[YunJae fanfic] Ngục sủng – Chap 42

Ngục sủng

Author: Shi Ye Er

Editor: Tukimi

Paring: YunJae

Genre: Fluff, romance, drama, angst

Rating: NC 17

Length: 68 chapters + 1 extra

Please don’t take this to wattpad. Thanks!

 

 

42.

 

JunSu… JunSu… Là JunSu!

Máu toàn thân JaeJoong dường như muốn vọt hết lên đỉnh đầu, không sai, hình ảnh khuôn mặt đau đớn méo mó đó chính là người mình cam lòng liều mạng bảo vệ, em trai yêu thương nhất của mình…

Điện thoại di động trên mặt bàn động ngột rung động, JaeJoong không có một giây đồng hồ do dự, nhanh chóng lấy lên, đầu bên kia không có âm thanh khiến JaeJoong không kiềm chế được hơi thở ngày càng gấp gáp nặng nề.

“Ha ha…” Tiếng cười bí ẩn truyền đến màng tai.

Ngay tại khoảnh khắc ấy, trái tim JaeJoong bị đánh đến tan vỡ.

Jung YunHo, đúng là anh… Tôi thầm hy vọng đó không phải là anh, tự lừa dối bản thân rằng đó không phải là anh, nhưng vẫn cứ là anh…

“JunSu đang ở đâu?” JaeJoong cố gắng ổn định giọng nói của bản thân, ra sức không chế sự run rẩy.

“Sợ rồi?”

Mẹ nó! Tại sao luôn nhiều người hỏi tôi có sợ không?! Đúng vậy đúng vậy! Tôi sợ rồi! Sợ rồi sợ rồi sợ rồi! Mẹ nó tôi sợ rồi! Chơi đùa không nổi nữa rồi! Không muốn chơi đùa nữa! Cho nên các người hãy buông tha tôi, buông tha tôi đi!

JaeJoong dùng sức nắm điện thoại di động giống như muốn bóp nát vật nhỏ bé kia, cậu quát tháo khiến chính cậu tỉnh tảo lại, “Jung YunHo, tốt nhất là anh nhanh nói cho tôi biết JunSu đang ở đâu, nếu không…”

“Nếu không thế nào?” Jung YunHo cướp lời, “Nếu không còn có thể thế nào? Thân phận của anh em đã nói cho đội cảnh sát của em rồi, như vậy xin hỏi em còn muốn lấy cái gì để đe dọa anh?” Jung YunHo vẫn tiếp tục cười.

Trong lòng JaeJoong hoảng sợ, thân phận của anh ta… Nói cho đội cảnh sát… Làm sao có thể?!

“Han JaeJoon, đúng không?”

Bỗng nhiên bị gọi tên thật của mình khiến JaeJoong giật mình bừng tỉnh, cậu thận trọng lắng nghe.

“Rất không công bằng nha! Người ta nói một ngày vợ chồng trăm ngày ân tình, dù thế nào chúng ta cũng đã có rất nhiều lần lên giường, nhưng ngay cả tên thật em cũng không muốn nói cho anh biết…” Trong giọng nói của Jung YunHo có chút ý tứ oán trách, “Nói như vậy, mỗi đêm anh đều gọi tên của người khác huh?”

JaeJoong bị giọng điệu đáng sợ của hắn quấy nhiễu đến loạn lạc, nhưng hiện tại cậu đang nóng lòng muốn biết tại sao Jung YunHo lại cho rằng đội cảnh sát đã biết thân phận của hắn.

“Jung YunHo, anh nói tôi tố giác thân phận của anh cho đội cảnh sát là có ý gì?”

“A? Chẳng lẽ em không biết sao? Thế nhưng Baek Guk của các em luôn mời anh đến cục cảnh sát uống trà đấy!”

Baek Guk? JaeJoong càng thêm hoang mang, nói thật là gần đây thái độ thờ ơ lãnh đạm của Baek Guk thật sự khiến JaeJoong ngờ ngợ, nhưng cậu không hề nói rõ chuyện này với ông ta… Vậy liệu có phải bên cạnh Jung YunHo còn có người làm nội ứng khác?!

Sau đó Jung YunHo tỏ vẻ hờ hững nói tiếp, “Hừ… Em cho là bởi một lời khai đơn giản của em cũng đủ để anh bị thành phố phát lệnh truy nã sao? Em có phần quá đơn thuần đấy! Không dấu gì em, bây giờ toàn bộ thế giới ngầm hay ngoài thế giới ngầm cũng đều biết anh là con riêng của Park Eon, anh cả của Park gia! Con riêng thì làm sao? Con riêng không phải lúc nào cũng vi phạm phát luật? Anh cả của Park gia thì làm sao? Không có bằng chứng thì đành chịu! Hành động của anh sạch sẽ không vi phạm pháp luật, lương tâm anh trong sạch mà làm một người con dân tốt của thành phố! Cảnh sát có thể làm cái gì? Chẳng qua chỉ là mời anh đi uống hai chén trà, hỏi một chút về thân thế của anh, sau đó lại để anh hiên ngang đi từ cổng chính của cục cảnh sát ra ngoài!”

Tại sao có thể như vậy?! Tại sao có thể như vậy?!

Nhưng lời của Jung YunHo nói chính là sự thật, JaeJoong có thể khẳng định điều này, nếu không thì Baek Guk cũng sẽ không chậm chạp không cho mình trở về đơn vị…

Đầu óc nóng lên, JaeJoong bất chấp nói một câu, “Tôi không hề nói ra quan hệ của anh và Park YooChun.”

“A, có đúng không?” Jung YunHo thản nhiên tỏ rõ không tiếp thu những lời nói đó, “Thân phận của anh, căn bản anh không quan tâm, không thể che dậy, anh liền công khai rõ ràng đến mức người khác không còn lời nào để nói! Kim JaeJoong, à, không phải, Han JaeJoon, không nên tưởng tượng tất cả mọi người đều như ý nghĩ đơn giản rác rưởi của em, chẳng qua anh chỉ là đặt một cái thẻ nhớ nho nhỏ vào người em, em lại có thể cảm động mà tự nguyện chịu đựng cho anh đánh, em có phần quá ngây thơ đấy! Em khẳng định nội dung bên trong là bằng chứng phạm tội của anh mà không nghĩ rằng anh nhất thời cao hứng muốn thử thách lòng trung thành của em sao?!”

Lông mày thanh tú của JaeJoong nhăn lại, khẳng định, tôi đương nhiên khẳng định, có thể dấu kỹ trong vòng cổ, phát sáng lấp lánh như đôi mắt của tôi, có thể ngày đêm kề sát nơi lồng ngực ấm áp nhất của tôi, ngoại trừ sự chân thành của anh ra thì không có ý gì khác, điều này… ít nhất… Tôi còn có tự tin.

Giọng nói không dứt của Jung YunHo tràn đầy âm hưởng kinh thường vẫn tiếp tục chấn động bên tai JaeJoong, “Em còn tưởng rằng chịu đòn rồi đợi cảnh sát đến thì tự nhiên có thể bắt rùa trong lọ sao? Nói em ngu xuẩn thật đúng là em ngu xuẩn! Đánh nhau ở một cái siêu thị bé tý tẹo thì có thể đánh động được mấy tên cảnh sát? Chỉ bằng mấy cái khoa chân múa tay của chúng nó Jung YunHo anh không thèm nhìn vào!”

Trong lòng JaeJoong nguội lạnh, đôi mắt chậm rãi chuyển động đến phía khuôn mặt vô cùng quen thuộc trên màn hình, trái tim cậu xoắn lại, Jung YunHo, nếu như tôi đối xử với anh như anh đối xử với đội cảnh sát cũng có thể có dũng khí thẳng thắn như vậy, thì không đến mức để JunSu của tôi lâm vào tình cảnh ngày hôm nay.

Nhiều lời cũng không có ích gì, hiện tại dù mình giải thích thế nào đều trở nên dư thừa, biểu hiện giả dối chung quy chỉ là biểu hiện giả dối, bội tín mà chỉ chịu đựng một chút đánh đập, nếu như anh không tin tôi, tôi cần gì phải tự mình cầu xin cho bẽ mặt.

“Jung YunHo”, Âm thanh khàn khàn khô khốc làm cho ngay cả JaeJoong cũng giật nảy mình, “Trả lại em trai tôi cho tôi, oan có đầu nợ có chủ, anh hận tôi thì hãy đến tìm tôi.”

“Hận em? Anh đương nhiên hận em!” Jung YunHo cao giọng, “Trả lại em trai em cho em? Em có trả lại em trai anh cho anh không?!” Jung YunHo giận dữ hét lên, đây mới là cơn phẫn nộ thật sự của hắn, đơn xin của YooChun bị trả về, ước muốn vượt ngục duy nhất hóa thành bọt nước, thủ phạm của tất cả mọi chuyện, ngoại trừ Kim JaeJoong thì không là ai khác!

JaeJoong hơi giật mình, màng tai dường như chấn động đến rạn nứt, hóa ra hắn dùng cách này để trả thù mình hoàn toàn là vì Park YooChun…

Hồi lâu, JaeJoong mở miệng, “Anh muốn thế nào?”

“Anh bây giờ có có thể muốn thế nào?” Jung YunHo vặn lại JaeJoong, “Yêu cầu của anh rất đơn giản, nếu như em đem YooChun cho anh, anh liền trả Kim JunSu lại cho em.”

“Tôi không làm được, tôi không có khả năng hô mưa gọi gió như vậy.”

“A…” Jung YunHo cười khẽ, “Vậy nếu như em không thể đem YooChun cho anh, anh sẽ đưa Kim JunSu chôn cùng…”

Từng lời của Jung YunHo nói ra rõ ràng, mỗi chữ giống như cây kim đâm thẳng vào lỗ chân lông của JaeJoong. Sự bình tĩnh nãy giờ của JaeJoong cuối cùng cũng bắn văng ra, cậu dùng chân đá đổ chiếc chân của cái bàn thấp lùn, “Jung YunHo! Con mẹ nó anh ở đâu?! Con mẹ nó anh ở đâu?! Tôi phải giết anh!” Nói xong JaeJoong đi về phía cửa, giật mạnh nó ra…

“Giết anh?” Jung YunHo dùng nòng súng tối đen như mực nhắm ngay vào trán JaeJoong buộc cậu lui vào trong phòng, sau đó đạp cửa đóng lại.

Dù thế nào JaeJoong cũng không thể ngờ Jung YunHo lại ở ngoài cánh cửa chờ mình, càng không ngờ rằng hắn có thể nắm chắc súng nhằm vào mình. Vẻ mặt cậu phức tạp nhìn người đàn ông trước mắt, hắn gầy đi rất nhiều, tóc cũng quá dài, những sợi râu đen lún phún mọc xung quanh môi, thoạt nhìn giống như nửa tháng vừa qua hắn không hề sống một cách thoải mái.

“JunSu đang ở đâu?” Ngực JaeJoong phập phồng mạnh mẽ, động tác kéo cửa vừa rồi rất kịch liệt nên tạm thời chưa có cách điều hòa hô hấp.

“Gần đây em không đọc báo sao? Báo xã hội có tiêu đề ‘Một người ăn xin bị thanh niên côn đồ đánh chết’, chuyện xôn xao như thế em không biết sao?” Jung YunHo bĩu môi lắc đầu, từ bên hông rút ra một tờ báo ném đến trước mặt JaeJoong.

Tiêu đề mà Jung YunHo vừa nói đến được in bằng vài cái chữ lớn, mặt báo rất rộng, nhưng khiến JaeJoong chấn động nhất chính là bức ảnh kết hợp ngay bên cạnh văn bản, chính là khuôn mặt mờ mịt của JunSu.

Hai bàn tay JaeJoong sít sao siết chặt với nhau, cậu di chuyển tầm mắt hướng về phía khuôn mặt của Jung YunHo, gần như nghiến răng nghiến lợi nói, “Jung YunHo, anh quá đê tiện rồi.”

“Cũng như nhau cả thôi! Phương pháp của anh và em đã dùng tuy rằng khác biệt nhưng đều cho ra kết quả giống nhau, hai người em trai của chúng ta bây giờ đều ở trong ngục giam, có lẽ cũng giống như chúng ta, ở trong một phòng tù ngột ngạt tối tăm nào đó đối mặt mà tâm tình thơ ca về cuộc sống tốt đẹp đấy!”

Jung YunHo dùng nòng súng gắt gao chắn đầu JaeJoong, chiếc vỏ kim loại cứng rắn nện vào khiến JaeJoong đau đầu nhưng cậu không hề né tránh, hứng lấy ánh mắt oán thù của Jung YunHo, sự hối hận bộc lộ ra trong lời nói, “Bây giờ tôi thật hối hận, vì sao muốn để anh cướp đi thẻ nhớ!”

“Em có biết anh hối hận gì không, tại sao không dứt khoát đánh chết em!”

Một câu nói xong bầu không khí bế tắc đến cực điểm, những màu sắc rực rỡ phản quang in dấu trên gương mặt của JaeJoong giống như là máu của JunSu.

“Jung YunHo, anh cứ đánh chết tôi đi, thả JunSu ra, nếu như đánh chết tôi còn chưa đủ để anh hả giận, đổi lại anh có thể giam tôi vào, chỉ cần thả JunSu ra, anh muốn làm gì tôi cũng được.” Cuối cùng JaeJoong mở miệng thỏa hiệp.

Jung YunHo cười nhạt, “Thả Kim JunSu ra? Nhưng mà anh nghĩ, e rằng các anh em trong ngục giam cũng sẽ không đồng ý.” Jung YunHo nghiêng người, hướng về phía TV mà bĩu môi, “Nghe nói hiện tại nó là ngục sủng rất được ưa thích, rất đáng danh ngục sủng, mỗi người đều làm qua rồi!”

Hai mắt JaeJoong đổ đầy máu nhìn hầm hầm vào Jung YunHo, nếu như đôi mắt người cũng có thể bốc lửa, sợ rằng hiện tại Jung YunHo đã thành một đống tro tàn.

Nhưng dường như Jung YunHo khá hài lòng vì vẻ mặt của JaeJoong, hắn tiếp tục nói dai, “Anh nghe người khác nói, em trai em rất lẳng lơ, mỗi lần đều thấp hèn cần xin người ta mạnh hơn một chút, có phải vốn dĩ nó đã có khả năng làm tình chuyên nghiệp rồi?”

“Anh câm miệng cho tôi!” JaeJoong nóng nảy di chuyển, dù cho biết Jung YunHo cố ý kích bác mình nhưng nghe hắn bôi nhọ JunSu mình không nhịn được bão nổi, hoàn toàn bất chấp khẩu súng đang dí vào đầu mà giơ nắm tay hướng về khuôn mặt Jung YunHo, nhưng không như mong muốn, nắm tay bị hắn vững vàng đỡ lấy.

“Bệnh nặng mới khỏi, tốt nhất là em nên hiền lành chút đi!” Mới đầu nghe thấy tưởng như là quan tâm, nhưng tiếp theo Jung YunHo không chút do dự ra nắm tay đánh đến chỗ hai chiếc xương sườn vừa mới kín miệng của JaeJoong.

“A…” JaeJoong đau đớn hít không khí, cong lưng che chắn vết thương, cậu ngẩng đầu căm hận nhìn Jung YunHo.

“Hừ!” Jung YunHo cười châm biếm, “Em ít uổng phí công sức, lẽ nào em không phát hiện từ khi chúng ta quen biết đến hiện tại, em chưa từng đánh thắng anh sao?”

Nói như vậy, cũng là… JaeJoong lập tức xấu hổ không chịu nổi, cậu đánh không lại Jung YunHo, thật sự đánh không lại, vô luận là thể lực hay tâm lực, cậu đều không phải là đối thủ của Jung YunHo. Cũng vì nguyên nhân đó cậu đã không thể bảo vệ được DaeBung, không bảo vệ được JeAk, cũng giống như không bảo vệ được JunSu…

Đây là một đòn tấn công vô cùng nặng, JaeJoong trượt theo bức tường xuống sàn nhà, cậu không nghĩ ra tại sao mọi chuyện lại biến thành như thế, cậu hận chính mình, hận chính mình đã dồn ép JunSu đến chỗ kinh khủng đó, còn phải chịu đựng đối xử tàn ác như thế.

“Đau khổ sao?” Jung YunHo cúi người xuống vẫn cầm súng chĩa vào JaeJoong, “Khi biết YooChun không thể ra tù được, anh còn đau khổ hơn em… YooChun là em trai duy nhất của anh, nhưng em không có Kim JunSu, ít nhất còn có Shim ChangMin!”

JaeJoong bỗng nhiên ngẩng đầu, ánh mắt sắc bén lạnh lẽo của Jung YunHo khiến JaeJoong sợ hãi khiếp đảm, “ChangMin! ChangMin đang ở đâu?! Jung YunHo, nếu như ngay cả ChangMin anh cũng dám đụng đến, tôi tuyệt đối không tha cho anh!” JaeJoong phát cuồng túm lấy áo Jung YunHo, nhưng mà hiện tại bản thân cậu còn khó đảm bảo, lời nói ra không có một chút xíu trọng lượng nào.

“Yên tâm… Ít nhất… Shim ChangMin đã làm luật sư của anh, anh sẽ không làm khó nó.” Jung YunHo cười ác ý.

“Luật sư? Anh đang nói cái gì?”

“Em không biết em trai tốt của em bây giờ đang là thành viên mới triển vọng nhất ở W.Y sao? Cũng là học trò cưng của Wi JiHeon! Lần này anh có thể thuận lợi ra tù, công lao của nó cũng không nhỏ đâu!”

Những thông tin nhiễu loạn choáng váng đầu óc JaeJoong, cậu khó hiểu nhìn Jung YunHo.

“Được rồi!” Trong lòng Jung YunHo chợt bực dọc. Kim JunSu, Shim ChangMin, em rốt cuộc quan tâm đến bao nhiêu người?! Em rốt cuộc đã từng đối xử thật tâm với anh như vậy chưa?!

Jung YunHo lạnh lùng đẩy JaeJoong ra, từ trên cao nhìn xuống JaeJoong, “Kim JaeJoong, từ hôm nay trở đi, tốt nhất là em nên lo lắng cho bản thân nhiều hơn một chút”, hắn nâng cằm cậu lên, “Em nợ Park gia bọn anh nhiều như vậy, dùng hai cơ thể của em và em trai em trả lại, không tính toán quá đáng chứ?”

Thân trên JaeJoong run run, chầm chậm đối diện đôi mắt nâu trầm của Jung YunHo, im lặng không phát ra tiếng động — Thật sự, vội vã uy hiếp tôi như thế, căm ghét tôi sao?

End chap 42

29 thoughts on “[YunJae fanfic] Ngục sủng – Chap 42

  1. monkey0711 09/08/2011 at 4:47 pm Reply

    Ôi, không biết Yun nói có thật không nữa, Junsu cũng vào ngục làm sủng nhi, mà còn là của tập thể nữa. Tội nghiệp Jae quá, Jae cũng không muốn tới bước đường này mà, mong rằng tình yêu có thể giúp Yunjae hóa giải mọi sự rắc rối rồi về với nhau. Mà bạn Su ở trong ngục chắc cũng nên đôi với anh Park chứ nhỉ, nếu không thì mình đau lòng chết mất….
    P/s: Lần đầu com, xin gửi lời cảm ơn đấn bạn chủ nhà, vì bạn đã edit một fanfic tuyệt vời như thế này…

  2. roaly 09/08/2011 at 5:46 pm Reply

    yêu nhắm lắm cắn nhau đau>__< Min vs Su là em trai Jae mà!
    Thanks Ching^^mong chap mới

  3. Sả thánh thiện 09/08/2011 at 7:02 pm Reply

    nhờ thế này mới có chuyện hay

    nhờ thế này Cheon mới gặp lại Su cưng

    thực ra ai cũng có nỗi khổ tâm

    Jaejoong cũng vì nhiệm vụ của bản thân, ngay từ đầu anh í cũng đâu thể ngờ là sau này sẽ yêu Yun

    Yun cũng vì anh ấy, vì đứa em duy nhất quan tâm đến anh ấy, người duy nhất anh ấy có thể nương tựa ~

    Cám ơn Ching nhé, cũng lâu rồi em mới lại com cho Ching :”>

  4. insa_131 09/08/2011 at 7:32 pm Reply

    không dám trách 2 bạn yunjae tí nào, chỉ thương thôi
    đau nhất là Su ý bạn ý vô tình bị kéo vào cầu mong chun bị mê bạn ý sớm hehe

  5. kimtatu 09/08/2011 at 7:47 pm Reply

    ta yêu Au…yêu chingta…ít ra cũng để SU về tay tên họ Park…thế là đẹp trời nhất =)))))))))))))) * cười man dại*
    .
    e hèm….ta vốn định đợi cho đến khi nàng hoàn fic mới lao vào đọc….chẹp….nh mà cứ quen thói lần mò sang =))))
    .
    .
    ăn uống đủ chất để ngày đêm edit nhé =)))))

  6. Rainie Park 10/08/2011 at 12:34 am Reply

    Hik đọc 2 người cứ hành nhau như này thực đau lòng quá đi ah~
    Jung Yunho trở lại, mỗi việc anh làm để trả thù JaeJoong thật tàn ác, đáng sợ. Thế nhưng chỉ đọc cái câu Jae tả vẻ bề ngoài của Yunho thôi, cũng khiến em thấy xót xa cho anh rồi, bề ngoài anh như thế thì không biết trong lòng còn thế nào nữa.

    “Nghe nói hiện tại nó là ngục sủng rất được ưa thích, rất đáng danh ngục sủng, mỗi người đều làm qua rồi!”
    Xin anh đấy, những lời này chỉ là nói dối thôi x___x

  7. Jennylam321 10/08/2011 at 3:26 pm Reply

    A.a.a.a 2dua chúg nó hận nhau đánh nhau thì từ từ tíh sao lại lôi susu bé bỏng of ta vaò cuộc. Nhưg chắc ho chỉ nói cho jae tức thôi chứ park sơn dương mà chiụ nhườg ngục sủg cuả minh cho ng khax ak. Ah nào em nấy chỉ một lần rape pạn nhỏ đág yêu thì nghiện lun ak . E mog chap ms ak

  8. Chanh 10/08/2011 at 10:13 pm Reply

    Vậy là 2 bạn bắt đầu hành nhau từ đây sao T.T
    Cũng may là bạn Su cũng dc bạn Chơn yêu
    không thì chắc chết mất T.T
    còn bạn Min chả biết ntn đây😦

  9. G-Dragon's wife 11/08/2011 at 7:21 pm Reply

    e la silent reader h moj len com cho ss.toj loj wa.sr ss nhju~chap ne that la toj ngkhjep susu.nhug chak la nguoj xxx vs su la chun dug k?kap vk ck yunjae ne,kag dok cag ju~mau ra chap moj na ss

  10. kimtatu 12/08/2011 at 10:48 pm Reply

    mệt mỏi vì đợi chờ….
    .
    .
    .
    .
    .
    mới đầu năm mà nàng tự kỉ gê vậy…khổ thân….
    .
    .
    .
    .đợi ta thi xong vi sinh ( thi lại huhu) thì nhớ bù cho ta vài chap nhé….

  11. Tiểu Hồ 12/08/2011 at 11:58 pm Reply

    Khi đọc một cái fanfic ngược tâm ngược thân như thế này, bạn nên nhìn nhận trên nhân vật trong câu chuyện hơn là người đang thủ vai nhân vật, mình đồng ý với những gì kiwi nói, tác giả không viết về 1 nhân vật Jung Yunho như vậy thì không còn gì gọi là logic trong truyện nữa…

    Kim Jaejoong nếu đã có thể im lặng về thân phận yunho thì cũng ko nên khai ra vụ vượt ngục của Yunchun, bạn biết rõ yunho iu thương em trai mình thế nào vẫn làm, kết quả bạn nhỏ ko những chẳng được khen mà còn đẩy em trai mình vào tù, cuối cùng thì cái chính nghĩa bạn theo đuổi được gì chứ.

  12. trangnguyen (@trangnguyen273) 14/08/2011 at 1:02 pm Reply

    oa oa ! đang đoạn hay ! bạn Jung yêu bạn Kim lắm chắc chẳng làm gì bạn kim đâu ? chắc chỉ đè ra khoảng 5 hay 6 lần thôi ! còn bạn Su vào ngực sở thành sủng nhi của Chun rồi !
    Ngóng quá ! thank tác giả nhé

  13. Kim Chan Cassie (@chanchan9095) 15/08/2011 at 12:06 pm Reply

    trước hết em xin cảm ơn ss đã edit thành công đến vậy.em mới bắt đầu đọc bộ này vào tối hôm qa thôi.tầm 12h í =)) sặc chưa.từ chap 1 -> 42 luôn,ko lướt chút nào.kỉ lục lần đầu tiên đạt được khi đọc long fic.vì bộ này quá hấp dẫn.không đọc không chịu được í.U_U 2 bạn trẻ qả là có tâm lý hết sức phức tạp và khó hiểu.nhiều khi chính mình đọc cũng không hiểu được thực tâm của KJJ sẽ làm gì với tình cảm của JYH đây.rõ ràng là đã có chút rung cảm nhưng lại không dám nhìn nhận vào thực tế đã vậy còn bị hoàn cảnh éo le làm cho khó xử.còn JYH người cậu ta tin tưởng nhất đến vậy lại phản bội.quả thực nội tâm rất dằn vặt đau khổ.nhưng qua đoạn đánh KJJ nhưng ko đánh chết đã thấy được phần nào tình yêu sâu đậm của anh.:) em rất kết đoạn đó.nỗi đau của KJJ chính là nỗi đau của JYH thậm chí còn nhiều hơn nữa…2 bạn ngược nhau mà mình đau lòng ghê gớm.mong chap mới mỏi cả mắt.hic hic

  14. s0ulmat3 02/08/2012 at 4:22 pm Reply

    ôi hai bạn ngược nhau~~~
    Anh Jung làm vậy cũng chẳng thoải mái gì. đã từng yêu Jae đến thế nào, thậm chí vẫn luôn yêu mà ko thể từ bỏ, đã từng muốn vì Jae mà quay đầu làm người lương thiện, đã từng 1 mực tin tưởng nhưng vẫn bị phản bội… nên mới muốn trả thù kinh khủng như vậy để Jae khắc sâu. còn Jae thì em trai k liên quan cũng bị hành hạ. bản thân yêu nhưng k thể ns ra, ko biết nên làm thế nào mới là đúng đắn….
    thực sự buồn a~

Leave a Reply ↖(^ω^)↗

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: