[YunJae fanfic] Ngục sủng – Chap 39

Ngục sủng

Author: Shi Ye Er

Editor: Tukimi

Paring: YunJae

Genre: Fluff, romance, drama, angst

Rating: NC 17

Length: 68 chapters + 1 extra

Please don’t take this to wattpad. Thanks!

 

 

39.

 

Jung YunHo hăm hở giơ cao tay xách túi, đi về chỗ cái người đang ngây ngốc đứng thẳng ở phía xa xa kia, nhưng người ta không có bất cứ phản ứng gì, vì thế cánh tay hắn tự nhiên hạ xuống đồng thời nét mặt trở nên mịt mờ. Jung YunHo cảm thấy có điều gì đó bất thường, bước chân tăng nhanh nhịp độ.

“Làm sao vậy?” Một mặt nói mặt khác đặt thành quả chiến đấu vừa đoạt được vào trong xe mua sắm.

“JeAk đã chết.”

Jung YunHo đột ngột ngẩng đầu lên nhìn JaeJoong, thế nhưng vẻ mặt JaeJoong vô cảm, ánh mắt nhìn xa xăm loạn lạc không có trọng điểm. Jung YunHo nhìn qua tay nắm điện thoại của JaeJoong liền hiểu rõ chuyện gì đã xảy ra. Tạm thời hắn thật sự cũng không biết phải nói điều gì.

Bỗng nhiên JaeJoong mở miệng phá vỡ tình cảnh vô cùng lúng túng và gượng gạo, “IYeon tự sát.”

Jung YunHo không hề cảm thấy kinh ngạc bởi lẽ kết quả này đã trong dự liệu.

Nhưng trong mắt JaeJoong phản ứng của hắn cực kỳ chướng mắt, cậu run rẩy phát ra tiếng hỏi, “Một chút cảm giác anh cũng không có sao?”

Jung YunHo không thể nào trả lời vì JeAk chết là chuyện tất nhiên. Hắn và YooChun cũng không cho phép bất cứ người nào đã từng phản bội anh em hắn có thể sống bình an yên ổn trên đời, hơn nữa chậm chạp kéo dài thời gian không ra tay cũng chỉ là muốn cho JaeJoong một cái suy nghĩ hay loại hy vọng nào đó mà thôi…

Jung YunHo biết JeAk đã cứu tính mạng của JaeJoong, thêm vào đó chính hắn trước đây cũng bằng lòng với JaeJoong là sẽ không giết JeAk, vì thế cũng có thể lý giải tại sao hiện tại tâm trạng JaeJoong xao động như vậy, nhưng dựa vào tình hình trước mắt dù cho hắn có cố gắng giải thích thì JaeJoong sẽ không tiếp thu. Nét mặt hắn chỉ là đơn giản tái đi đôi chút, “Trước tiên chúng ta về nhà đã.”

Một câu nói qua quýt cùng vẻ mặt và thái độ thờ ơ lãnh đạm của hắn hoàn toàn thành công khơi mào cơn thịnh nộ của JaeJoong. Cái chết của JeAk là một chấn động dữ dội khiến cho cậu mất đi lý trí, bất chấp hoàn cảnh mà thét to lên, “Jung YunHo, JeAk đã chết, IYeon đã chết! Họ đều đã chết!” Cậu tức giận lôi áo Jung YunHo, “Anh không có lương tâm sao? Anh là kẻ máu lạnh sao? Hai người họ đã chết! Bị anh hại chết rồi!”

Xung quanh có không ít người tò mò liếc mắt nhìn họ, Jung YunHo nhanh chóng xem xét kỹ một vòng rồi hạ giọng, “Không nên ở chỗ này, về trước đi.”

JaeJoong dùng lực mạnh đẩy Jung YunHo cách xa mình vài bước, mở to đôi mắt nhuộm lửa đỏ thẫm nhìn chằm chằm hắn.

Jung YunHo đi lại gần JaeJoong, “Theo anh trở về, anh sẽ cho em một lời giải thích.”

“Giải thích?” JaeJoong giận dữ cười cay đắng, “Đối với hai người đã chết anh có thể giải thích cái gì chính đáng ngay thẳng đây?”

“Kim JaeJoong!” Nét mặt Jung YunHo tức giận, đã có rất nhiều người chú ý đến bên này, âm thanh xung quanh cũng dần lắng xuống càng khiến giọng nói chói tai của JaeJoong vang to.

“Em một vừa hai phải cho anh! Nói điều gì cũng phải chú ý nơi chốn!” Jung YunHo nghiêm nghị trách mắng JaeJoong giữa đường.

Nhưng lúc này tất cả tuyến lý trí của JaeJoong đã hoàn toàn sụp đổ, cậu chưa từng chuẩn bị phải đối mặt với cái chết của JeAk mà chỉ luôn luôn tâm niệm sau khi ra tù phải nhanh chóng hoàn thành nhiệm vụ, sau đó thuận tiện cứu JeAk. Thế nhưng ai ngờ đâu ngay tại thời khắc chạm tay vào thành công thì đột nhiên cậu biết được JeAk đã chết.

Buồn bực song song cùng áy náy sâu sắc, nếu như chính mình không quả quyết như vậy, nếu như chính mình sớm hạ thủ thì JeAk đã không bị giết hại… Nhưng bởi vì một chút rung cảm trong lòng mà lề mề kéo dài thời gian…

Nghĩ đến đây JaeJoong càng thêm phẫn nộ mà nhìn chòng chọc vào kẻ đầu sỏ gây nên tất cả mọi chuyện – người đàn ông khiến chính mình hoang mang, bối rối, mâu thuẫn và đau đớn không tả xiết kia.

Kết thúc đi!

Kết thúc hết đi!

Kết thúc ngay ở chỗ này.

Trong cơn hỗn loạn JaeJoong tìm được một chút trấn tĩnh. Cậu quan sát bốn phía, xung quanh đã bị một lớp người đày đặc bắt đầu quây lại do cuộc tranh cãi ầm ĩ của hai người họ, phía xa xa hình như còn có bảo vệ đi đến.

Đầu óc JaeJoong suy tính…

Tuy rằng không kết hợp hành động cùng đội cảnh sát như trong kế hoạch nhưng tình hình hiện nay bất luận thế nào mình cũng chiếm lợi thế, hơn nữa ở chỗ này an toàn hơn bất kỳ một nơi chốn riêng tư nào khác, động thủ ở chỗ này sẽ không sợ Jung YunHo có thể chạy trốn.

Chủ kiến trong lòng đã quyết định, JaeJoong rất nhanh bước từng bước một lẻn đến dưới mí mắt Jung YunHo, ngón tay bỗng chốc cuộn lại.

Jung YunHo lập tức phát hiện hành động mờ ám của JaeJoong liền thận trọng lùi về phía sau hai bước, “Đừng động thủ ở chỗ này!” Jung YunHo khẽ nói, “Bây giờ anh còn ở trong giai đoạn điều trị, đừng làm chuyện xằng bậy!”

Lửa giận của JaeJoong càng tăng lên — Đồ đàn ông ích kỷ!

“Chờ về nhà! Về nhà anh cho em trút giận! Về nhà anh cho em đánh!” Giọng nói của Jung YunHo chợt trở nên mềm dịu, cố gắng vỗ về JaeJoong.

Chữ “Nhà” này khiến toàn thân JaeJoong run lên khi dĩ vẵng hạnh phúc lẫn đau khổ hiện lên trong trí não, nhưng nếu sớm biết tất cả chuyện tốt đẹp chỉ là giả dối thì nên đập vỡ nó càng nhanh càng tốt, tránh cho hai người ngày càng lún sâu vào ảo tưởng.

“JaeJoong, anh biết JeAk đã cứu mạng em, anh cũng biết anh đã đồng ý với em là không giết nó, tuy nhiên đôi khi mọi chuyện vượt khỏi tầm kiểm soát của anh…” Jung YunHo vừa tiếp tục an ủi JaeJoong, vừa kéo cậu xông ra khỏi đám người.

Đột nhiên trong lúc đó JaeJoong rút tay ra, tiếp đến Jung YunHo có cảm giác trên cổ mát lạnh, liền ngay sau đó là tiếng kim loại đứt gãy.

Jung YunHo kinh ngạc quay đầu lại thấy JaeJoong nắm chặt trên tay chiếc dây chuyền đính viên kim cương màu đen thì vùng giữa hai hàng lông mày cuộn lên, “Em muốn làm gì?”

JaeJoong im lặng, lúc này trong lòng cậu có chút hoảng loạn, đối với sự thờ ơ của Jung YunHo cậu cảm thấy hết sức khó hiểu bởi lẽ bản thân đã từng nghĩ đến hàng nghìn cách phản ứng của hắn, mỗi một tế bào trong cơ thể cũng đã chuẩn bị sẵn sàng ứng phó với cuộc vật lộn có thể xảy ra nhưng hiện tại Jung YunHo không hề lúng túng hay phẫn nộ như trong dự đoán của cậu, lại càng không muốn cùng cậu tiến hành một trận chiến giành giật ác liệt.

Tại sao có thể như vậy? Lẽ nào…

JaeJoong nghi hoặc nhìn vòng cổ rũ xuống dưới tay trong khi Jung YunHo nghi hoặc nhìn cậu.

Ngay giây tiếp theo cử động của JaeJoong khiến cho Jung YunHo giật nẩy người.

Hắn thấy JaeJoong mạnh mẽ ném vật trên tay xuống mặt đất…

“Đừng!” Jung YunHo theo bản năng với tay đỡ lấy nhưng đã quá muộn. Một tiếng vỡ vụn giòn giã vang lên, viên đá chạm vào mặt đất lập tức văng ra, trọng tâm cơ thể Jung YunHo chênh vênh hỗn loạn té ngã.

JaeJoong vội vàng lướt mắt đến viên kim cương văng phía xa kia. Không hề vỡ toang như ở trong dự đoán. Cậu bàng hoàng nhìn viên đá không tổn hao chút ít kia, sững sờ nhìn nó được người ta nhặt lên, ngây ngẩn nhìn người vừa nhặt nó tiến từng bước đến gần mình.

Sai rồi… Sai rồi… Nhận định và phỏng đoán của mình rốt cuộc sai rồi…

Từ trước đến nay mình luôn cho rằng lần theo manh mối chính này chắc chắn không có trở ngại thế nhưng rõ ràng là sai rồi…

Làm sao có khả năng?! Làm sao có khả năng?!

Không ở trong viên đá vậy thì ở chỗ nào?! Có thể ở chỗ nào?!

Những nếp nhăn giữa đôi lông mày đen dài của JaeJoong ngày càng xuất hiện nhiều hơn, mồ hôi thấm ướt sũng mảnh áo sau lưng cậu.

Trong phút chốc chợt nhớ đến trước khi mình ra tù JeAk có nói một câu, “Bây giờ anh nghi ngờ hắn không mang sổ sách bên người, hẳn là ở chỗ người mà hắn rất tín nhiệm.”

Người hắn tín nhiệm? Người Jung YunHo tín nhiệm? Là ai?! Là ai đây?!

JaeJoong giống như người bị nhúng chìm trong nước, trí não lộn xộn tựa như bị rơm rạ cắm vào cho dù cậu có lôi xé thế nào cũng không có đầu mối.

Trong khoảnh khắc toàn bộ tâm tư rối loạn mịt mờ cậu không chú ý đến đáy mắt người đang tiến lại gần mình dâng trào lửa giận.

Jung YunHo tóm chặt áo JaeJoong lôi lên, “Mẹ nó em muốn làm gì?!”

Bỗng nhiên bị kéo khiến JaeJoong lảo đảo nhưng cậu không hề phản kháng. JeAk đột ngột chết làm tâm trí cậu hỗn loạn, thúc ép cậu phải thực hiện kế hoạch trước thời hạn, trong lòng đinh ninh là mọi việc sẽ thuận lợi ngay sau khi đoạt được dây chuyền của Jung YunHo, nhưng thật sự không lường trước được rằng niềm tin vững chắc không lung lay vào suy đoán của mình cho đến nay rốt cuộc hoàn toàn sai lầm!

Cảm giác thất bại chưa từng có trước nay lũ lượt cuốn lấy JaeJoong. Cậu chỉ oán trách chính mình đã tự tin thái quá mà hoàn toàn không chuẩn bị đường lùi cho bản thân nếu suy đoán là sai sót.

Jung YunHo dĩ nhiên không biết chính xác lý do gây nên cơn bão lốc trong lòng JaeJoong, liên tục thốt ra tiếng thét giận dữ, “Kim JaeJoong, con mẹ nó em rốt cuộc muốn làm gì?! Đây là vật duy nhất mẹ anh để lại cho anh đó! Em có biết hay không hả?!”

JaeJoong cứng ngắc quay đầu nhìn viên kim cương đen được đưa tới trước mắt, tuy không bị vỡ vụn nhưng có vết nứt rất nhỏ rõ ràng hiện lên.

Chỉ là, trong lòng không hề áy náy.

JaeJoong khôi phục tinh thần, lãnh đạm mở miệng, “Tính mạng người sống anh không quý trọng, vậy viên đá của người chết anh căng thẳng làm gì?”

“Mẹ nó em lặp lại lần nữa xem.” Cơn tức giận bùng nổ trong mắt Jung YunHo từ từ dập tắt, ánh mắt lạnh lẽo sắc bén giống như một lưỡi dao, JaeJoong biết, lần này mình thật sự chạm đến giới hạn của hắn rồi.

Thế nhưng JaeJoong đã quyết tâm không thỏa hiệp, không cam chịu nữa, tức giận, mất mát ứ đọng thành một quả bóng căm hận phồng to trong lòng, cậu quyết định tạm thời cắt bỏ mọi suy nghĩ về nơi thật sự cất giấu thẻ nhớ, điều cần thiết cậu muốn làm lúc này là phải bộc phát. Cậu cần nhiệt tình thỏa sức đánh đấm người đàn ông ở phía đối diện này! Không sai! Là muốn đánh nhau một lúc! Dù cho không có chút ý nghĩa gì hết nhưng cũng muốn đánh đấm như vậy một lúc! Cậu muốn dùng nắm đấm đánh nát vẻ mặt lạnh lùng của Jung YunHo, cậu muốn lấy ngón tay móc đi khoảng không độc ác trong trái tim Jung YunHo! Toàn bộ hậu quả và kết cục đều không nằm trong phạm vi suy nghĩ của cậu.

“Jung YunHo, mọi việc luôn luôn có nhân quả báo ứng, làm nhiều chuyện xấu thì phải đền mạng.” JaeJoong khiêu khích nhìn Jung YunHo.

Tay Jung YunHo túm áo JaeJoong càng chặt, gần như nâng cậu lên nhưng JaeJoong không hề trốn tránh hay ẩn nấp, đôi mắt híp lại thành sợi dây dài mảnh chăm chú nhìn người phía trên mình.

Jung YunHo thấy khuôn mặt của người đã rất nhiều lần xúc phạm hắn khuếch đại trước mắt, bất luận thế nào cũng không hài hòa với khuôn mặt xinh đẹp đã cuốn lấy mình mà liên tục rên rỉ cái tên “YunHo” đầy rung động.

“Nhận sai đi.” Giằng co giây lát, Jung YunHo phả ra hơi nóng trước mặt JaeJoong.

JaeJoong hơi giật mình tiếp theo cười nhạt giãy khỏi tay Jung YunHo. Cậu chậm rãi lui về phía sau hai bước, hai bàn tay dần dần siết chặt tạo nên những tiếng xương răng rắc va vào nhau, “Jung YunHo”, đôi chân thành thục di chuyển, “Thái độ của anh quá cao ngạo đó!” Chợt rút chân phải ra nặng nề đánh vào bả vai của Jung YunHo. Hắn không đề phòng nên miễn cưỡng chịu một cước, rút lui hai bước rồi gắng gượng ổn định thân thể.

Jung YunHo khinh ngạc nhìn về phía JaeJoong, trong lòng suy nghĩ tuy rằng một cước đó dùng toàn lực nhưng không hề đánh trúng chỗ hiểm, cho nên dễ dàng nhận thấy JaeJoong chỉ là đơn thuần muốn tuyên chiến.

“Em muốn đánh nhau với anh?”

“Anh ngạc nhiên như thế à? Không phải từ lâu anh đã quen rồi sao?” JaeJoong hờ hững mở miệng.

“JaeJoong, không nên tùy hứng.” Lông mày Jung YunHo xoắn xuýt, giọng điệu nghiêm túc giống như đang dạy bảo một đứa em nhỏ.

“Ha ha ha ha…” JaeJoong không kiềm chế được mà bật cười, càng cười âm thanh càng lớn, đầu mất thăng bằng ngửa ra sau, cậu che miệng, cuối cùng khoa trương lau đôi mắt, “Jung YunHo, tôi thật sự tò mò, rốt cuộc tính tự tin kiêu ngạo của anh là từ đâu mà có?”

“Ý gì hả…”

JaeJoong tranh đua nói, “Còn nói Kim JaeJoong tôi không giống cháu trai của anh? Để anh mong đợi quá nhiều nhẫn nhịn không được muốn răn dạy vài câu?” JaeJoong thôi cười, không hề nói nhiều, lướt chân bước đến trước mặt Jung YunHo rồi xuất ra một nắm tay.

Đến khoảng khắc nắm tay rơi xuống gò má thì Jung YunHo vẫn không tin JaeJoong thật sự sẽ ra tay với hắn, không hề chuẩn bị mà chịu một cú đấm. Mặt hắn nghiêng sang một bên, lưng cong xuống.

JaeJoong cao ngạo đứng lại nhìn bao quát Jung YunHo thấp hơn mình một nửa, bỗng nhiên đầu gối mạnh mẽ nhắm ngay vào đầu hắn. Nhưng mà lần này, cậu không thành công.

Jung YunHo nhẹ nhàng linh hoạt hất đầu tránh né chân JaeJoong, rồi ung dung đứng thẳng dậy, đầu lưỡi hắn liếm khóe miệng bị JaeJoong đánh sưng phù, vị máu tanh nhàn nhạt tan ra trong vòm miệng.

“Được, tốt lắm.” Đáy mắt Jung YunHo thoáng ẩn hiện sự bỡn cợt nhưng vô cùng tàn nhẫn, “Kim JaeJoong, em mong muốn đánh, anh tháp tùng em.”

Nói chưa xong thì hắn đã di chuyển ra sau lưng JaeJoong khiến cậu hoảng sợ quay đầu lại nhưng bất ngờ khi bị người ta ôm chặt trong lòng.

Jung YunHo đặt tay ở bên hông JaeJoong vững vàng khóa chặt cậu trong vòng tay mình, rồi nghiêng người về phía trước. JaeJoong sửng sốt phát hiện hắn đúng là muốn hôn mình, vội vàng cuống quýt khom lưng về phía sau.

Jung YunHo đáng hận! Ở trước mặt nhiều người như vậy muốn làm nhục mình sao?

Tuy muốn dùng sức lực chống lại hắn nhưng thân thể cậu mất đi trọng tâm, mặc dù khuôn mặt ngộp thành màu đỏ tím cũng không thể đẩy Jung YunHo ra chút xíu nào.

“Kim JaeJoong, em khẳng định muốn đánh nhau với anh sao?” Tay còn tự do của hắn nâng đầu JaeJoong lên, “Vì JeAk em không ngại xuất thủ với anh sao?” Trong giọng nói của Jung YunHo có chút chua xót ngay cả ánh mắt cũng tràn ngập sự oán hận.

JaeJoong hổn hển gào loạn lên, “Jung YunHo, mẹ nó anh ít bỉ ổi! Là đàn ông thì mau buông ra, đường đường chính chính đánh nhau!”

Lúc này nét mặt JaeJoong ửng đỏ, con mắt do xấu hổ cũng hồng hồng mờ ảo óng ánh nước phát ra ánh sáng dịu dàng.

Đáy mắt Jung YunHo ngây ngẩn si mê tựa như quên lãng mình đang ở chỗ nào, hắn dính chặt vào thân thể mềm mại của JaeJoong, quyết chí tiến hành đến cùng.

Người xung quanh bị cảnh tượng đó dọa cho ngây người, JaeJoong cự quậy cơ thể, hít một hơi —- Bây giờ, Jung YunHo rốt cuộc định làm cái gì?!

Ngăn hắn lại, nhất định phải nghĩ biện pháp ngăn hắn lại!

JaeJoong hơi nghiêng đầu, đột nhiên cậu chú ý tới xe mua sắm ngay bên cạnh, trong lòng mừng thầm, nhanh chóng vươn cánh tay rảnh kia ra mặc dù khoảng cách khá xa, cậu cố gắng dùng ngón út chạm vào rìa xe, nhưng như vậy là đủ rồi.

Sức lực toàn thân JaeJoong tập trung tại đầu ngón út, vật lộn móc xe đến làm cho nó xiêu vẹo chạy về phía Jung YunHo. Jung YunHo nghe được trên mặt đất có tiếng ma sát vì thế hắn nâng đầu JaeJoong thẳng dậy, ưu nhã xoay hai vòng né tránh va chạm.

Nguy hiểm tạm thời được xua tan nhưng JaeJoong vẫn đang ở trong lòng Jung YunHo, hơn nữa tư thế đó ngày càng đen tối. Đầu của cậu bị Jung YunHo đặt trên vai, cánh tay hắn mạnh mẽ áp vào lưng cậu, dù thế nào trong mắt người khác cũng là một cái ôm ấm áp dịu dàng tột cùng.

“Fuck!” JaeJoong chửi khe khẽ, tay phải không chút do dự túm lấy vạt áo sau lưng của Jung YunHo cố sức lôi căng, đồng thời tay trái cũng liên tiếp đánh vào bụng hắn.

“A…” Nắm tay chuẩn xác đánh trúng miệng vết thương trên bụng của Jung YunHo khiến hắn đau đớn buông tay ra.

“Em cố ý?” Jung YunHo ôm bụng nhìn JaeJoong.

JaeJoong lạnh lùng hừ một tiếng, “Do anh chuốc lấy phiền nhiễu!”

“Em cũng thích?” Jung YunHo đột nhiên suy nghĩ rồi cười rộ lên, con mắt hạ xuống rồi bỏ quên tại sợi dây chuyền lộ ra từ trong cổ áo JaeJoong — Viên kim cương màu xanh lam trong suốt xinh đẹp giống như đôi mắt của ai kia.

Trái tim Jung YunHo chợt tan ra khi thấy viên kim cương xanh thẳm sáng ngời đó.

“Không đánh có được không?” Giọng nói bỗng nhiên rất dịu dàng, “JaeJoong ah, chúng ta không đánh có được không?”

Thanh âm nhẹ nhàng khiến trái tim JaeJoong khẽ rung động, ngơ ngẩn mà quên cả mở miệng.

Jung YunHo thấy JaeJoong im lặng, mạnh dạn đến gần cậu, dùng ngón tay lấy dây chuyền trên cổ JaeJoong ra, “Em vẫn đeo nó, bởi vì trái tim em luôn ghi nhớ tấm lòng của anh khi anh tặng nó cho em phải không…”

Toàn bộ khuôn mặt JaeJoong đỏ bừng lên, bây giờ ngẫm lại, chiếc vòng này từ lúc Jung YunHo tự tay đeo lên cổ mình đến nay, mình thật sự chưa từng tháo ra…

Nghĩ như thế cậu càng cảm thấy bản thân mình không thể chịu đựng được nữa, chợt dường như nhìn thấy vẻ mặt sâu xa của JeAk — “Cậu là cảnh sát, hắn là tội phạm, thân phận của hai người giống như quan hệ của mèo và chuột, là đối lập nhau…”

Trước mắt lại nhoáng lên hình ảnh JeAk ngã trên chiếc giường lạnh giá trong ngục giam, dáng dấp co giật khổ sở…

JeAk, trước khi anh chết nghĩ đến ai? Nghĩ đến điều gì? Oán hận ai? Oán hận điều gì?

JaeJoong cắn chặt hàm răng, nhấc tay phải lên nắm lấy chuỗi vòng cổ đang rũ xuống, cố sức giật đứt… Đôi mắt cậu không hề sợ hãi xoáy thẳng vào đáy mắt Jung YunHo — Tôi cầm chiếc gông xiềng cố định do chính tay anh đeo vào tháo xuống!

Cũng giống như một đoạn phim trên màn ảnh được tua lại, hình ảnh quen thuộc tái hiện, JaeJoong lần thứ hai ném dây chuyền xuống mặt đất.

“Không…” Âm thanh lanh lảnh che phủ tiếng nói của Jung YunHo, sự thật trong phút chốc được vạch trần…

Những mảnh vụn kim cương bắn ra bốn phía, viên kim cương màu xanh lam ở trung tâm tưởng như vô cùng cứng rắn cũng vỡ ra, một vật cất giấu từ lâu ở chính giữa nó để lộ ngay trước mắt JaeJoong.

End chap 39

67 thoughts on “[YunJae fanfic] Ngục sủng – Chap 39

  1. yuki-hana 03/08/2011 at 10:34 pm Reply

    why why why why ….. x (n lần). Mình đọc chap này xong nói chung ko vấn đề gì nhưng đọc comt thì lập tức có vần đề…. bức xúc quá ….

    mình thấy đa số đều đồng tình với yunho hơn jaejoong, nhưng thật ra mình thấy tội cho Jaejoong hơn vì Yunho có thể làm việc mình muốn còn Jaejoong thì không. Yunho có thể giết người cậu ta muốn, JJ thì không. Yh có thể tự nhiên thể hiện bản chất, cảm xúc của mình trong khi JJ thì không thể. … YH yêu JJ thì có thể nói ra và làm mọi điều vì tình yêu đó nhưng rõ ràng JJ cũng yêu YH nhưng cậu ta không thể làm điều tương tự. Không phải JJ không muốn mà là không thể vì còn có trách nhiệm và đủ thứ lo sợ hằm bà lằn khác. Tình yêu đầu tiên luôn khiến con người ta lo nghĩ, JJ hiện tại trong hoàn cảnh đó mà. …

    Nói túm lại … Jaejoong đáng thương lắm mà …. huhu.. sao lại có người muốn đánh đập … chém … ???

    ôi ôi …. why ? ??????

    • Chingta 03/08/2011 at 11:55 pm Reply

      Jaejoong đúng là cũng đáng thương… Túm lại là không ai có thể không thương bạn ý, nhất là lúc này đây ^^~ http://twitpic.com/60cx7i => Mr.Jung mà nhìn thấy chắc chỉ có nước nhảy bổ vào mà đè thôi =))))))))) He he

      • yuki-hana 04/08/2011 at 10:56 pm

        cái pic đó …. haiz… nếu lấy cái khăn vàng trong avatar của Ching bỏ vô + một cái quần xanh của bạn Ho mặc vào thì Jaejoong yêu vấu của mình sẽ biến thành cột đèn giao thông mất …. ôi cái nơ đó …. nó .. ba trấm quá….

  2. chip31121994 03/08/2011 at 10:35 pm Reply

    _ __” biết trước là cất ở đấy rồi nhưng cứ ngỡ đến gần cuối bạn Ho mới tiếp lộ cho bạn Jae ( lúc cả hai đã yên bề gia thất ạ ). Ai ngời trong một ngày chỉ vì một cú điện thoại vô duyên Kim Jae Joong 2 lần ném vật quan trọng nhất của Jung Yun Ho. Tội đi tội lại cũng là tội của tên gọi điện thoại aaa. Sao mà khó tin cái HE vậy trời TT ngay từ lúc Jae ném vòng của mama Ho xuống đã thấy như tim mất mất một nhịp rùi TT đau lòng quá ah`

    • chip31121994 03/08/2011 at 10:37 pm Reply

      Ah` đau lòng quá quên mất Thank Ching ạ mong chờ chap sau ;;)

      • Chingta 03/08/2011 at 11:57 pm

        Tội đi tội lại cũng là tội của tên gọi điện thoại a => Mình thích câu này của bạn, đúng là Chun gạo đáng ghét ah~~~ ^^~~

        He he thanks bạn ^^~

  3. hyoonie 03/08/2011 at 10:36 pm Reply

    *vỗ đùi* khổ quá khổ quá, sao yêu nhau lại có thể vật vã đến thế? T^T

    Thực ra càng đọc cảm thấy Yunho đáng thương và tuyệt vọng trước con người Kim Jaejoong,,,

    • Chingta 03/08/2011 at 11:58 pm Reply

      S nói thật là em tuy com ngắn gọn nhưng toàn tạo ấn tượng mạnh, cảm xúc mạnh cho s ^^…

  4. tazan 03/08/2011 at 10:48 pm Reply

    *chấm chấm nước mắt* Kim Jaejoong, anh tiêu rồi. Sau chuyện này coi anh bị dằn vặt như thế nào nhen. Bạn Yoonho mà giấu nó nơi khác hay trên chính người mình thì còn đỡ, chứ thế này thì bạn Jaejae tiêu thật rồi =)) như không hiểu sao ta thấy rất chi là thú vị.😄
    Cảm thấy tính cách hai anh trong chap này rất giống ngoài đời thật, Yoonho luôn là kẻ nhìn toàn cục, cố gắng kiềm chế để không ảnh hưởng tới đại sự, còn bạn Jaejae tuy cố gắng như cảm xúc và tình cảm luôn chi phối mãnh mẽ. Mình cho rằng đối với Jaejae lúc này nhiệm vụ không là tất cả, bạn ấy chủ yếu là do áy náy là thương xót cho Qi Yue và lo sợ trước tình cảm của mình nên mới mong muốn nhanh chóng hoàn thành nhiệm vụ để kết thúc mọi chuyện với Yoonho. Bạn trẻ Yoonho thật là thảm khi yêu phài bạn trẻ Jaejoong ah ( nhưng mà hai bạn mà không yêu nhau thì mình sẽ đập bàn, phá nhà =))) Haizzz, bạn trẻ Jaejae mới công tác lần đầu đã gặp ngay chuyện này, cho dù sau này có phá thành công án, mình nghi bạn ý cũng xin nghỉ việc luôn quá =)))))

    • Chingta 04/08/2011 at 12:00 am Reply

      Bạn đoán trúng một nửa đó ^^

  5. kayjun 03/08/2011 at 10:59 pm Reply

    Xin chào Chingta ^^

    Theo dõi fic e từ đầu tới giờ mà hôm nay mới comt đc cho e thật có lỗi quá!
    Thực sự mà nói ấy,ss cảm ơn e k cách nào tả xiết.Thứ nhất e đã mang đến cho cộng đồng YJS một tác phẩm tuyệt vời,một trong những fic hay nhất mà ss đã từng đọc.Thứ hai là e đã editor quá mượt và chuẩn.Mặc dù một chữ tiếng Trung ss k biết nhưng đọc từ chap đầu tiên đến giờ cũng đủ hiểu e phải có sự hiểu biết và nắm vững đc cái thần của tác phẩm đến thế nào mới có thể chuyển tải một cách đầy chất văn học như thế.Thứ ba nữa là tinh thần làm việc nhiệt tình và say mê của e. Chắc k riêng gì ss mà các bạn ở đây ai cũng muốn *đè* e ra mà hun quá ^^

    Còn về tác phẩm này,thực sự ss rất yêu hai bạn trong đây,nhất là anh Yun.Ngoài đời anh Yun có những điểm khác trong đây nhưng xét về mức độ yêu cuồng nhiệt,yêu dịu dàng và sự quyến rũ đến áp đảo thì có lẽ đối với ss cũng chẳng khác nhau là mấy. Ngay từ những chap đầu tiên khi Jung Yunho xuất hiện, sự bá đạo và quyến rũ của anh đã khiến ss chết mê mệt,nhưng chỉ đến khi tình yêu của con người lạnh lùng nhẫn tâm này dành trọn vẹn cho Kim Jaejoong,chỉ đến khi sự dịu dàng,nhẫn nại và bao dung của anh dành cho Kim Jaejoong một cách tuyệt đối như thế ,ss mới chính thức yêu con người này không còn đường thoát nữa.^^

    Kim Jaejoong,nếu bất cứ ai ở vào hoàn cảnh của anh cũng sẽ phải khổ sở vô cùng khi lựa chọn giữa lý tưởng và tình yêu.Ss luôn yêu một Jaejoong mạnh mẽ và lôi cuốn như thế này,một Jaejoong ấm áp giống với Kim Jaejoong đời thường của chúng ta.
    Và tình yêu của hai con người này nữa,nói sao nhỉ,đơn giản chỉ là Họ là Kim Jaejoong và Jung Yunho.Dù cho họ có ở đâu có là ai đi chăng nữa thì sớm hay muộn họ sẽ cũng gặp nhau,cũng sẽ chiến thắng số phận nghiệt ngã vì định mệnh của cả hai là thuộc về nhau.
    Ss vô cùng thích thế loại Fic đau đớn và dằn vặt nội tâm,tuy nhiên với HE như Fic này thì thật tuyệt vời!

    Một lần nữa cảm ơn và ôm hôn Chingta nhé! Chúc e luôn vui vẻ và hạnh phúc!

    p/s Tất cả các Fic e edit trong đây ss đều theo dõi và rất yêu thích! Chingta Fighting! ^^

    • Chingta 04/08/2011 at 12:03 am Reply

      Ôi ss làm em ngại quá… Em edit fic này cũng vì thích nó, và cũng là reader nên cũng hiểu khi đọc fic edit thì thích cái gì, không thích cái gì ^^~

      Thật sự cái com của s làm em xúc động quá chừng *sob sob*

      Không biết nói gì hơn ngoài cảm ơn s rất nhiều *Ôm hôn*

  6. kimtatu 03/08/2011 at 11:17 pm Reply

    hok có thói quen nhận xét về fic ( vì nhác)
    chỉ có thói quen đòi chap ( vì đói ) hehe
    .
    .
    .
    chingta này….dù bạn chỉ edit thôi, nhưng ta rất thắc mắc…cái bạn luật sư đang ở nhà Changmin ấy là bạn thân của Ho…thế chẳng nhẽ ở lì bên đấy mà hok thấy cái ảnh nào của bạn Jae sao????

    • Chingta 04/08/2011 at 12:04 am Reply

      Nàng ơi, ta nghĩ là nếu Changmin mà không treo khung ảnh hay để khung ảnh thì làm sao mà Mr.We Chi Xuan nhìn thấy được ^^ Đúng không? ^^

      • kimtatu 07/08/2011 at 8:18 pm

        thế nên chap 41 bạn ý cũng đã nhìn thấy he he he

  7. youngwoongie9095 03/08/2011 at 11:30 pm Reply

    ahhhh ~ đau lòng quá đi…. E vừa đọc pink zồi lại độp cái angst dư lày….
    Tâm trạng đang bất ổn lắm nga ~
    m biết mà…… Chẳng ai chiều Jae như bạn Jung cả…. Bất luận là Jae có nghịch phá thế nào, bạn Jung cũng luôn luôn chiều chuộng hết mức dư thế…. Nhiều lúc thấy Jae thật hư =.=
    baby ~ anh k ngờ đúng k…… Anh Jung thương anh lắm đó, tin tưởng anh nhất đó….. Cơ mà anh làm tổn thương ng ta zồi T.T anh cũng sẽ đau lắm lắm………..
    @ching em bị nghiện cái ngược tâm cực….. Từ cái Gashiyeon í….. Nó ngược kinh khủng….. Nhưng em nghiện cái ngược í…. NS cũng vậy…. Nó ăn vào tâm trí, quằn quại đau khổ nhưng vẫn HE ^^~ thực chất em thấy Gashiyeon bị pink…. Em hi vọng có cảm giác giống thế vs NS

    • Chingta 04/08/2011 at 12:24 am Reply

      He he… S thấy cái Gashiyeon đó quá mãnh liệt và hoang dại, tình yêu mà Kim Jaejoong dành cho Jung Yunho quá cuồng điên chắc cũng tựa như tình cảm của Maio dành cho Yunho…

      Thật ra s thấy 2 fic hoàn toàn khác nhau, không thể so sánh được, có người nói thích Gashiyeon vì những tình cảm mà hai nhân vật chính dành cho nhau qua ngòi bút của Maio được đặc tả quá hay, quá đẹp, quá quằn quại, quá đau khổ nhưng cũng vì thế nó mới tạo nên sự lôi cuốn và hấp dẫn…

      Nhưng thật ra Gashiyeon là một fic khó đọc đồng thời cũng khó cảm nhận, không phải ai cũng hiểu hết cái hay và cái đẹp trong nỗi đau khổ dày vò đến tột cùng của tình yêu mang sắc gai nhọn của đóa hoa súng gai đó, và cũng không phải ai cũng đủ kiên nhẫn và đủ dũng cảm để đọc Ga…

      Thật ra trước đây khi mới bắt đầu đọc fic, s cũng không thể đọc nổi Ga vì lúc đó s đọc không hiểu và không thấm, hơn nữa lúc đó s cảm thấy nó quá đau khổ để bản thân mình có thể chịu đựng nổi.

      S đọc Ga cũng bởi vì nó nổi tiếng, vì nhiều người bảo nó hay và kinh điển, nhưng thú thật là đọc Ga chỉ vài lần chưa đủ để cảm nhận hết tinh túy của nó, và cho dù bạn có đọc nó chục lần hay trăm lần đi nữa, bạn vẫn chưa thể hiểu hết nó, dù sau khi đọc nó cả chục lần rồi, bạn mới từ từ thấm ^^

      Cho nên những ai mới bắt đầu đọc YunJae fanfic thì tốt nhất là chưa nên đọc Ga… Chắc khoảng sau một năm đọc đủ các thể loại Yunjae fanfic thì mới nên đọc nó ^^ Chuẩn bị cho mình một tinh thần và tư tưởng ^^
      Gashiyeon là một fic chứa đầy nội tâm sâu sắc và trĩu nặng, nó thiên về nội tâm của hai người đàn ông yêu nhau trước rào cản của gia đình..

      Còn về Ngục sủng, s thấy nó thiên về tình tiết hơn, nội tâm cũng được tác giả chú trọng đặc tả thông qua tình chi tiết, với Ngục sủng, bạn sẽ không thấy nhàm chán bởi tình tiết vô cùng hấp dẫn và lôi cuốn, khiến bạn muốn tò mò khám phá, khiến bạn đắm chìm vào sự giằng co nội tâm mãnh liệt của một người mật vụ nằm vùng và của một kẻ tội phạm máu lạnh nhưng cả hai đều lỡ dấn thân vào tình yêu sâu sắc với đối phương.

      Kim Jaejoong vì yêu Jung Yunho, người đáng lẽ mình không nên yêu nhất, thậm chí có thể nói là không thể có tình cảm với hắn, vậy mà, từ những lời nói, những cử chỉ, những hành động ân cần quan tâm lo lắng đã khiến một người ngang ngạnh như cậu cũng phải động lòng.

      Jung Yunho vì yêu Kim Jaejoong mà học cách biết tôn trọng và yêu thương cậu, học cách đối xử với cậu bình đẳng, dùng trái tim chân thành của một kẻ yêu si mê say đắm mà ràng buộc người kia.

      Đúng như Jung Yunho sau này có nói, “anh sẽ không bao giờ buông tha em”.

      Chắc chắn rồi vì họ là sinh mệnh cộng sinh mà, nếu một người chết thì người kia tuyệt đối không thể sống nổi.

      Nét đẹp của Ngục sủng chính là trong đau khổ dằn vặt mà tìm ra hạnh phúc, đó chính là “Thê mỹ” ^^~

      Thanks em… s lảm nhảm quá nhiều thì phải

  8. Huynmi 03/08/2011 at 11:54 pm Reply

    Huhuhu yêu nhau mà khổ sở quá trời * sụt sùi* hix tội cho cả Yun và Jae hic …. số phận 2 người này thật là…… haizzzzzzz ngóng chap sau… hihi thanks Ching!

    • Chingta 04/08/2011 at 12:30 am Reply

      Thanks bạn ^^~ Đau khổ nhưng rồi hạnh phúc, vượt qua đau khổ để tìm được hạnh phúc đích thực và hiểu được hạnh phúc đích thực là gì thì cũng đáng lăm đúng không?

  9. Rainie Park 04/08/2011 at 12:17 am Reply

    Đọc chap này xong thì phải công nhận anh Jung yêu say đắm Jae thật.
    Lúc viên kim cương đen của anh Ho bị vỡ e cũng nghĩ ngay đến TH thẻ nhớ nằm trong viên kim cương xanh của Jae, chỉ không ngờ rằng anh tin tưởng Jae sớm như thế.

    Còn đoạn gây nhau ở siêu thị, đọc xong phản ứng của anh Jung vs Jae thì thấy anh dịu dàng thật nhưng phải nói là quá bỉ ổi đi XD~

    E xem cái film “Truy kích” trên VTV3 cũng nói về cảnh sát làm nội gián nên cực kỳ hiểu tâm trạng của Jae trong này ah~ Họ thật sự là những người dũng cảm nhất, chịu nhiều hy sinh nhất và cả muốn hoàn thành nhiệm vụ nhất nữa. Việc Qi Yue hy sinh như vậy chắc hẳn Jae lại càng quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ hơn bao giờ hết. Cơ mà trong đây còn trở lại lớn nhất là tình yêu vs anh Jung ah~, chắc chắn Jae phải bỏ hết mà theo anh thôi😀 Nhưng xem ra còn hành nhau chán mới được thế :-S

    • Chingta 04/08/2011 at 12:33 am Reply

      Nếu không có những chuyện bất ngờ thì cuộc sống của hai người họ chắc cũng chẳng đau khổ rồi hạnh phúc đến thế ^^

      Hãy cứ chờ bất ngờ em nhé ^^

  10. lillith 04/08/2011 at 8:33 am Reply

    *trói jj lại*
    *buộc chặc đem ra đảo hoang*
    *đá đít ông Ho đi ra đó luôn*
    Ôi~~~~~~~~
    Sắp tớ lúc họ…Ây~~~~~
    *lo lắng*
    Lillith đã tứng nói thích xem họ đau khổ nhưng giờ thì hơi buồn, ngay từ đầu*>”<* Lillith đã nghĩ người Yun tin tưởng nhất là jae và chẳng bất ngờ khi điều đó là thật. Nhưng Lillith bất ngờ trước tình cảm của Yun giành cho Jae thật là ty triệu người mơ.
    Once more time,
    yun ah~
    sao ngay cả trong fic anh cũng làm tôi đau đớn vì tình yêu anh giành cho jaejae?
    cái con Boo ngu ngốc đó cứ hành yun hoài làm…Lillith yêu quá
    *Oái dừng ném đá*
    *né*
    *né*
    nghe nói đã Lillith cũng rất đau lòng mà
    Nhưng chỉ cần tui nó là của nhau có bị đau đớn hơn thì cũng không sau
    Lillith thích cái fic này vì nó khắc họa một yun rát con người, rất chân thật, ko như những fic khác yun tòan hành hạ làm jae đau đớn trong ty.
    Vì trong mắt Lillith yunjae có một ty như ONLY U của SANZO nên với mình là yun sẽ là người yêu jae ko lối thoát-những fic kiểu này mình rất thích.
    chứ cái đạng jae cho yun hành hạ dù biết rằng hai thằng điều là MAN nhưng sau vẫn rất thương jae.
    đã đảo việc các Au cứ hành uke, ta thích hành seme hơn^^fic ta viết ta toàn hành yun thui(nói chung ta rất ác^^)
    *nói nhảm nhiều quá*
    *xách dép bỏ chạy*
    a~
    suýt quên cho ta hun 1 cái nha Chingta
    *hun*
    *chạy biến*
    hoho

    • Chingta 04/08/2011 at 1:41 pm Reply

      Khụ khụ,,,,,,,,,, sao mà ta đọc fic nào một người làm khổ người kia là ta lại khóc hết á, lúc sáng mới đọc cái fic của bạn Zuu… khóc hết nước mắt, dạo này ta bị mẫm cảm, động một tý đọc fic mà thấy Yunho hoặc Jaejoong hành hạ người kia là khóc hết nước mắt… Nhưng mà có lẽ cái Ngục sủng ta đọc riết rồi thành quen…

      ^^

      Ta cũng thích seme bị hành hơn ^^ Đọc những fic tên gấu đần bị Jae ranh ma đánh cho tới tấp, tinh thần bị bạn Jae hành hạ kiệt quệ mà vẫn kiên trì theo đuổi là ta bị chứng thương anh gấu, khóc loạn xạ cả lên, nhất là cái Bà xã đừng có chạy…

      Thanks nàng ^^

      • lillith 04/08/2011 at 10:29 pm

        a~
        Chingta chỉ Lillith trang wed của Zuu đi
        Lillith đang đọc “em ở phía sau anh này yunho” nhưng h ko thể dc nữa
        giúp mình nha
        thân
        ^^

      • Chingta 04/08/2011 at 10:40 pm
  11. Pun Ny Kim Kwon 04/08/2011 at 8:55 am Reply

    Chà chà , chap này gây cứng à nha. Mong là bạn Jae sẽ bình an mà đi ra đi vào trong cái nhà đó sau vụ này. Và cũng mong là Yunho sẽ đè Jae ra mà …. phạt! *hehe* Mà ban đầu mình cũng nghĩ là Lei gì gì đó cơ chứ không ngờ người đó lại là Jae. Không biết Jae cảm thấy thế nào sau vụ này nhỉ. *haizzz* Ngồi ngóng chap mới tiếp vậy >.< Dù sao cũng cảm ơn bạn vì đã trans fic nhá ^-^

    • Chingta 04/08/2011 at 1:42 pm Reply

      Mình chỉ là edit thôi bạn ^^ còn trans là phần mềm quick trans ^^

      Thanks bạn ^^

      Hiện tại đang bị hắt xì liên tục… Không com được nhiều…

  12. hitomijj 04/08/2011 at 6:23 pm Reply

    Trời ơi. Đây…có thể nói là chap ta ấn tượng nhất đấy, thật sự… nó cuốn ta vào cuộc tranh cãi của 2 người, thậm chí bản thân có thể hình dung ra cả cái khung cảnh chúng nó đối lập nhau cơ.

    Thực ra sẽ có nhiều người thấy trong đoạn này, KJJ thực sự đã làm *hơi to* chuyện lên, JYH đột xuất nhẫn nhịn *cơ bản cũng là tại nơi đông người*, lúc đồng chí Jung định đè ngửa con nhà người ta ra hôn, thực sự ta có hơi hoảng…trong lòng vừa có ý muốn “làm đi Jung seme”, vừa sợ hãi chửi rủa ong hắn kiềm chế

    Nhưng mà những gì Kim Hoa Hoa thể hiện trong chap này rất mực khiến hài lòng -.-! Ta âm thầm muốn nói với nó là “ra anh cũng còn có chút lý trí tỉnh táo nhắc nhở về trách nhiệm” không còn hoàn toàn dung túng cho tình cảm. Ai~~ ta thấy KJJ như vậy có phần chân thật và sống động hơn.

    Nhưng bây h, cái thẻ nhớ lại do JYH tân cẩn mà dao cho JJ, làm sao đây, tin chắc rằng nó sẽ khó xử lắm. Nhưng tình tiết như vậy khiến ta hài lòng vô cùng, nãy h vẫn chưa giữ đc bình tĩnh….Thanks Chingta, ta thực sự rất thích chap này

    ______________

    P/s: trước đây khá là oán hận nàng vì Ngục sủng mà bỏ rơi Phồn hoa, huhu nhưng nhờ cái chap chết tiệt này mà ta đang loạn hết cả lên đây. Mau ra chap mới nha nàng

    • Chingta 04/08/2011 at 8:45 pm Reply

      Nàng ơi nàng đừng giận ta nhé hu hu *ôm ôm* ta hứa khi hoàn Ngục sủng sẽ bắt tay ngay để hoàn Phồn hoa mà ^^ ta cũng nhớ hai bạn trong Phồn hoa lắm… Hôm nọ thấy cả trăm cái com của các bạn Trung Khen Phồn hoa là classic fanfiction mà ^^~

      Ban đầu ta làm Phồn hoa vì thấy thích thể loại học đường của nó, ấm áp, nhưng cũng đau khổ, cộng thêm có vài bạn Trung bảo đọc lại nó vẫn thấy ấm áp, nên ta quyết định làm, nhưng đang làm thì đọc được cái Ngục sủng hay quá chừng… e hèm… thế là…

      Ta quyết định hoàn ngục sủng trước là theo ý của các bạn độc giả đấy chớ *Tát, phần nhiều là theo ý ta* he he ^^

      Thanks nàng ^^~

Leave a Reply ↖(^ω^)↗

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: