[YunJae fanfic] Ngục sủng – Chap 37

Ngục sủng

Author: Shi Ye Er

Editor: Tukimi

Paring: YunJae

Genre: Fluff, romance, drama, angst

Rating: NC 17

Length: 68 chapters + 1 extra

Please don’t take this to wattpad. Thanks!

 

 

37.

 

Tâm tình JaeJoong phức tạp, cậu không muốn đáp lại mà vươn một cánh tay che đi đôi mắt, khuôn mặt hơi nghiêng vùi sâu vào ghế sô pha êm ái.

Jung YunHo chợt hiểu được điều gì khiến JaeJoong mất hứng thú, “Đi.” Kéo tay JaeJoong vào trong phòng ngủ sau đó đóng cửa, tắt đèn.

“Xem, giống như trước đây.” Nhẹ nhàng thong thả nhấp môi vào vành tai JaeJoong, phả những hơi thở nóng bỏng.

Trong lòng JaeJoong tựa như có lửa bùng cháy, hai gò má nhanh chóng ửng hồng mờ ảo dưới ánh sáng chập chờn yếu ớt của căn phòng.

JaeJoong vội vàng đẩy Jung YunHo ra, vừa mới thả lỏng khiến JaeJoong có chút bối rối, không ngờ mình lại vô thức để mặc hắn dẫn dắt lâu như thế.

“Làm sao vậy?” Jung YunHo bước lên trước một bước, vuốt nhẹ khuôn mặt JaeJoong.

Ánh trăng dát bạc trầm tĩnh dịu dàng đổ xuống, nhưng trước kia chưa từng lọt vào phòng tù kín mít, cho nên đây cũng là lần đầu tiên hắn được tận mắt ngắm nhìn nét mặt nhuộm ánh trăng dìu dịu của người đẹp. Dưới ánh trăng JaeJoong giống như một khối ngọc thạch trong trắng đẹp đẽ, đôi mắt trong veo hòa vào cảnh trăng trầm lắng càng thêm phần quyến rũ mê ly, khiến người khác không thể kiềm chế.

“JaeJoong…” Jung YunHo lần thứ hai không điều khiển được bản thân mà tiếp cận đôi môi nhỏ phơn phớt hồng…

JaeJoong trừng to mắt nhìn Jung YunHo chậm rãi đến gần, hai tay nhấc đến giữa không trung định đẩy hắn ra nhưng động tác lưu lại ở đầu ngón tay, không có sức lực để dịch chuyển.

Nội tâm mãnh liệt đấu tranh nhưng lý trí lại khuyên bảo cậu không thể buông trôi bỏ mặc, liêm sỉ, lòng tự trọng và tinh thần trọng nghĩa lẫn tự chủ lũ lượt tranh cãi huyên náo, nhắc nhở thân phận của cậu là cảnh sát, nhắc nhở nhiệm vụ sứ mệnh cậu phải làm.

Thế nhưng…

JaeJoong giang hai tay ra mạnh mẽ cố định ở vòng eo của Jung YunHo, vươn đầu lưỡi dây dưa với lưỡi hắn, uyển chuyển tiếp cận hôn sâu dần…

Lần cuối cùng… Chỉ một lần cuối cùng…

Mặc kệ con mẹ nó liêm sỉ, lòng tự trọng, công lý hay tự chủ, để mình cuồng say một đêm cuối cùng, để mình thỏa thích phiêu diêu một đêm, tại sao phải đợi đến ngày mai xé rách khuôn mặt, lột trần vỏ bọc ngụy trang rồi lại đau đớn đóng vai thù địch…

Hôm nay có rượu hôm nay say, ngày mai khắc khoải ngày mai sầu!

Dự đoán sự biệt ly sắp đến, JaeJoong rốt cục vứt bỏ rụt rè, giơ chân quấn quanh bắp đùi Jung YunHo, cướp đoạt quyền chủ động hôn môi, đốt lửa khắp nơi trong khoang miệng của hắn, nhịp điệu vồn vã rồi chậm chạp lướt qua hàm răng hắn.

JaeJoong đột ngột bùng nổ khiến sức nóng vốn dĩ trong người Jung YunHo có chút mù mịt, nhưng hắn chỉ ngẩn ngơ trong một cái chớp mắt, sau đó nhanh chóng nâng mông JaeJoong lên, làm dục vọng trong đũng quần hai người ma sát bốc lửa…

Chân sau đứng thẳng một thời gian dài làm cho JaeJoong cảm thấy có chút đau nhức, cậu buông chân, thúc đẩy Jung YunHo đi về phía giường, sau khi hai người chới với ở mép giường, JaeJoong bỗng nhiên gục xuống người Jung YunHo.

“A…” Cơ thể JaeJoong đè vào vết thương vừa khép miệng, hơi hơi đau đớn.

Cảm thấy bất ổn, JaeJoong ngẩng đầu, “Sao vậy?”

“A… Không việc gì!” Jung YunHo ôm cổ JaeJoong, kéo cậu đến trước mặt, “Sao hôm nay nhiệt tình thế?”

“Cấm dục lâu quá rồi.” Khẽ kéo áo YunHo, dùng hàm răng cắn vào xương quai xanh góc cạnh rõ ràng của hắn.

Jung YunHo cúi đầu cười rộ lên, “Một tuần cũng quá lâu? Thật sự em càng ngày càng hài hước đấy…”

Đúng vậy… Kim JaeJoong, thậm chí mới một tuần mày cũng không chống đỡ nổi thì làm sao chịu đựng được không có hắn cả đời?

Nội tâm JaeJoong buồn phiền, dứt khoát gỡ bỏ áo trong của Jung YunHo, bắt chước hắn giống như trước đây làm với mình, liếm mút chấm nhỏ trên ngực hắn.

“Này này!” Jung YunHo nhổm người lên tỏ vẻ không chịu, “Em muốn làm gì? Phản công sao?”

“Uhm.” Mập mờ mơ màng trả lời, lướt đầu lưỡi xuống phía dưới, lúc trượt đến bụng JaeJoong chú ý thấy một phần da lồi lên, “Thật sự là đã phẫu thuật…” Cậu dịu dàng nói về vết sẹo, không hề phiền muộn mà liếm phần mới mọc da non kia cho đến khi vết sẹo và khoang miệng ấm nóng của chính mình hòa vào làm một.

Cảm giác tê dại trên bụng truyền vào trái tim, trong lòng Jung YunHo bỗng nhiên xúc động kỳ lạ, hắn không kìm nổi mà cố sức quay xuống ôm lấy JaeJoong — JaeJoong, em yêu anh sao? Yêu vết sẹo xấu xí của anh sao? Yêu sự bạo ngược thỉnh thoảng của anh sao? Yêu nhân tính khiếm khuyết của anh sao?

“JaeJoong ah, anh yêu em…”

Trái tim JaeJoong chấn động, cậu đột ngột ngừng chuyển động, những từ này lúc ý thức mình không tỉnh táo thì không biết đã được nghe bao nhiêu lần, nhưng bày tỏ rõ ràng như thế chính là lần đầu…

Đáy lòng JaeJoong đắng nghét, ngẩng đầu nhìn vào đôi mắt của Jung YunHo, ánh mắt đung đưa lưu chuyển, “Yêu tôi? Yêu cái gì của tôi? Yêu khuôn mặt tôi hay yêu cơ thể này của tôi? Anh mới biết tôi vài ngày, hiểu rõ con người tôi bao nhiêu? Anh lấy tư cách gì nói yêu tôi? Jung YunHo, trò chơi, cuối cùng vẫn cứ có quy tắc, quy tắc của chúng ta chính là theo như nhu cầu.”

Giọng nói lạnh lùng cay nghiệt của JaeJoong khiến Jung YunHo dao động, ánh mắt động tình biến thành hoang mang nghi hoặc sau đó thay đổi thành bất ổn lo lắng.

JaeJoong không thể chịu đựng được ánh mắt bị tổn thương đó, mất hứng trở người ngã xuống bên cạnh Jung YunHo.

Theo như nhu cầu… Theo như nhu cầu…

Không công bằng… Bây giờ đối với anh mà nói cũng không công bằng…

Jung YunHo, tôi đã chuẩn bị lấy đi tính mạng anh, làm sao có thể chiếm luôn cả tình cảm của anh?

Nếu như anh vẫn muốn tôi đáp trả, tôi tự nguyện dâng hiến toàn bộ trái tim mình cho anh, chỉ sợ đến lúc đó căn bản anh cũng không thèm liếc mắt…

Nằm ngửa chẳng bao lâu, ngay lúc JaeJoong mông lung dần chìm vào giấc ngủ thì Jung YunHo đột nhiên trở người đè sát JaeJoong, hắn ép buộc JaeJoong mở mắt nhìn hắn, “Kim JaeJoong em hãy nghe cho kỹ, anh yêu em, không phải yêu gương mặt em, không phải yêu cơ thể em, em nghe cho rõ ràng, anh yêu em, yêu con người em, yêu trái tim em! Yêu tính cách nóng nảy của em, yêu em bất khuất quật cường! Chính xác, anh biết em chưa đến một tháng, hiểu rõ em cũng không quá một ít, nhưng anh có tư cách nói yêu em, bởi vì yêu một chút cũng là yêu, yêu rất nhiều cũng là yêu, nếu như em không tin anh thật sự yêu em rất nhiều, vô cùng nhiều, vậy em cứ tạm thời cho rằng anh chỉ yêu em một chút, thế nhưng, em nhất định không được phủ nhận, một chút cũng là yêu…” Jung YunHo nâng khuôn mặt JaeJoong lên, “Dù sao em nên cho bản thân mình một ít thời gian, để em chậm rãi tin tưởng, Jung YunHo chân thành yêu em…”

Jung YunHo thiết tha nói xong, thậm chí có chút hàm ý van nài khổ sở, điệu bộ thấp kém như thế, JaeJoong chưa bao giờ thấy qua…

JaeJoong cũng không chịu nổi nữa, bỗng nhiên đem môi cắt chéo lời lẽ kịch liệt của Jung YunHo.

Mỗi một sợi nước bọt hòa tan vào miệng đều là những giọt nước mắt lặng lẽ…

Jung YunHo, tình yêu của anh làm tôi đau đớn…

Quần áo lộn xộn mất trật tự từ lâu bị người ta cởi ra hết sạch, thân hình khỏe mạnh cường tráng lộ ra trước mắt cả hai, cứ như thế ngắm nhìn đối phương dưới ánh trăng êm dịu giống như là định mệnh gắn chặt họ với nhau.

Đùa giỡn không cần thiết đã qua, ngôn ngữ khiêu khích dần dần lược bỏ, JaeJoong không hề có ý chí nhẫn nại gây chiến, thẳng thắn nói rằng, “Jung YunHo, vào đi.”

YunHo đem dục vọng đã cao vút từ lâu đến trước chiếc lỗ nhỏ của JaeJoong nhưng chậm chạp không chịu tiến nhập, chỉ là dịu dàng hôn nhẹ điểm nhỏ đỏ hồng trước ngực cậu.

“Fuck! Lèo nhèo cái gì?! Mẹ nó anh không thể thì xuống đi! Tôi lên trên anh!” JaeJoong làm bộ muốn lật ngược Jung YunHo.

Jung YunHo đờ đẫn — Hôm nay JaeJoong đặc biệt chủ động, ngoài ra còn trộn lẫn chút vội vàng xao động hiếm thấy, nhưng mà, đối với hai người bọn họ mà nói, ngôn ngữ thô tục cũng là liều thuốc thúc dục tốt nhất, Jung YunHo quyết định tạm thời không hỏi tại sao JaeJoong ngày hôm nay bất thường đến vậy, nếu cậu ấy muốn chính mình thô bạo một chút thì đương nhiên cung kính không bằng tuân mệnh, ánh mắt hắn thâm trầm chìm đắm, mạnh mẽ hướng vào trong.

“Uh a…” Mông JaeJoong khẽ nâng lên, cứng ngắc ở giữa không trung, vật cứng thô to giống như uốn cong thông đạo thẳng tắp, JaeJoong chau mày, mồ hôi lạnh theo gương mặt trượt xuống…

Jung YunHo cảm giác bắp thịt trên cánh tay bị người ta gắt gao giữ lấy, móng tay hình như cũng xâm nhập vào trong da thịt hắn, hắn trầm lắng cười bí hiểm tiếp cận bên tai JaeJoong, “Rất… Chặt…”

Âm thanh khiêu gợi tràn ngập dâm đãng, mặc cho ai đó không chịu đựng nổi kích động này.

“Em yêu quý của anh, em muốn kẹp đứt anh sao? Huh?” Jung YunHo cẩn thận rút khỏi một chút, hắn không nỡ đùa giỡn JaeJoong, khuôn mặt nhỏ nhắn đó ít nhiều trắng bệch nhợt nhạt hết rồi.

“Đừng, đừng rút ra!” JaeJoong bất thình lình hô to, dũng khí ùa ra mà nhấc mông lên cao ràng buộc dục vọng của Jung YunHo trong cơ thể của chính mình.

“Uh…” Jung YunHo cũng không dễ chịu hơn JaeJoong bao nhiêu, vách tường bên trong không được trơn phẳng, vô cùng khô khốc, nếu cứ liều lĩnh tiếp tục sẽ không mang đến chút xíu khoái cảm nào mà chỉ làm cả hai người đều đau nhức.

“Thả lỏng… Thả lỏng…” Jung YunHo trấn an JaeJoong, vừa nhẹ nhàng cắn hầu kết của cậu, vừa xoa nắn bờ mông cậu.

Một lúc lâu sau thần kinh căng thẳng của JaeJoong rốt cục có chút buông lỏng, phía sau cũng dần dần quen với YunHo nhỏ, Jung YunHo thấy thời cơ chín muồi, liền từ tốn đưa đẩy.

“Uh… Uh…” JaeJoong không hề che giấu phản ứng kích động tự nhiên, trong phòng bắt đầu có tiếng rên rỉ say mê đắm đuối, “Uh… Uh a…” Âm thanh to lên, giống như cảnh tượng lặp đi lặp lại trong tù thất mỗi đêm.

“JaeJoong… JaeJoong…” Jung YunHo hôn chân mày JaeJoong, giữa lông mày cậu ẩn náu một lớp mồ hôi tinh mịn, mằn mặn và hơi lạnh lẽo.

Những làn sóng nóng bỏng giấy lên trong cơ thể mang theo khoái cảm cuốn bay tất cả, trong thông đạo tựa hồ có chất lỏng ấm nóng, mỗi một lần va vào đều phát ra âm thanh giao hợp dâm dục.

“Nhanh! Nhanh một chút…” JaeJoong phụ họa tốc độ của Jung YunHo, lỗ nhỏ thuận theo sự xâm chiếm của hắn mà co rút mở rộng nhịp nhàng.

Jung YunHo ham mê nhìn nét mặt cuồng loạn dâm mỹ đầu độc lòng người của JaeJoong, hắn mãnh liệt nhìn đôi môi đỏ mọng hơi hé mở đó, mỗi một âm thanh rên rỉ khẽ khàng hắn cũng nghe rất kỹ, lại nhớ đến khuôn mặt lạnh lùng quen thuộc của JaeJoong, quả nhiên chỉ có hiện tại cậu mới có thể làm cho người ta nảy sinh sự rung động dữ dội.

“Uh… Uh…” Sau một lần đập sâu vào JaeJoong mở mắt, đối diện với đôi mắt đang chăm chú nhìn mình của Jung YunHo, đau xót khổ sở từ đáy lòng bùng lên, nhiều ngày không ngủ làm mắt cậu ứ máu, chất lỏng trong suốt không biết bởi bị người ta kích thích hay là bởi điều gì mà chậm rãi ngưng kết trong mắt, nước trào ra khi JaeJoong khép chặt mắt, in dấu trên hàng lông mi đen dày, lóe ra ánh sáng lấp lánh.

“Uh a… Uh…” JaeJoong qua loa ôm lấy lưng Jung YunHo, lưu lại vết móng tay rõ ràng trên lưng hắn, giao hợp càng đến cùng, kêu la càng to, trái tim cậu lại càng đau đớn… Không sai, quả thực cảm nhận được đau nhức… Thân thể cậu hỗn loạn, nét mặt hỗn loạn, thế nhưng ý thức của cậu không hề loạn lạc, trí óc cậu hiểu rõ, đau đớn đó không phải là do sung sướng mà là bởi nỗi buồn ly biệt…

Jung YunHo, lúc anh ngủ say, tôi sẽ lấy đi một thứ trên người anh, đối với tôi đó giống như là món quà tạm biệt, nhưng đêm nay, hãy chiếm lấy tôi nhiều nhất mà anh có thể…

“YunHo ah… Còn muốn, muốn… Uh…”

Jung YunHo bỗng nhiên kinh ngạc, động tác chạy nước rút ngừng hẳn, “Jae, JaeJoong, em vừa gọi cái gì?”

JaeJoong gắng sức kéo cổ Jung YunHo, “YunHo… Nhanh… Nhanh… YunHo…” Môi JaeJoong đặt ở cổ Jung YunHo nở ra một nụ cười đau thương buồn bã — YunHo, muốn gọi tên anh như thế, lâu thật là lâu…

Tiếng rên rỉ rất to đó khiến Jung YunHo vô cùng phấn chấn, hắn ôm JaeJoong tựa như muốn làm cậu tan vỡ, đồng thời tốc độ hoạt động dưới hạ thân cũng tăng dần.

“Uh a… YunHo ah…”

Con mẹ nó cảnh sát! Con mẹ nó tội phạm! Con mẹ nó sinh ly tử biệt! Con mẹ nó oán hận ngu ngốc!

Cứ như vậy trong khoảnh khắc, JaeJoong rất hy vọng hai người bọn họ cùng chết ở chỗ này — Chết rồi sẽ không có mâu thuẫn, chết rồi sẽ không có phản bội…

“Uh… Uh…”

Vách tường bên trong nóng bỏng bao chặt dục vọng của Jung YunHo, mỗi một lần vật cứng trượt vào trong thân thể JaeJoong đều lưu lại vết thương nặng, phần thịt non mịn giống như bị cắt đứt, chiếc lỗ nhỏ cũng dường như tràn ngập máu. Nhưng trái ngược với cơn đau đó, tinh thần JaeJoong càng phấn khởi tựa như chính mắt cậu nhìn thấy vật cứng kia ướt đẫm máu của bản thân, rồi nó lại tiếp tục hằn sâu trong cơ thể của chính mình những vết thương khác…

“Uh…” Một dòng dịch nóng hổi phóng đến tận cùng cơ thể JaeJoong, phân thân của cậu cũng bay bổng bắn ra…

JaeJoong và Jung YunHo đều ngừng chuyển động, ôm chặt đối phương, chỗ giao hợp vẫn sít sao dính chặt lấy nhau…

Là lần thứ mấy rồi? Cả hai bên kết dính như keo sơn?

Ít nhất đã một lần…

Mê man ngủ nhưng trái tim có chút bất ổn, mệt mỏi và đau khổ đấu tranh một lúc rốt cục đột nhiên mở mắt.

Trần nhà cao cao, cửa sổ rộng mở, ngoại trừ trong không khí tràn ngập mùi vị quen thuộc, thì đây là một không gian hoàn toàn xa lạ.

JaeJoong phiền não vò tóc, vừa di chuyển đầu liền thấy người nằm bên cạnh mình nhịp nhàng hô hấp…

Bất chợt…

Nhớ đến… Nhớ đến tất cả…

Nhớ đến mình vì người này mà thay đổi thân phận, nhớ đến mình và người này dằn vặt nhau làm hai bên cùng chìm đắm, nhớ đến ngày đêm trong không gian chật hẹp cuồng loạn ân ái, cũng nhớ đến…

Tầm mắt JaeJoong chuyển động nhìn xuống dây chuyền trên cổ Jung YunHo, ánh trăng rót vào khiến viên kim cương đen phát ra ánh sáng yêu ma khác thường.

Cũng nhớ đến, đây là giờ phút ly biệt.

JaeJoong không hề do dự, đưa tay hướng về dây chuyền trên cổ Jung YunHo.

End chap 37

49 thoughts on “[YunJae fanfic] Ngục sủng – Chap 37

  1. Tiểu Bối 26/07/2011 at 9:07 am Reply

    Nàng làm ăn chăm chỉ quá ~ điên cuồng quá ~ ta xung xướng mỗi lần vào nhà nàng quá =)))))))))

    Thật ~ ta rất muốn được làm YunHo trong này ! Ta nói kĩ nhé ~ Ta muốn được trở thành YunHo tỏng này !!!!!!!!!!!! Òa ~~~~~~~~~ Muốn rếp bạn Chê Chung ~~~~~~~~ Òa ~~ Òa ~~~

    Cơ mà với cái tình hình này ~ Có phải sẽ là Sad end ko hả nàng ? >_<

    FROM CHINGTA: NÀNG ƠI TA KHÔNG EDIT FIC NÀO CÓ SAD ENDING ĐÂU.

    P.S: TỪ NAY VỀ SAU NẾU BẠN NÀO CÒN HỎI NGỤC SỦNG SAD END HAY HAPPY END, MÌNH TUYỆT ĐỐI KHÔNG TRẢ LỜI NỮA VÌ MÌNH TRẢ LỜI VẤN ĐỀ NÀY QUÁ NHIỀU RỒI

    • Tiểu Bối 29/07/2011 at 9:47 pm Reply

      Hô hô ~ vậy là giống mềnh rồi :”> cả fanfic viết lẫn danmei đều ko dám rớ vào Sad end ^o^
      Cố lên nàng ạ ~ ko hiểu sao khi viết những dòng này cho nàng ~ ta đang muốn bảo nàng “ngày mai TVXQ!5 quay lại như chưa có gì xảy ra đấy” =))) hình như ta đang bị tâm thần =)) muốn đi lừa…. =))

  2. kiwi 26/07/2011 at 11:36 am Reply

    Hôm qua Jae twitt là nhớ bạn Yun kìa, đau lòng quá😦

    FROM CHINGTA: KHÔNG SAO ĐÂU S MÌNH PHẢI VUI MỪNG CHỨ, HƠN NỮA CHẮC LÀ JAE LẠI NHỚ THẾ THÔI, CHỨ CHẮC CHẮN BỌN HỌ VẪN GẶP NHAU MÀ, CHẮC TRONG KHOẢNG THỜI GIAN NÀY HAI NGƯỜI BẬN RỘN NÊN HIẾM KHI ĐƯỢC GẶP NHAU… NHỚ LÀ TỐT ^^..

    BẠN ẤY NHỚ YUNHO VÀ CHANGMINNIE CỦA BẠN ẤY CŨNG LÀ LẼ TỰ NHIÊN

  3. Zee 26/07/2011 at 2:29 pm Reply

    Thực ra e cg đã theo “Ngục sủng” rất lâu r` nhg lại chưa cmt bh
    Hqa e đọc chap 37 trên ĐT và mặc dù là đang onl = đt cg cố mà để lại cái cmt của mình,nhg mà k hiểu sao k post đc ạ:(
    Đọc “Ngục sủng” mà sao thấy t/y của 2 bạn thật đáng yêu,đáng ngưỡng mộ,thấy căm hận cái xã hội vs những số phận khác nhau làm 2 ng` k đến đc vs nhau.Chỉ ở YJ fanfic ms có đc cảm giác ấy và chỉ ở “Ngục sủng” ms tìm đc cảm xúc mãnh liệt như thế
    Là 1 ng` nghiện fanfiction,e cg đã đọc qa k ít fic,nhg dạo gần đây thực sự các fic hay e cảm thấy như mình đều đọc qa hết r` và các fic ms rất nhạt và hầu như là bỏ dở giữa chừng
    Nhưng “Ngục sủng” thì khác,từ ngày e tìm ra World Press của ss,ngày nào,bất cứ 1 ngày nào e cg vào check tìm chap ms và tiếp tục mong đợi
    Là yaoi nhg k có chút gì là thô tục,tất cả là t/y và đã là t/y thì rất đáng đc coi trọng
    Trn rất tuyệt ss ạ,tiếp tục trans ss nhé,Kamsa

    FROM CHINGTA: THANKS EM NHIỀU NHÉ

  4. Hoàng-TVXQ-F.T.Island 26/07/2011 at 11:32 pm Reply

    Đọc xong chap này, nhận thấy bản thân mình khi yêu cũng chưa bằng 1 nửa của YunHo hyung trong này.

    Em thật sự không biết YunHo hyung sau này sẽ ra sao khi biết JaeJoong hyung là nội gián. Tình cảm nồng nàn và chân thật mà hyung ý dành cho JaeJoong hyung là quá lớn. Chỉ sợ rằng hyung ấy sẽ tổn thương dữ dội.

    Cũng chính vì 1 Jung YunHo yêu mù quáng như thế, Kim JaeJoong sẽ càng ngày càng khó xử. Một bên là tình cảm cá nhân, 1 bên là nhiệm vụ. Thiệt là đau đầu.

    Rất muốn biết JaeJoong hyung sẽ nghĩ thế nào nếu YunHo hyung *cải tà quy chánh* nhỉ? YunHo sẽ bảo làm ăn đàng hoàng không phi pháp.

    Những cảnh H trong này đúng là nhiều cung bật tình cảm khác nhau như bạn gì ý trên kia nói. Chính vì thế, không hề gây ra sự nhàm chán ở đây.

    P/s: nhìn hyung ý té lên té xuống vì K&C, em cũng thấy tội lắm. Người gì mà chịu đựng giỏi khủng khiếp.

    FROM CHINGTA: ĐÓ CHÍNH VÌ YUNHO YÊU NHƯ THẾ NÊN SS MÀ LÀ BẠN TÁC GIẢ S SẼ CHO JEJUNG BỎ TẤT CẢ CHẠY THEO ANH JUNG =)) HA HA HA

    P.S: ANH ẤY ĐÃ CỐ GẮNG HẾT SỨC ĐỂ HOÀN THÀNH XUẤT SẮC MÀN BIỂU DIỄN, HƠN NỮA VÌ LỊCH BIỂU DIỄN BẬN RỘN ĐÃ KHÔNG CÓ THỜI GIAN ĐỂ LUYỆN TẬP NHIỀU, NHƯNG ANH ẤY ĐÃ THỂ HIỆN RẤT TỐT RỒI ^^ DÙ S THẬT SỰ KHÔNG THÍCH CÁI CÁCH CHỊU ĐỰNG CƠN ĐAU CỦA ANH ẤY, SAO ĐAU MÀ CỨ CỐ NHỊN LÀ SAO?

    GẦN ĐÂY YUNHO TOÀN BỊ THƯƠNG, ĐÃ THẾ CÒN PHẢI BAY ĐI BAY LẠI ĐỂ LƯU DIỄN :(( JAEJOONG BẢO ANH ẤY ĂN UỐNG KHÔNG ĐẦY ĐỦ; NGƯỜI ĐÃ GẦY NHƯ CÁI QUE RỒI MÀ CÒN THẾ :(( THƯƠNG YUNJAE QUÁ CHỪNG, 3 NGƯỜI KIA YOOSUMIN CHẮC CŨNG RẤT VẤT VẢ VÀ MỆT MỎI :((

  5. kiwi 27/07/2011 at 8:56 am Reply

    Hôm qua ss down cái Ràng buộc bản edit về, định cứ thế đọc nhưng ko thể đọc nổi, cuối cùng tức mình replace hết tên Kỳ Dịch thành Duẫn Hạo, Hàn Huyền Phi thành Tại Trung rồi mới yên tâm đọc tiếp được🙂.Tks em đã up link nhé

    FROM CHINGTA: SS ƠI HÌNH NHƯ CÓ BẠN CONVERT RÀNG BUỘC SANG VER YUNJAE RỒI ĐÓ, BẠN NÀO ĐÓ ĐÃ EDIT NÓ RỒI… NHƯNG BẠN Ý PRIVATE WORDPRESS NÊN ĐÀNH CHỊU ><

  6. Tuấn Tự Thiên Phong 27/07/2011 at 5:11 pm Reply

    mọi người đều tiêu xái nói hết ồi, vậy Tuấn chỉ mở lời cảm tạ nàng Ching nga~^^

  7. kiwi 28/07/2011 at 8:29 am Reply

    @Ching: tối qua ss đọc Ràng buộc, khóc rưng rức cả đêm. Tác giả gì mà… ác quá vậy, làm cho nhân vật khổ ko để đâu cho hết, nhất là Jae. Đọc truyện mà xót không tả được, may mà truyện là HE ko thì cũng đến chết mất😦.

    Hic, làm sáng nay mắt ss sưng như 2 quả nhót :((

    FROM CHINGTA: SS ƠI ĐỂ DÀNH NƯỚC MẮT MÀ KHÓC CHO NHỮNG CHAP SAU CỦA NGỤC SỦNG, TỪ CHAP 39 TRỞ ĐI, EM CŨNG KHÔNG KÌM ĐƯỢC NƯỚC MẮT… KHÓC HOÀI CHO ĐẾN TẬN CHAP SÁU MƯƠI MẤY ĐÓ :((

  8. lillith 28/07/2011 at 10:06 am Reply

    thật ra mình ko biết fai com gi?
    ai cũng nói hết òi~
    còn việc thằng yun thì leader-shi của chúng ta luôn luôn là vậy mừa.
    nói chung h là giai doạn “…” minnh ko biết nói sao cho đúng
    nói chung Chingta dừng buồn vì hãy tin yun luôn có jae
    “tuy xa nhau nhưng đôi tim họ luôn ở bên nhau”
    đó là những gì làm cho mình vẫn tin tương yunjae cho đến bây h

  9. lillith 28/07/2011 at 12:58 pm Reply

    Mình sẽ ko com về fic đâu mà minh sẽ nói vài điều mình nghĩ
    với minh yunjae là tên gọi của một thứ dươc gọi là tình yêu đích thực.
    Và mình tin những người đang ửng hộ họ là nhưng người thật sự tin rằng trên đời này còn có một thứ gọi là tình yêu
    Lần đầu tiên nghe về ho, mình ko tin
    Lần thứ 2 mình nghe về họ mình ko thể chấp nhận
    và rồi mình gặp bạn mình 1 yunjae shipper co ấy đã nói”nếu ngay cả yunjae cũng là giả thì trên đời này làm sau tôi dám tin còn có ty”
    tôi đã nghĩ rất nhiều về nó và tôi nhận ra tôi đã trở thành fan cua yunjae, luôn nguyện cầu cho ty của họ
    cười như điên giữ đêm khi đọc được tin của ho
    khóc như mưa khi nghe homin nói về jyj
    nhưng chưa bao h mình MẤT ĐI NIỀM TIN mà vô tinh nó đã đi sâu vào tiềm thức của mình
    vì vậy Chingta đừng để nhưng tin ko vui ảnh hưởngđừng bao h mất đi niềm tin
    dù nhưng người tưng xưng là YUNJAE SHIPPER kia đã quay lưng nhưng miễn là chúng ta mãi tin va yêu ho thế là đủ
    dù một số cass ko hiểu
    dù cả thế giới có quay lưng lai với yunjae thì chỉ cần chúng ta là”sức manh” của cổ máy DONG BANG SHIN KI
    luôn hùng manh va tin tương thế là đủ
    vì vậy bạn đừng quang tâm với những kẻ “quay lưng lai với niềm tin”, quay lưng lai với một sư thật của một ty của những con người manh mẽ ấy^^
    yunjae hwaitting!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!:))
    mình xin lỗi vì fic
    mình ko biết fai com gi^^
    mình đang ngóng yun hành hạ jae
    hoho
    vì mình rất là mang rợ
    hoho

    FROM CHINGTA: BẠN ƠI MÌNH KHÔNG BUỒN MÀ CHỈ THẤT VỌNG VÌ NHỮNG FAN YUNJAE NHƯ MẤY CHỊ ẤY THÔI. CÒN TÌNH YÊU VÀO YJ CỦA MÌNH THÌ KHÔNG THAY ĐỔI ^^

    THANKS BẠN!!!!!!!!!!

  10. yunho6287 28/07/2011 at 9:15 pm Reply

    sao doc dc nhung dong com cua b lillith m thay rat cam dong
    hu hu hix hix ….
    minh khoc day….(lau lau)
    that la buon khi cac cass _ nguoi luon noi yunjae hwaiting lai quay lung lai voi ho
    con minh
    minh chi nho dc 1 cau :
    NEU CA THE GIOI NAY QUAY LUNG LAI VOI JAEJOONG
    THI YUNHO SE QUAY LUNG LAI VOI CA THE GIOI
    hix
    con minh MINH SE CHI HUONG VE DAU KHI O DO CO YUNJAE THUI
    that la hanh phuc vi con rat nhieu ban cung co niem tin nhu minh
    YUNJAE HWAITING
    cam on ching rat nhieu vi fic rat hay
    bay gio minh moi com dc
    xin loi nhieu nha

  11. linhdbsk 29/07/2011 at 10:33 pm Reply

    em đang miệt mài trend #YooSuDay vào đọc fic + hình ảnh Jung ca ở Gimpo vs KJJ ở họp báo chợt nghĩ nên trend #YunJaeNight=))))))))))))))))

    nếu mà đêm qua em đọc, em có lẽ toi rồi, bỏ nghiệp shipper mà bias anh Jung thôi TT
    giờ cũng hiểu phần nào tâm trạng của Maio (lúc đọc com ss về Maio,dù k mê Thorn year cũng shock cực kì)

    thực sự thì chả biết đâu mà lần nữa, “sự thật” là j mình cũng chả tận mắt chứng kiến đc TT hai ng này dày vò nhau từ fic ra đời, khốn khổ hết sức!

    chap này em thích mấy câu KJJ chửi đổng :”con mẹ nó” cực kì ^^ rất tự nhiên,cảm giác KJJ sốt sắng lắm rồi, quyến luyến anh Jung lắm rồi, chửi vậy cũng có phần chấp nhận mình bất lực k cưỡng nổi JYH=)miệng lưỡi cũng giang hồ lắm rồi,k còn vướng bận mấy cái ngữ khí trừ gian giệt bạo nữa=)

    yêu ss nhiều nhiều ^^~hehe

  12. Kathy 24/06/2012 at 7:43 pm Reply

    đau lòng quá đi T_____T kim tại trung…. bỏ nghề đi~

  13. tho trang long den 30/03/2013 at 10:14 pm Reply

    troi oi…tui bi me^ hoac roi…..cuu tui vs….oh N0….hhuhu…….
    mac du bjk la` suc’ hap dan tu 2 a la` k the choi tu` ma` s cu’ dam dau va0` the nay …..
    tkssssss veryyyyy muchhhhhh

Leave a Reply ↖(^ω^)↗

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: