[YunJae fanfic] Ngục sủng – Chap 36

Ngục sủng

Author: Shi Ye Er

Editor: Tukimi

Paring: YunJae

Genre: Fluff, romance, drama, angst

Rating: NC 17

Length: 68 chapters + 1 extra

Please don’t take this to wattpad. Thanks!

 

 

36.

 

Đi trên đường quốc lộ ồn ào tấp nập, JaeJoong trong nháy mắt ngẩn ngơ, đây là chốn thành thị quen thuộc, khu phố quen thuộc, dòng người quen thuộc, ánh nắng vàng rộm quen thuộc… Cậu nhìn cửa tiệm nhỏ ven đường, cửa kính to lớn bóng nhoáng phản chiếu bóng dáng thon gầy của bản thân, gương mặt hốc hác tiều tụy, sống trong ngục giam một tháng khiến thể xác lẫn tinh thần cậu vô cùng kiệt quệ, nhưng cậu biết, dằn vặt vẫn không hề chấm dứt, một người đàn ông quyến rũ đội mũ lưỡi trai che khuất khuôn mặt đang ở cách đó không xa mê mẩn ngắm nhìn chính mình, chờ cơ hội tốt để trói buộc cậu vào thế giới của hắn.

Không biết chậm rãi đi vòng qua bao nhiêu ngõ nhỏ không biết tên, sắc trời cuối cùng lờ mờ tăm tối, thần kinh JaeJoong cũng trở nên căng thẳng.

Đến khi màn đêm hoàn toàn phủ xuống, ánh đèn rực rỡ sáng lên, câu lạc bộ đêm phát ra tiếng động ầm ĩ báo hiệu chuẩn bị mở cửa thì một ánh mắt bức thiết nóng bỏng từ phía sau chiếu đến.

JaeJoong nhạy bén xoay người đối diện với người đứng cách mình một mét ở phía sau.

Người đàn ông nọ đã đi tới, cởi mũ xuống ném qua một bên, nghiêng người cực nhanh áp JaeJoong vào vách tường.

Lực mạnh bất thình lình khiến JaeJoong bị đau nhức kêu rên, mau chóng cong chân nhằm vào chỗ hiểm của người đàn ông, “Tôi xin anh anh bỏ đi tật xấu tùy ý động tình bất cứ mọi nơi mọi chỗ đó đi, bây giờ không giống trong ngục giam, dân thường không thể chống đỡ khả năng có băng đảng phạm tội, sau khi chứng kiến hình ảnh vi phạm luân thường đạo lý mà mặt không biến sắc, trái tim không hoảng loạn đâu.” JaeJoong tức giận nói chuyện, chỗ khuỷu tay bắt đầu chậm rãi phát tán lực.

“Hì hì…” Jung YunHo cười thầm nhưng tay lại không hề buông lỏng, khư khư dán chặt thân thể với JaeJoong — Kim JaeJoong, anh đoán chắc chắn em không muốn động chạm vào anh.

Quả nhiên, JaeJoong từ từ buông chân xuống, khuỷu tay cũng cam chịu mà thu lực, “Mổ ở chỗ nào?”

Jung YunHo không thể kìm hãm được vui mừng sung sướng, sau khi nghe Wi JiHeon kể về phản ứng căng thẳng của JaeJoong lúc biết hắn phải phẫu thuật hắn hoàn toàn không thể tin, nhưng câu hỏi giống như thờ ơ mà thật ra tràn đầy lo lắng của JaeJoong, rốt cuộc khiến hắn khó có thể đè nén mà kích động.

JaeJoong cảm giác rõ ràng hơi thở của Jung YunHo dần dần hỗn loạn, không biết cậu lại nói sai ở chỗ nào rồi, lạnh lùng hò hét dẹp đường, “Jung YunHo tôi cảnh cáo anh, nếu như ở chỗ này anh dám hành động và suy nghĩ không đứng đắn, tôi đảm bảo sẽ phế đi chỗ đó của anh!”

Jung YunHo len lén đưa mắt nhìn xung quanh, tuy rằng hiện tại bốn bề vắng lặng, nhưng ở chỗ này bất cứ lúc nào cũng có thể có người đi ngang qua, đích xác không phải là nơi ve vãn thật tốt.

“Đi theo anh.” Nhanh tay kéo chạy, biến mất trong ngõ hẻm sâu hun hút.

Jung YunHo rẽ vào một khu chung cư cao cấp cách đó không xa, JaeJoong hoài nghi, không phải nhà của hắn đã bán hết để lấy tiền nộp thuế rồi sao?

Thang máy dừng ở tầng thứ mười ba, Jung YunHo bước liên tiếp không ngừng nghỉ, móc chìa khóa trong túi mở cánh cửa.

JaeJoong thở khe khẽ lấy hơi, thuận miệng hỏi, “Nhà của anh?” Nhưng mà trả lời cậu lại là một nụ hôn sâu gấp gáp, “Uhm…”

Giống như cặp uyên ương mới cưới tạm xa nhau, một tuần ly biệt khiến Jung YunHo lúc này đánh mất lý trí, hắn không hề ngờ rằng cuộc sống không có JaeJoong bên cạnh lại khó khăn đến thế, một giây cũng tựa như vùng vẫy trên mặt chảo nóng rát. Không thể phủ nhận, hôm nay ở tòa án đã rất muốn xông lên phía trước tóm lấy bị cáo thỉnh thoảng ngây ngẩn nhưng rất đáng yêu kia đè xuống dưới thân mạnh mẽ chiếm đoạt, nếu không phải vừa mới ra tù hành động vẫn còn bị giới hạn, hắn đã không kiên nhẫn và bình tĩnh mà luẩn quẩn suốt một buổi chiều cùng cậu như thế.

Chạy băng băng không nghỉ rồi đến những nụ hôn lũ lượt buông xuống làm JaeJoong gần như bất tỉnh, cậu bị động mở miệng, mặc cho Jung YunHo mút đầu lưỡi ngọt ngào như ma túy.

Ngón tay Jung YunHo đã sớm không nhẫn nại luồn vào trong áo JaeJoong mà vuốt ve cột sống trơn truột của cậu, rồi chuyển đến vùng eo cậu dữ dội kẹp chặt hai bên, “Anh nhớ em muốn phát điên rồi…” Môi đưa đến cạnh tai JaeJoong, liếm láp phía sau tai.

Cuối cùng cũng có thể hô hấp, JaeJoong tham lam hít vào những mảng không khí lớn, thần trí dần dần đông lại, cố sức đẩy Jung YunHo ra, lấy tay hỗn loạn xoa xoa vành tai bị liếm ướt rượt.

Jung YunHo không hề tức giận vì hành vi thô bạo của JaeJoong, trong lòng tiếp tục ngấm dư vị của câu nói “Mổ ở chỗ nào?” ngọt ngào như mật ong kia.

“Được, trước tiên buông tha em, mới từ nhà tù ra, đi tắm rửa đi! Đi tẩy bỏ đen đủi!” Jung YunHo kéo tay JaeJoong đến phòng ngủ.

Giống như trẻ em bị người ta dắt, JaeJoong cũng không nghĩ có điều gì không ổn, chỉ là dọc đường nhận xét căn hộ — Phòng không lớn không nhỏ, nếu ở một người thì có vẻ buồn tẻ lạnh lẽo, ở ba người thì chen chúc chật chội, nhưng ở hai người thì vừa đẹp, những đồ dùng bằng gỗ bóng bẩy phản chiếu ánh sáng ấm áp dưới ánh đèn vàng cam dịu nhẹ, giống như là một căn hộ tràn ngập mùi vị của tình nhân.

“Đây là nhà anh?” JaeJoong hỏi lại vấn đề lúc mới vào phòng đã nổi lên.

“Không phải, là nhà của Wi JiHeon.”

“Wi JiHeon?”

“Ừ.”

JaeJoong không hề nghĩ ngợi liền thốt ra, “Hai người các anh sống cùng nhau?”

Sau khi nói xong những lời này cảm thấy kỳ cục, nếu như người khác nghe qua còn được, nhưng mà Jung YunHo nghe xong không dám đảm bảo sẽ không tưởng tượng ai cũng mê hắn mà bảnh chọe.

“Em ghen?” Quả nhiên là như thế.

JaeJoong không thèm chấp nhặt mà rút tay trái vẫn bị nắm chặt trong lòng bàn tay người ta nãy giờ, “Cho tôi một bộ quần áo sạch sẽ.”

Jung YunHo lại cười hì hì, tâm trạng của hắn ngày hôm nay rất tốt, vừa mở tủ quần áo chọn một bộ quần mặc áo ở nhà, vừa giải thích, “Hiện tại anh không có chỗ ở, Wi JiHeon gần đây có vụ án phải giải quyết cho nên cậu ta ở với học trò, căn hộ này cậu ta để anh sử dụng…” Chỉ có điều là nếu như Wi JiHeon biết tại chính chỗ ở của cậu ta, nhất là trên giường cậu ta mình làm chuyện đặc biệt kích thích thì có giận dữ hay không… “Được rồi, em cũng không có chỗ ở đúng không?”

“Uh.” JaeJoong không tập trung trả lời, nhận quần áo Jung YunHo đưa cho.

“Nghe nói em chơi gái làm mất hết gia sản, cuối cùng ngày đêm chỉ có thể vật vờ ở hộp đêm?” Giọng nói của Jung YunHo lộ ra một phần châm chọc lẫn phẫn nộ.

“Uh.” JaeJoong bất đắc dĩ thừa nhận hồ sơ phạm tội quái dị kia.

“Còn có mặt mũi công nhận sao?!” Jung YunHo nhẹ nhàng gõ đầu JaeJoong, nhưng sau khi thấy khuôn mặt nhỏ nhắn nặng nề trầm lắng của JaeJoong, tức giận liền bốc hơi hết, mà thôi mà thôi, chính mình cũng không phải là trinh nữ con nhà gia thế trong sạch gì…

Dù sao bất luận trước đây vẩn đục thế nào, sau này chỉ cần hai người bên nhau là tốt rồi — Jung YunHo suy nghĩ lạc quan vui vẻ.

“Được rồi được rồi, đi tắm đi! Tạm thời em ở với anh tại đây, chờ cơn gió này thổi qua, anh sẽ tìm mua nhà.”

JaeJoong hơi ngạc nhiên nhìn Jung YunHo — Lẽ nào hắn đã dự định cùng mình “Ở chung”?

“Nhìn cái gì! Nhanh đi tắm đi!” Jung YunHo sốt ruột đẩy mạnh JaeJoong vào phòng tắm, nhìn bóng người nhỏ dần giữa khe hở giữa cánh cửa, ngọt ngào hạnh phúc lấp đầy trái tim Jung YunHo, cảm giác quan hệ của hai người như thế rất giống một đôi vợ chồng thật sự… Đợi YooChun ra tù, trước hết đưa cậu ấy đến HongKong ẩn nấp, mình ở lại đây chậm rãi phân tán thế lực của Park gia, dùng tiền còn thừa làm ăn đứng đắn, cuộc sống yên ổn như vậy có lẽ càng thích hợp với mình và JaeJoong…

Có người nói, đàn ông không an phận là do chưa tìm được người có khả năng làm chính họ an bình, Jung YunHo trước đây không hề tin nhưng hiện tại hắn không chút nghi ngờ những lời này, vốn tưởng rằng bản thân thực sự sẽ phóng đãng bất kham cả đời, nhưng sau khi biết JaeJoong, tâm tính từng ít một thay đổi. Tàn nhẫn hung bạo, lạnh lùng hà khắc luôn tự động biến mất khi đối diện người kia, mặc dù người ta bình thường khó chịu phản kháng, còn khiến chính mình thỉnh thoảng nổi giận nhưng nếu nói là làm tổn thương cậu ấy, mình tuyệt đối không thể…

Sung sướng dâng trào trong lòng hắn khi nghĩ những điều này, hắn hoàn toàn không nhận ra thời gian đã trôi đi rất lâu, đợi lấy lại tinh thần nhìn đồng hồ thì phát hiện JaeJoong vào phòng tắm hơn một tiếng đồng hồ rồi…

Chuyện gì xảy ra?!

Jung YunHo hấp tấp vội vã đứng dậy, không thèm gõ cửa mà liền đẩy vào, vì thế ngay lập tức thấy một cảnh tượng…

Nước nóng rơi rớt từ bồn tắm, người kia khỏa thân nằm ở bên trong, thân thể chậm rãi trượt xuống mặt nước, lập tức mũi miệng bị nước bao lấy…

Jung YunHo cuống quít xông lên ôm lưng JaeJoong.

“Uhm…” JaeJoong mơ mơ màng màng mở mắt, cảm thụ được vải vóc thô ráp áp vào lưng thì đột ngột giật mình, ngồi dậy trong vòng tay Jung YunHo, “Làm gì?!”

Jung YunHo bất đắc dĩ cười cười, thân thể của cả hai đã quen thuộc đến mức không thể hiểu rõ hơn nữa mà bây giờ còn rụt rè gì chứ…

Cầm lấy khăn tắm dịu dàng lau mái tóc ướt nhẹp của JaeJoong, “Lâu không có tắm nước nóng… Rất dễ chịu đúng không…”

Tiếng nói mềm mại cùng động tác nhẹ nhàng khiến JaeJoong từ từ buông lơi cảnh giác, “Tôi… Đang ngủ?”

“Ừ.” Jung YunHo đặt khăn tắm vào tay JaeJoong, sau đó đứng lên, “Lau khô người rồi mau đi ra! Trong này thiếu dưỡng khí, đừng nán lại lâu quá!” Nói xong rồi đi ra ngoài.

Đây là sự hiểu biết và tôn trọng ngầm của hắn với JaeJoong, nói thật là, cho dù ái ân cùng JaeJoong nhiều lần như vậy, hôm nay nhìn thấy cơ thể trần truồng ở giữa làn hơi nước mờ mịt của JaeJoong vẫn vô lực phản kháng, nếu là bạn giường trước đây hắn đã sớm nôn nóng không thể nén được mà túm lấy eo bọn họ đi thẳng vào vấn đề, nhưng bởi vì là JaeJoong cho nên hắn sẽ không làm như vậy. Hắn luôn luôn nhớ kỹ, JaeJoong khác biệt với bé cưng trước kia, JaeJoong là đàn ông, cần phải tôn trọng, dùng yêu thương cảm hóa vợ mình, thế nên cần hao tổn tâm huyết, cũng bởi vì hắn muốn được JaeJoong tôn trọng và yêu thương…

Một vài phút sau, JaeJoong mặc bộ quần áo ở nhà đơn giản lại có chút rộng thùng thình từ phòng tắm đi ra, lớp vải vàng nhạt phủ lên nước da trắng nõn của JaeJoong tạo nên một loại cảm giác an bình yên tĩnh.

Trái tim Jung YunHo đập thình thịch, hắn đứng lên đi về phía JaeJoong, một tay quấn quanh vai cậu rồi khẽ hôn lên đường viền môi JaeJoong, tay khác vòng qua xiết chặt thắt lưng eo thon của cậu.

JaeJoong xoay người, bất hòa phá vỡ hình ảnh tình cảm kích động như thế, nhưng mà lời nói lạnh nhạt chuẩn bị thốt ra ngoài thì bất ngờ đối diện đôi mắt nâu trầm tràn ngập dịu dàng kia, nên không thể nói bất cứ điều gì…

Jung YunHo thừa dịp JaeJoong ngẩn người liền đẩy cậu ngã xuống chiếc ghế sô pha bọc lớp da màu trắng sữa, JaeJoong thoáng cái lún xuống mặt xốp mềm mại, giống như người bị rớt xuống nước vô thức vươn tay quấn quanh cổ Jung YunHo, Jung YunHo bị cậu khẽ khàng lôi kéo, tự nhiên đè ép xuống…

Khi làn môi của hai người dính chặt vào nhau thì JaeJoong hít thở không thông, trước kia trong tù giam lúc làm việc này cảm thấy không quá thẹn thùng, bởi lẽ trong tiềm thức của JaeJoong ở chỗ đó âm u vắng vẻ sẽ không khiến người khác lo lắng, dù có làm chuyện gì cũng giống như một đêm ảo ảnh thoáng qua, thần không hay quỷ không biết. Nhưng hôm nay nhìn bóng đèn hoa lệ trên trần nhà thì JaeJoong rụt rè chùn bước, ánh sáng tuy còn thua xa ánh đèn ống rực rỡ chói mắt ở ngục giam nhưng lại giống như vầng thái dương ngời sáng, tựa hồ muốn đem chuyện bừa bãi hổ thẹn phơi bày trước mặt mọi người.

Jung YunHo thỏa sức cắn khẽ đôi môi hoàn mỹ của JaeJoong, chợt tâm tưởng bỡn cợt nổi lên, liền lén mở mắt nhìn vẻ mặt của người dưới thân mình lúc này, trong lòng âm thầm mong đợi sẽ là khuôn mặt nổi lên sắc dục mê ly hoặc xấu hổ thẹn thùng, nhưng vừa mở mắt thì thấy một đôi mắt hằn sâu sự bất lực và khó khăn, Jung YunHo bỗng nhiên đứng dậy, “Thế nào? Khó chịu sao?”

End chap 36

25 thoughts on “[YunJae fanfic] Ngục sủng – Chap 36

  1. Saphia Jo 22/07/2011 at 10:34 pm Reply

    em thích chap này quá ss ơi
    Nhất là cảnh trong phòng tắm TT TT Jung Yunho như thế, ai mà chống đỡ cho nổi TT TT tôn trọng nhau chính là nền tảng bền vững nhất của tình yêu đó *bật khóc*

    Khúc cuối đọc mà thương sự vô lực trng ánh mắt của Jae, Yunho thì có thể toàn tâm toàn ý yêu Jae rồi, nhưng Jae thì luôn phải đấu tranh với bản thân, lý trí và tình cảm TT TT haizz

    Chap trước em quên com cho ss,câu ss nói Jae để lộ là đã yêu YH có phải là câu Jae ghen với Yoochun ko ạXD

    thank ss❤

    ps dạo này ss có vẻ mệt mỏi phải ko ạ TT TT cố lên nha ss

  2. Hitomi 22/07/2011 at 10:48 pm Reply

    [Dù sao bất luận trước đây vẩn đục thế nào, sau này chỉ cần hai người bên nhau là tốt rồi]

    Cái này…thực sự là ngọt ngào quá đi TT_TT

  3. Hitomi 22/07/2011 at 10:50 pm Reply

    [Dù sao bất luận trước đây vẩn đục thế nào, sau này chỉ cần hai người bên nhau là tốt rồi]

    Cái này…thực sự là ngọt ngào quá đi TT_TT
    Dưng mà cái đoạn cuối có phải là hơi mất hứng không? hê hê ko sao ko sao, Jung Yunho tung hoành nhiều rồi, bây h phải để cho hắn nếm mùi bất hạnh đi thôi.
    Quả không hổ danh đại cường công nhiều khi cái sự ‘mặt dày’ của Jung bánh bao khiến ta phát cáu. Cái sự ngây thơ tỏ vẻ của Kim thiếu phụ làm ta muốn….(@!#!@%^@#%~!&#$$^$)

  4. maudoncac 23/07/2011 at 2:19 pm Reply

    Cuộc sống nửa hôn nhân này ngọt ngào quá ss ui. Thanks ss nhìu nhìu lém vì đã edit Ngục Sủng. Yêu ss nhìu nhìu!!!!

  5. lillith 23/07/2011 at 8:18 pm Reply

    minh da doc cai fic nay lau oi
    nhung kho noi la ko the viet com(vi minh doc tren dt)
    cam on ban vi da edit fic nay nha
    a~minh o tp.Ho Chi Minh
    minh ko nham thi ban o Ha Noi dung ko?
    cho minh lam wen ca nha nha
    minh la cass, ko fai yunjae shipper*vi minh chang the lam duoc nhu cac ban, minh chi co the “dung mot ben ma nhin va nguong mo” thoi*
    la cass va vi la cass nen minh yeu luon nhung gi cac anh yeu va minh tin yunjae is real^^
    ve fan fic cua ban…
    haha
    minh no comment nha!
    vi no ko co gi de fan nan ca^^
    minh that su rat mong ban se luon edit fic that tot va nhanh de cho reader co fic ma doc
    hehe

  6. tamnguyen 23/07/2011 at 10:55 pm Reply

    doc chua nhiu jui hê he.toi loi.,toi loi.kim thieu phu that la …song that voi minh co tot hon ko!

  7. Tuấn Tự Thiên Phong 24/07/2011 at 4:53 pm Reply

    Hay quá đi~
    Cảm tạ nàng.

  8. Đen luv DBSK 24/07/2011 at 9:20 pm Reply

    bợn yun bắt đầu bik suy nghĩ cho vk yêu r
    bợn jae yêu r a~~~
    hy vọng mí chap tới pink nhá
    mún xem cảnh chúg nó là vk ck wá :X

  9. pinkstrawberry 25/07/2011 at 6:03 pm Reply

    Hjx, thấy ngọt ngào kiểu này rồi đến khi Yun biết Jae là cảnh sát thì chẳng biết sẽ có “gió giật” đến cấp mấy đây T__T.

    Yêu bạn ghê vì bạn edit rất chuẩn, lời văn mượt mà, nhưng rất truyền cảm, đã vậy còn chăm ra chap, thương lắm lắm nha *ôm ôm*.

    Mà rốt cuộc thì truyện này có HE không vậy bạn? Sao dạo này mình sợ ngược lắm, mà đọc thấy motip mình cũng sợ ngược lắm cơ, *mếu*

    • Chingta 25/07/2011 at 6:29 pm Reply

      Là HE đó s, nếu em không nhầm thì s hơn em 2 tuổi, em 91 *sorry nếu em nhầm nha*

Leave a Reply ↖(^ω^)↗

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: