejoong, anh ác độc, anh tàn nhẫn, hình ảnh ốm yếu xanh xao với mọi người có thể là giả dối nhưng với em thì không anh ạ. Anh đang dần thay đổi, vì Kim Jaejoong anh đang dần thay đổi.

    Em hóng chap sau quá. Thanks ss nhé.

  8. Rainie Park 01/07/2011 at 12:49 am Reply

    Sao cứ đến đoạn cuối lại là pha hành động gay cấn thế này, hồi hộp quá.
    Em đoán chắc người đằng sau là Yunho, anh có mà dời mắt nổi JaeJoong ý, lại thêm Qi Yue đang bị chú ý như thế.

    Tuy Yunho rất bá đạo lại tàn nhẫn, nhưng không hiểu sao càng đọc đến đây thì càng thương, càng xót xa cho anh. Có lẽ anh đã thật lòng yêu JaeJoong rồi, vừa nhẹ nhàng, ghen tuông, còn rất độc chiếm. Nhưng hiện tại JaeJoong vẫn chưa hiểu được tình cảm ấy, lại chỉ tiếp cận với Yunho vì thực hiện nhiệm vụ, sợ không biết anh mà phát hiện ra thì cảm thấy như nào, Yunho lại ghét nhất việc bị lừa dối như thế…
    Dù sao thì e đoán tạm thời chưa dễ bị phát hiện thế đâu.

    Thx ss nhiều nhé, chờ chap mới NS mòn mỏi từng ngày ah~

  9. jliely 01/07/2011 at 1:17 am Reply

    Cái gì mà Zhang Ping, Lee Ping, Wang Ping, Liu Ping… trong đầu Jaejoong tràn ngập màu đen.

    đọc tới đây trong đầu ta chỉ nghĩ tới cái gì sao mà nhiều Ping quá vậy =))

    sorry lâu rồi ko comment cho nàng đc, coi 1 lèo mấy chap ><

    mà Jung Yunho phát hiện rồi sao :SS ta thật muốn biết còn lí do j làm cho Jung Yunho có tâm lí chiếm hữu cao vậy a~~ cái đoạn ở trên giường ta thấy phi thường dễ thương nha😄. thanks nàng nhìu :*

  10. Lợn Tung Tẩy 07/07/2011 at 1:36 pm Reply

    hợ hợ
    đây là đam YunJae đầu tiên mình đọc
    thực sự trước đây mình chưa có tình cảm gì vs YJ, nhưng qua truyện bạn edit mình bắt đàu khoái cp này rồi :”>

    Mình vốn là 1 đứa thích tất cả những gì liên quan đến tù ( sở thích kỳ quái nhỉ😀 ) nên nhìn tên truyện mình đọc ngay.
    Bỏ qua mấy cảnh H nhé, mấy cảnh đấy ko còn gì để nói rồi. Cái mình thích là nội dung của truyện và cách bạn edit. Rất dễ hiểu, trơn chu, tình tiết lôi cuồn. Nói chung mình rất thích truyện này :-bd.

    Cảm ơn bạn đã edit nhé ^^ để cho những đứa đói đam, đói fic như mình có cái để đọc.

    À mà mình có xem qua và thấy mấy chương sau bị code TT.TT

    Mình hiểu lí do làm bạn rất bức xúc nên ko có trách gì à. Chỉ mong bạn đừng bỏ edit thôi. Truyện đang hay mà ngâm thì phí lắm😀

    Mong bạn hạ hỏa edit tiếp TT.TT đi đc nửa chặng đường rồi mà ^^

Leave a Reply ↖(^ω^)↗

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: