[YunJae fanfic] Ngục sủng – Chap 30

Ngục sủng

Author: Shi Ye Er

Editor: Tukimi

Paring: YunJae

Genre: Fluff, romance, drama, angst

Rating: NC 17

Length: 68 chapters + 1 extra

Please don’t take this to wattpad. Thanks!

 

 

30.

 

Nếu như anh không thể có được em trọn vẹn, vậy ít nhất cũng phải hủy hoại em, nghiền nát làm em khiếm khuyết, sau đó chiếm đoạt thể xác em…

Jung YunHo thô bạo nuốt hết làn môi JaeJoong khiến cậu theo bản năng phản kháng, nhưng ngay lập tức cứng đờ giống như một xác chết, hai mắt nhắm chặt lại, miệng khẽ hé mở, mặc cho Jung YunHo làm bất cứ điều gì.

Jung YunHo nhìn gương mặt miễn cưỡng ấy càng thêm tức giận, đầu lưỡi dẻo dai dần dần thâm nhập, từng chút mạnh mẽ thúc ép vòm miệng JaeJoong. Tay phải cầm lấy tay JaeJoong dẫn dắt cậu nắm chính phân thân mình lần nữa, sau đó di chuyển vuốt ve lên xuống.

Nếu là trước đây bị người dâm loạn chơi đùa như thế JaeJoong chắc chắn cảm thấy xấu hổ và căm phẫn, nhưng mà đau xót thay, bây giờ chính cậu đã không còn những cảm xúc dư thừa đó nữa, hiện thực tàn khốc nghiệt ngã khiến đôi cánh mỹ lệ đẹp đẽ của cậu gãy ngang hoàn toàn không thể kiêu hãnh tự do vùng vẫy bay lượn…

Phân thân sưng to khó chịu, đau nhức tạo thành bởi đôi môi không thể khép kín trong một thời gian dài, hai loại cảm giác đau đớn hòa quyện kích động làm cho JaeJoong có chút điên cuồng… Cậu bất chợt rút tay khỏi lòng bàn tay Jung YunHo, quấn quanh tấm lưng trần trơn bóng rắn chắc của hắn mà vuốt ve âu yếm nhẹ nhàng.

Jung YunHo kinh ngạc vì hành động đáp lại của JaeJoong, đột ngột mở choàng mắt nhìn cậu, sau đó một chấn động rung chuyển đôi mắt hắn…

Lúc này JaeJoong hoàn toàn thay đổi, làn da trắng nõn nhuốm màu hồng nhạt mê người, những giọt mồ hôi tinh mịn phủ khắp khóe mắt và chạy dọc sống mũi thẳng, mấy sợi tóc đen tuyền lẻ tẻ vướng vít dây dưa bên thái dương ngoắt ngoéo mảnh mai giống như đầu độc lòng người, nhấn chìm hắn vào trong bể dục vọng sâu thăm thẳm. Bờ môi mềm chậm chạp chuyển động dính chặt lấy đôi môi hắn, ngắt quãng liếm hút từng chút một, giống như chú mèo con khéo léo cố gắng lấy lòng chủ nhân.

Có lẽ do cảm nhận được Jung YunHo đột ngột dừng lại trong lúc đó, JaeJoong khẽ hé mắt, sau khi nhìn thấy hắn liền khép ngay lại, vừa cố sức ôm chặt Jung YunHo vừa tiếp tục hôn môi dữ dội.

Jung YunHo mê mẩn nhìn JaeJoong, chưa từng thấy cậu quyến rũ lôi cuốn và bất lực như vậy, hắn không muốn vướng bận thân phận của JaeJoong, càng không muốn hỏi cậu làm thế thật sự là vì mục đích gì.

Nếu cậu liều lĩnh dùng thân thể được ăn cả ngã về không, bản thân hắn không ngại cùng cậu đập nồi dìm thuyền.

Jung YunHo bỗng nhiên nhả đôi môi của JaeJoong ra, giễu cợt nhìn liếc lưỡi hồng ướt đẫm chưa kịp thu hồi trong không khí, “Không chịu nổi sao?” Nước bọt trong suốt dính trên làn môi bóng loáng của hai người chảy xuống nhỏ giọt trên chiếc cổ thanh mảnh của JaeJoong, vô cùng khiêu gợi.

Móng tay YunHo nhẹ nhàng cào cào khe hở nhỏ trên đầu dương vật khiến JaeJoong rướn eo lên, cậu cắn chặt môi dưới, dồn nén tiếng rên rỉ sống động không để thoát ra ngoài.

Thế nhưng Jung YunHo không đơn giản buông tha cậu, tay hắn nhanh chóng chuyển động xuống phía dưới, ngón cái đè chặt đáy dương vật của JaeJoong, ngăn chặn tinh dịch tiến tới thông đạo.

Cơ thể JaeJoong không chịu nổi khống chế mà co quắp, khuôn mặt cũng giật giật, đôi mắt to tròn mềm mại mơ màng híp lại tạo thành một sợi chỉ dài mảnh mê ly.

Jung YunHo cúi người xuống khẽ liếm vành tai JaeJoong, hạ thân cọ xát lỗ nhỏ phía sau, dịch thể làm cho toàn bộ chiếc lỗ trơn bóng mượt mà.

Kích thích mãnh liệt khiến JaeJoong càng thêm lẳng lơ dâm dục vặn vẹo cơ thể, tựa như lá liễu bé nhỏ bị gió thổi bay, cậu bật ngửa cằm để lộ đường cong tuyệt đẹp, trên cổ gân xanh hiện lên rõ rệt.

“Xin anh đi…” Jung YunHo thì thầm lời nói nóng bỏng vào tai JaeJoong.

JaeJoong mím chặt môi, đưa hai tay xuống phía dưới thân muốn thoát khỏi bàn tay gian ác của Jung YunHo. Nhưng ngay lúc chạm vào phân thân của mình thì trong chớp mắt, Jung YunHo bỗng nhiên dùng tay kia xoa nhẹ lên dương vật của cậu khiến JaeJoong giật mạnh, mười ngón tay buông lỏng mắc kẹt trong không khí.

Jung YunHo nhanh chóng bắt được một tay JaeJoong, cầm ngón giữa thon dài của cậu duỗi xuống phía dưới thân.

“A!” JaeJoong rốt cục bật ra tiếng kêu sợ hãi, cậu chống nửa người lên nhìn xuống, nhưng chỉ thấy ngón tay vùi sâu vào trong thân thể của chính mình…

Jung YunHo nắm cổ tay JaeJoong, đem ngón tay cậu đẩy vào chiếc lỗ nhỏ kín đáo kia hết lần này đến lần khác, JaeJoong có thể cảm nhận rõ ràng chiếc lỗ nhỏ hẹp chậm rãi bị kéo căng rộng ra, thông đạo cũng từ từ ẩm ướt trơn tuột, ngón tay ngập sâu trong cơ thể khỏe mạnh của chính mình… Nhục nhã chưa từng có trước nay nuốt sống JaeJoong, nhưng dạng tấn công gọng kìm trước sau này khiến cậu căn bản không thể phản kháng, thậm chí ngay cả trợn mắt cũng giống như trần truồng dụ dỗ mê hoặc lòng người.

“Không nên nhìn anh như thế…” Jung YunHo hôn nhẹ lên mắt JaeJoong, cảm giác lông mi đen dài lướt trên làn môi vô cùng thích thú.

Số ngón tay ở sau lỗ nhỏ lại tăng thêm, ngay khi JaeJoong nhận ra đó là ngón tay của mình thì cậu đã chán nản mà bứt bỏ hết mọi suy nghĩ. Khoái cảm dâng trào như lũ bão, nhưng càng ngày càng khó chịu đựng, không thể nói, không thể động đậy hay phóng thích, ngột ngạt bứt rứt kìm nén trong thân thể.

Hỗn loạn giữa cảm giác ngón tay bị rút ra, nhất thời phía sau trống rỗng khó chịu, JaeJoong tự giễu mà cười thầm, hóa ra chính mình lại dơ bẩn phóng đãng như vậy, còn muốn người đàn ông kia lấp đầy cơ thể mình, thật sự đúng như lời Jung YunHo, để hắn thấy được hình dạng dâm loạn bừa bãi của bản thân mình.

“Khó chịu sao?” Một giọng nói phảng phất truyền đến, “Có phải đã muốn giải phóng lại muốn bị lấp đầy?”

Đúng vậy… Muốn phóng thích, lại muốn bị nhét vào… Khó chịu… Thực sự, rất khó chịu…

Thế nhưng… Không thể nói… Không thể nói…

Thân thể có thể phóng túng trụy lạc nhưng ý nghĩ không thể sa đọa biến chất… Miệng có thể lừa gạt dối trá nhưng ý nghĩ cũng không thể mất phương hướng…

“Buông… tay!” JaeJoong gắng gượng bật ra hai chữ, không dám nói nhiều chỉ sợ mình không chịu nổi mà thốt ra tiếng rên rỉ.

“Xin anh đi…” Jung YunHo dùng đầu lưỡi liếm đường viền khuôn mặt JaeJoong, mùi vị mằn mặn của mồ hôi tan ra trong miệng hắn. Đầu ngón tay thon dài dính chất dịch ẩm ướt đảo quanh phân thân JaeJoong, trong khi đó hạ thân hắn không ngừng ma sát chiếc lỗ nhỏ mềm mại, nhưng cố ý không tiến vào.

Chưa từng trải qua loại khiêu khích trêu chọc này nên JaeJoong không có khả năng chịu đựng, dù có vặn vẹo cơ thể bằng mọi cách cũng không tránh được công kích luân phiên tấn công mãnh liệt như thế. Lửa dục thiêu đốt tất cả các tế bào của cơ thể, ngay cả móng chân cũng nhuộm đỏ hây hây…

Kiên trì…

Nhưng mà rốt cuộc là kiên gì cái gì…

Không phải mày đưa ra lời thề son sắt nói mày muốn làm bé cưng của anh ta sao? Không phải mày dày mặt tự an ủi trước mặt anh ta sao? Nói mày cũng nói rồi, làm mày cũng làm rồi, nhưng vào khi quấn quýt lại phải cầu xin, thật không ngờ, danh dự của mày, đã bị anh ta coi như không từ lâu rồi…

“Vào, vào đi…” Giọng nói của JaeJoong không thể kiểm soát run rẩy, thân thể bắt đầu co quắp giống như người nghiện thuốc phiện lên cơn.

“A? Là em xin anh sao?” Jung YunHo dùng ngón cái và ngón trỏ nắm quả cầu nhỏ phía dưới của JaeJoong đặt vào lòng bàn tay ngắm nghía thưởng thức.

JaeJoong càng co quắp kịch liệt, “Xin, xin anh… Xin anh…” Dục vọng mạnh mẽ tích tụ chồng chất trong lồng ngực khiến nó dường như muốn nổ tung, đừng… đừng giày vò tôi nữa… Để tôi phóng thích… Để tôi bị lấp đầy, tiến vào cơ thể tôi, chiếm lấy tôi, xuyên qua tôi…

“Xin anh làm gì?” Jung YunHo buồn cười nhìn JaeJoong, khuôn mặt cậu hé ra sự tan vỡ, không hề lạnh nhạt hờ hững, không hề tràn ngập châm biếm hay xem thường. Chủ nhân của khuôn mặt đó đang hướng về chính hắn cầu xin khoái lạc, thế nhưng, không thể dễ dàng tùy tiện buông tha cho cậu, âm thanh thốt ra từ chiếc miệng xinh đẹp kia còn chưa nghe đủ, lời nói cầu xin còn chưa đến cùng…

“A a a…” Rốt cục JaeJoong nóng nảy táo bạo gầm nhẹ lên, cậu nhấc mông lên, dùng xương bướm(9) chống đỡ ván giường, thân thể vươn cao hướng về phía Jung YunHo, “Xin, tôi xin anh… Xin anh để tôi phóng thích… Xin anh vào trong tôi… Vào… Nhanh! Nhanh!”

Chỉ giây tiếp theo, một vật kích động sung sức xông vào cơ thể JaeJoong, JaeJoong đau đến cau mày, trên lông mi nhỏ ra một giọt mồ hôi lạnh. Vật thô to bắt đầu chậm rãi di chuyển lên xuống theo quy luật, không hề thô bạo mà có phần hết sức cẩn thận.

“Uh… A” Khóe miệng sít chặt cuối cùng không thể chịu đựng nổi, bật ra những tiếng rên rỉ nhỏ vụn.

JaeJoong hoảng hốt lật đật che miệng.

Một âm thanh trong trẻo vang lên che dấu niềm khoái cảm tột cùng. Bàn tay vẫn đè ở dương vật cậu dời đi, dịch thể trắng đục chờ đợi nghẹn ứ đã lâu thuận thế bắn ra, mạnh mẽ khác thường, giống như mũi tên ngầm tấn công vào ngực Jung YunHo.

Jung YunHo không để tâm mà mỉm cười, gỡ bàn tay che miệng của JaeJoong xuống, dịu dàng hỏi thăm, “Thoải mái không?” Phân thân của hắn tiếp tục nhẹ nhàng chậm chạp đẩy vào cơ thể cậu giống như hắn hoàn toàn không phải là người thô bạo trước đây.

JaeJoong có chút mê muội, vừa mới phóng thích khiến cậu khoan khoái mất hồn, không nghe rõ câu hỏi của Jung YunHo, chỉ có thể cảm nhận thông đạo nhỏ hẹp từng chút bị lấp đầy, khoái cảm đê mê tràn ngập đầu óc, làm cậu như chìm trong ảo tưởng ngọt ngào, cảm giác chính mình được yêu sâu sắc, được nâng niu luyến tiếc, được cưng chiều say đắm…

Jung YunHo tăng nhanh nhịp độ, đem toàn vẹn phân thân đi vào cơ thể JaeJoong, nhưng đột nhiên hắn không di chuyển mà dán chặt vào ngực JaeJoong, giọng nói kiên định chân thật đáng tin truyền đạt đến tai cậu, “Kim JaeJoong, em phải nhớ kỹ, lúc này tiến nhập vào em, xỏ xuyên qua em, là thân thể của anh-Jung YunHo… Chúng ta là một khối, chúng ta gắn chặt không thể chia ly… Chúng ta là sinh mệnh cộng sinh, anh sinh em liền sinh, anh chết em liền chết…”

Chúng ta là sinh mệnh cộng sinh, anh sinh em liền sinh, anh chết em liền chết…

Đáy lòng JaeJoong thầm nhẩm những lời này, cảm thấy vô cùng mỉa mai…

Tại sao luôn có người như thế, rõ ràng đứng ở hai cực của thế giới nhưng vẫn cứ khăng khăng ma xui quỷ khiến mà quay đầu lại, sau đó nhận ra hai người đứng đối diện nhau, gần trong gang tấc, tiếp tục dùng dây thừng buộc chặt cả hai, lại tiếp tục xoay người chạy trên những ngả đường, ở giữa chỉ còn lại sự ràng buộc cứng nhắc, trói buộc thể xác và tinh thần mệt nhọc của hai người, trói buộc thân thể rách nát, nhưng dù vậy, bộ xương vẫn dính chặt cùng một chỗ, tạo nên một lời nhắc nhở ép buộc — Chúng ta là sinh mệnh cộng sinh…

Thế nhưng lúc này hai thân thể khảm sâu cùng một chỗ, khăng khít không có chút khẽ hở nhỏ, quả thực giống như một vật thể duy nhất…

End chap 30

Chú thích (9) Xương bướm: Xương tạo nên một phần nền sọ và một phần nhỏ hố thái dương.

19 thoughts on “[YunJae fanfic] Ngục sủng – Chap 30

  1. kiwi 06/07/2011 at 10:20 pm Reply

    Chingta no.1 ^^

  2. Độc Dâu Tiên Tử 06/07/2011 at 10:37 pm Reply

    Đúng là dân y viết H có khác, phi thường chi tiết a!
    Edit mấy chương H này thật vất vả cho bạn rùi!

    “Chúng ta là sinh mệnh cộng sinh, anh sinh em liền sinh, anh chết em liền chết…”

    Mình thích câu này!
    Vừa là yêu thương vô cùng!
    Vừa là chiếm hữu vô cùng!

    Thank bạn đã edit a😡
    Ps: lượm phong bì :p

    • Chingta 07/07/2011 at 11:16 am Reply

      Mình cũng thích câu này đó ^^ Cám ơn *ôm hun*

  3. jungyunhee 06/07/2011 at 10:38 pm Reply

    đọc chap này mà ta ko biết phải com cái j
    chẳng nhẽ lại com về cái đoạn H kia. hic, ta ko dám đâu…
    nói chung ta chỉ cảm động mỗi câu nói của Jung đại ca: “Chúng ta là một khối, chúng ta gắn chặt không thể chia ly… Chúng ta là sinh mệnh cộng sinh, anh sinh em liền sinh, anh chết em liền chết…”. ta thấy cái này vừa giống anh em kết nghĩa, lại vừa giống lời thề đôi vợ chồng trẻ trước nhà thờ. Ối trời ta loạn quá rồi

    PS: chờ chap mới của nàng nhé🙂

    • yuki-hana 07/07/2011 at 7:30 am Reply

      cho Yuki ké nhé… mình đồng ý hai tay hai chân với bạn .

      Thanks Ching

      • Chingta 07/07/2011 at 11:17 am

        Ừm, mình cũng thích câu đó đấy, cảm giác như là lời thề son sắt thủy chung không bao giờ chia ly của hai người

        Cám ơn hai bạn *Ôm hun*

  4. phuonganh 06/07/2011 at 11:35 pm Reply

    Chờ mãi cuối cùng cũng được đọc,Tks Ching naz

  5. SquallVIII 07/07/2011 at 1:05 am Reply

    trước giờ đọc chùa nên giờ fai bon chen vô com 1 tiếng🙂
    Cái đoạn H thật là, thật là, thật là…>.<
    cực thích đoạn cuối:
    "Tại sao luôn có người như thế, rõ ràng đứng ở hai cực của thế giới nhưng vẫn cứ khăng khăng ma xui quỷ khiến mà quay đầu lại, sau đó nhận ra hai người đứng đối diện nhau, gần trong gang tấc, tiếp tục dùng dây thừng buộc chặt cả hai, lại tiếp tục xoay người chạy trên những ngả đường, ở giữa chỉ còn lại sự ràng buộc cứng nhắc, trói buộc thể xác và tinh thần mệt nhọc của hai người, trói buộc thân thể rách nát, nhưng dù vậy, bộ xương vẫn dính chặt cùng một chỗ, tạo nên một lời nhắc nhở ép buộc ——— Chúng ta là sinh mệnh cộng sinh…"

    thanks bạn đã edit nha^^

    ps: lần sau ráng giật cái tem mới đc *quyết tâm*

    • Chingta 07/07/2011 at 11:19 am Reply

      Ừm mình cũng thích đoạn đó nữa ha ^^

      Nói chung mình thích chap H này, có một cái gì đó mãnh liệt, dữ dội và độc chiếm, thể hiện bản lĩnh cao ngạo bá đạo của anh Jung ^^~

      *Hug you*

      Tiếp tục ủng hộ mình nhé! Cám ơn ^^

  6. boongoc 07/07/2011 at 9:47 am Reply

    Đọc từ đầu đến giờ mới com cho nàng
    truyện nàng edit mượt lắm
    cố gắng phát huy nha nàng

    • Chingta 07/07/2011 at 11:20 am Reply

      Thanks nàng, *Ôm hun*

      Tiếp tục ủng hộ ta nhé ^^

  7. be0_be0 07/07/2011 at 7:00 pm Reply

    Nàng đã hại đời ta xong xuôi..
    Ta chết đâY ~~~
    Ta hôm nay mới vào đây chưa nhìn nàng chưa nói chuyện nhưng là ta phi thường yêu nàng *ôm hôn*
    Daebakkkkkkk kkk~~~

  8. Đen luv DBSK 07/07/2011 at 8:28 pm Reply

    hơ hơ nãy h vẫn chưa dám đọc đoạn H này
    nhưg vẫn lướt wa dc câu nói của JYH
    Jae chắc chắn sẽ nhớ mãi câu này và sẽ nói lại c6au này cho JYH nghe :X
    fic này mí cảnh H ác liệt wá làm ta chả dám xem
    làm sao bây h hờ hờ

  9. youngwoongie9095 07/07/2011 at 10:28 pm Reply

    ss ~ e thương ss lắm…….. Edit kiểu này vừa mệt vừa vất lại sống dở chết dở nữa ~
    bạn au học Y nha ~ thảo nào H awesome dư vậy…….
    chap này anh Jung độc chiếm tàn bạo nhé…. E rất thích….. Anh Jung yêu đến phát điên zồi…. vậy…….
    chap này anh Jung độc chiếm tàn bạo nhé…. E rất thích….. Anh Jung yêu đến phát điên zồi….

  10. Tẹo Yun 07/07/2011 at 10:31 pm Reply

    thanks nàng nhiều nhiều Chingta ah :-*:-*
    nàng thật chăm chỉ a ~~~~~~ >:D<
    đọc chap này thật sự là ta muốn đc xem H live quá nàng ah :):)

  11. Tiểu Hồ 08/07/2011 at 1:00 am Reply

    Oa~ mình thích câu cuối của Yunho, bạn nhỏ Jae đừng mong chạy thoát nữa nhé….hắc hắc….hủ nữ sống ở mọi phương, mọi nơi, đâu đâu cũng có hủ….thế giới bị hủ hóa mau mau lên ^^

  12. Tiểu Bối 08/07/2011 at 2:18 pm Reply

    Đang chuẩn bị đi thi đọc được chap này….coi như là gần được như bạn Dê Dung ~~ “tự do phóng thích” =)) mai đi thi Văn ko biết có đem cảm giác “sung sướng” này vào bài thi ko nữa =))

    hức ~ thực ra là mình chưa có đọc hoàn được chap này >_< nhưng mình vẫn cứ comm ~ vì thoáng qua rất là thik cách edit H chap này của bạn ^^ cái câu đầu ấy ~ "ko có được trọn vẹn thì phải phá hủy em, nghiền nát làm em khiếm khuyết…." a ~ bạn đang dùng lap nên ngại lội lên xem full nó nữa =))) thề là thi xong về nhai lại =)) bây h sắp đi thi sợ nuốt ko trôi =))

    *hun*hun*

Leave a Reply ↖(^ω^)↗

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: