[YunJae fanfic] Ngục sủng – Chap 43

Ngục sủng

Author: Shi Ye Er

Editor: Tukimi

Paring: YunJae

Genre: Fluff, romance, drama, angst

Rating: NC 17

Length: 68 chapters + 1 extra

Please don’t take this into wattpad. Thanks!

 

 

43.

 

“Hyung…”

Nghe tiếng YooChun mệt mỏi ở đầu dây điện thoại bên kia, Jung YunHo có chút thương tiếc, hắn đã từng ôm một phần ảo tưởng vô cùng nhỏ nhoi, ảo tưởng rằng Kim JaeJoong không lừa dối mình, ảo tưởng rằng không phải cậu ta nói ra quan hệ của mình và YooChun, ảo tưởng rằng cậu ta không hề tiết lộ kế hoạch vượt ngục của YooChun cho cục cảnh sát, nhưng ảo tưởng chung quy đúng là ảo tưởng, khi đơn xin bị bác bỏ thì Jung YunHo rốt cục tuyệt vọng để tin tưởng vào một Kim JaeJoong mà hắn đã dành toàn bộ nỗ lực yêu thương và tín nhiệm, nhưng Kim JaeJoong chẳng qua chỉ là một cái tên đã phản bội hắn…

Nghĩ như vậy khiến Jung YunHo oán hận nhìn về phía góc phòng.

“Hyung, không còn biện pháp nào sao?”

“YooChunie, đừng lo lắng, phó cục trưởng Son nói hiện tại tin đồn ở bên ngoài đang lan rộng, phải để qua mấy ngày…” Ở góc tường có một ánh mắt phóng đến, Jung YunHo cũng không trốn tránh, tiếp tục mở miệng, “YooChun, em kiên trì ở trong đó chịu đựng một chút, hyung cam đoan, trong vòng nửa năm nhất định sẽ đưa em ra!”

Lại an ủi YooChun qua loa vài câu, Jung YunHo kết thúc cuộc gọi rồi đi đến chỗ góc phòng.

“Bé cưng, làm sao mà gắt gao trừng mắt nhìn anh như thế?” Jung YunHo xoa nhẹ lên khuôn mặt của người trước mắt, những ngón tay thon dài lướt theo đường cong mềm mại chạy dọc xuống phía dưới.

Người bị cợt nhả toàn thân trần truồng ngay cả chỗ riêng tư thầm kín nhất cũng không hề được che phủ, trên người cậu ta không có bất cứ vết tích gì, chỉ là màu da ở vùng giữa hai chân dưới ánh đèn chiếu xuống hơi phát sáng, thoạt nhìn quả nhiên là có lớp chất lỏng trắng muốt bám vào bề mặt từ rất lâu giống như bị hong gió đã qua nhiều ngày.

“Bé cưng, nét mặt tức giận của em thật sự xinh đẹp…” Jung YunHo kéo người trước mặt đến, những tiếng ầm do sợi dây xích sắt va vào nhau khiến cho người ta nhận thấy rằng người nọ đúng là bị miễn cưỡng trói buộc bất động ở góc phòng, dây xích sắt vắt chéo thành một vòng tròn, hai cánh tay cậu ta khép lại giơ cao trên đỉnh đầu.

“Jung YunHo, một ngày nào đó tôi sẽ giết anh.” Giọng nói bực bội của JaeJoong vang lên từ góc phòng.

Quả nhiên người bị xiềng xích ấy chính là JaeJoong, từ đêm đó cậu bị Jung YunHo cưỡng ép đưa đến ngôi biệt thự này thì cậu liền bị khóa ở trong phòng đọc sách.

Ban ngày Jung YunHo không hề đến nhưng lúc trời vừa xẩm tối, hắn sẽ tới căn phòng này nói chuyện điện thoại với Park YooChun trước mặt JaeJoong, mà mỗi lần sau khi kết thúc cuộc gọi hắn đều vô cùng tàn bạo mà xâm phạm JaeJoong.

Đêm nay cũng sẽ không có ngoại lệ.

Jung YunHo nhìn chằm chằm những vết máu đọng lại ở phía sau chiếc lỗ nhỏ của JaeJoong, hơi nhíu mày, trước đây hắn đã từng yêu thương luyến tiếc cái thân thể này nhưng hiện tại, lại tự tay hủy hoại nó.

Bởi lẽ hắn căm hận chủ nhân của cái cơ thể này, hận không thể lột da bóc xương cậu ta, hận không thể đem cậu ta băm ra thành trăm nghìn mảnh mà cuối cùng hắn vẫn lựa chọn dùng phương pháp này.

Hắn không hôn môi, không ôm ấp, thậm chí ngay cả quần áo cũng không cởi ra, hắn muốn xé nát chiếc mặt nạ ngạo mạn của JaeJoong, hắn muốn dùng những hành động khinh thường thô bạo mà nói cho JaeJoong, đối với anh mà nói, em chẳng qua chỉ là một thằng trai bao có thể tiện tay kéo đến để giải quyết nhu cầu sinh lý, chỉ cần dựa vào tường ngoan ngoãn chổng mông lên cho anh chọc vào là tốt rồi, ngay cả cái gọi là bạn giường cũng không phải.

Jung YunHo vừa bước đến gần JaeJoong vừa cởi đai lưng của hắn ra, đây là động tác mỗi đêm hắn đều lặp đi lặp lại.

Hắn vô số lần chứng kiến máu đỏ thẫm chảy ra từ chiếc lỗ trắng mịn sau đó chậm rãi khô cạn trên mông JaeJoong, giống như một họa sĩ vĩ đại trứ danh nào đó vẽ phác nên một đóa hoa hồng e thẹn quyến rũ trên trang giấy trắng tinh khiết. Quá trình này có thể vô cùng kích thích sự hưng phấn của hắn khiến hắn càng thêm phần tàn bạo mà đâm chọc cái lỗ nhỏ kia mãi cho đến khi máu mới hòa tan vào mảng máu cũ, chầm chậm ngưng tụ thành đóa hoa lớn hơn nữa…

Nhưng mà trước khi làm tất cả mọi thứ, hắn nhất định phải nói chuyện điện thoại với YooChun, vì chỉ có như vậy, mới có thể khiến hắn nhớ kỹ sự thật rằng JaeJoong đã phản bội hắn và mới có thể khiến thù hận áp đảo yêu thương…

“Bé cưng…” Cái tên đã lâu lắm không dùng nhưng Jung YunHo không thể không gọi như thế, bởi vì hắn không biết phải gọi JaeJoong như thế nào, Kim JaeJoong chỉ là cảnh tượng mỹ lệ trong mơ mà Han JaeJoon lại lạnh giá lãnh đạm làm cho hắn không dám xâm phạm.

Lời vô ích không nói nhiều, hắn cầm phân thân đưa đến phía sau mông JaeJoong nhưng hắn bần thần hồi lâu lại chậm chạp không tiến nhập.

Không biết vì sao, ngày hôm nay Jung YunHo dường như không có chút hứng thú, hắn thậm chí lấy tay chụp lên phân thân chơi đùa nhưng một ít phản ứng cũng không có.

Hắn mơ hồ lấy tay lên xuống vuốt ve phân thân, ánh mắt mất kiểm soát mà liếc nhìn những mảng máu lớn ở vùng xung quanh chiếc lỗ nhỏ của JaeJoong, cuối cùng giống như vứt bỏ, hắn kéo xéc quần lên rồi xoay người hướng về phía cửa.

“Hừ…” Lúc Jung YunHo đi đến cửa thì JaeJoong bật ra một tiếng cười nhạt.

Bàn tay Jung YunHo đột ngột dừng trên nắm cửa, hắn nghiêng đầu, “Em cười cái gì?”

“Kiệt tác của chính anh, sao anh lại ruồng bỏ?” JaeJoong không hề trở người mà vẫn hướng về phía hình bóng đáng sợ của Jung YunHo.

Những nếp nhíu ở vùng xung quanh lông mày của Jung YunHo ngày càng sâu.

“Anh không phải bao giờ cũng có vẻ rất hưởng thụ sao? Mỗi lần anh nhìn thấy mặt trên đồ chơi của anh trải rộng máu của tôi không phải đều vô cùng hưng phấn sao? Hôm nay anh không chịu nổi nữa à? Cuối cùng cũng thấy tôi quá bẩn, phải không?”

“Câm miệng.”

Nhưng rõ ràng JaeJoong không hề dự định nghe Jung YunHo nói, “A, tôi biết tại sao anh lại thiếu hứng thú rồi, có phải cục trưởng Son không muốn giúp anh nữa, cho nên Park YooChun không ra tù được?” JaeJoong nặng nề cười châm biếm, cục trưởng Son mà cậu nhắc đến chính là phó cục trưởng của cục cảnh sát, cậu có thể biết ông ta và Jung YunHo có quan hệ cũng là do hai ngày trước từ miệng Jung YunHo nói ra. Nhưng mà có vẻ như cục trưởng Son cũng sợ rồi, ông ta không muốn tiếp tục ở trong tình cảnh chó cùng rứt giậu nên tính toán muốn thoát ra.

Bị chọc vào chỗ đau, sắc mặt của Jung YunHo trở nên vô cùng khó coi, con cáo già Son Myeong, trước đây thu được lợi lộc từ Park gia nhiều như vậy nhưng bây giờ lại trở mặt quay lưng, còn tuyên bố rằng không sợ cá chết lưới rách, quả thật đáng hận! Nếu không phải bởi vì đồ ăn thức uống của YooChun ở trong ngục giam vẫn còn dựa vào ông ta thì hắn đã cầm súng bắt chết ông ta từ lâu rồi!

Jung YunHo quay trở về chỗ cũ, ra sức trở người JaeJoong khiến dây xích sắt ào ào đụng vào nhau, cánh tay hắn khẽ nâng lên trong không trung.

“Em nói những lời này chẳng qua là muốn anh bức em sao?” Jung YunHo lôi khuôn mặt JaeJoong lên, bóp méo những đường cong xinh xắn, “Hôm nào anh không bức em, cái mông em liền ngứa sao?”

“Hừ!” JaeJoong nhổ một ngụm nước bọt vào môi Jung YunHo, “Ngậm cái miệng bẩn thỉu của anh lại cho tôi!”

Nhưng ở giây tiếp theo, đôi môi của Jung YunHo rất nhanh hướng về phía JaeJoong, nước bọt đều quẹt trở về trên môi cậu. Jung YunHo không hề có động tác hôn môi, hắn ngẩng đầu cười nhạt, “Em làm như thế là muốn cho anh hôn em?”

Cảm giác nhục nhã thật sự không dễ chịu gì, JaeJoong có chút hối hận tại sao mình lại muốn trêu chọc hắn, cúi đầu, “Cút, cút đi.”

“Hừ!” Jung YunHo buông tay, đẩy JaeJoong ra xa.

Trong phòng sách rộng lớn chỉ còn có một mình JaeJoong, cậu nhìn những quyển sách dày mỏng, cao thấp trên giá sách, cảm thấy vô cùng mỉa mai, thân thể dơ bẩn nhớp nhúa của mình đứng đối diện với nhiều sách như thế, thật sự đúng là đối lập nhau.

Mệt mỏi quá… đôi chân mệt mỏi quá…

Bởi vì JaeJoong cứ đứng ở tư thế áp bức và lăng nhục như thế không biết mấy ngày đêm liền, nên hai chân đã sớm tê dại không giống chân của mình nữa.

JaeJoong cúi đầu nhìn kỹ thân thể trần truồng của bản thân, dạ dày cậu không khỏi sôi sùng sục, cảm giác buồn nôn tràn lên cuống họng gần như muốn nôn ra nhưng kỳ thật cũng chỉ là axit tạo phản mà thôi, bởi lẽ mấy ngày này cậu hầu như không ăn cơm, dù cho là có muốn nôn thì trong dạ dày cũng không có thứ gì.

JaeJoong yếu ớt ngẩng mặt nhìn lên chiếc đèn thủy tinh treo ngay bên trên đỉnh đầu, bỗng dưng cậu có cảm giác muốn khóc, cậu muốn khóc, thật sự muốn khóc, khi còn nhỏ phải chịu đựng vô vàn đau khổ cậu cũng không hề khóc, thậm chí ngay cả khóc vì quá xúc động cũng không có, nhưng hiện tại cậu thật sự muốn không quan tâm đến danh dự, thoải mái thỏa thích mà khóc lóc một lúc.

Hình ảnh khuôn mặt đau đớn của JunSu không ngừng tỏa ra trong đầu óc, trái tim hỗn độn dường như có thể xoắn đến chảy máu. Cậu không muốn nghĩ đến chuyện xảy ra với JunSu, cậu luôn luôn nói với bản thân rằng người kia không phải là JunSu, chỉ là thủ đoạn lừa bịp mà Jung YunHo muốn dọa dẫm mình thôi… Nhưng dần dần, rốt cuộc cậu thật sự không có sự tự tin.

Đôi mắt bị ánh đèn đâm đến đau nhức, nhưng JaeJoong vẫn cứ mở to mắt, thậm chí ngay cả chớp mắt cũng không muốn, cậu cứ ngây ngẩn ngơ ngác mãi cho đến khi khóe mắt trượt xuống một giọt nước.

Tiếng khóc kiềm nén chậm rãi từ trong góc phòng phát ra, kỳ thật JaeJoong rất muốn lẳng lặng mà khóc nhưng tiếc rằng, đau khổ quá mức trầm trọng…

Jung YunHo! Jung YunHo!

Đây là kết cục của việc tôi yêu anh sao?! Đây là cách mà anh luôn miệng nói yêu tôi sao?!

Xiềng xích tôi, làm nhục tôi, làm hại người nhà của tôi… Bản lĩnh của anh chỉ có như thế sao?! Tại sao anh không trực tiếp giết tôi?! Tại sao phải hành hạ JunSu?! Tại sao… Tại sao hả…

Tiếng khóc không biết bao lâu mới tản ra, tiếng dội của khủy tay đập vào vách tường cùng với âm thanh của dây xích sắt đung đưa rốt cục cũng ngừng lại, Jung YunHo cố sức đánh mạnh vài cái vào nơi có trái tim, cuối cùng bước thẳng từ cửa đi mất.

JaeJoong vừa mở mắt, đối diện với cậu chính là trần nhà cao vút, một tuần, tròn một tuần cậu chưa hề gặp Jung YunHo…

JaeJoong nhắm chặt đôi mắt, giữa trung tuần tháng bảy, sắp đến những ngày nóng nhất của một năm, nhưng bởi lẽ trong phòng có điều hòa, nhiệt độ không khí rất dễ chịu. JaeJoong vươn tay kéo nhẹ chăn mỏng phủ lên bụng dưới, dây xích sắt như hình với bóng vẫn tạo nên âm hưởng ngân vang.

Đêm đó khóc xong thì ngủ mê man, đến khi tỉnh lại cậu mới phát hiện mình đã được người chuyển sang phòng ngủ này, thân thể cũng được rửa sạch và mặc quần áo ngủ, tuy rằng cổ tay vẫn đang bị dây xích khóa chặt nhưng so với tình cảnh xấu hổ trước đây, bây giờ đã tốt hơn rất nhiều rồi.

Chỉ là từ đêm đó trở đi, cậu chưa gặp Jung YunHo lần nào…

Ngoại trừ, mỗi đêm ở phòng ngủ bên cạnh đều truyền đến tiếng gào thét the thé dồn dập khiến người khác xao động, và những tiếng gầm nhẹ quen thuộc đến không thể quen thuộc hơn với chính mình được nữa…

End chap 43

30 thoughts on “[YunJae fanfic] Ngục sủng – Chap 43

  1. hyoonie 17/08/2011 at 9:16 pm Reply

    *cắn gối lẩm bẩm* rồi sẽ hạnh phúc, rồi sẽ hạnh phúc …

  2. Rainie Park 17/08/2011 at 11:08 pm Reply

    Cứ ngược nhau thế này thật quá đau lòng đi, đọc chap này cuối cùng cũng phải rơi nước mắt ah~ Thế nhưng phải công nhận diễn biến tâm lí như này đọc rất ư là thích ㅠㅠ

    Ôi câu cuối… :(((((((((

    Em có cảm giác chap này bị ngắn ah~~ T^T Hay là lâu quá mới đc đọc nên đâm ra thèm khát như vậy.

  3. monkey0711 17/08/2011 at 11:53 pm Reply

    Đọc tới chương này thấy đau lòng quá, thương Jae mà cũng thương Yun nữa, hai người đều rất tội nghiệp, tận sâu trong lòng hai người luôn có những trăn trở, khúc mắc về nhau nhưng lại không giải bày với nhau, trong lòng có hình bóng đối phương mà không nói ra. Haizz, không biết tới chừng nào mới thấy pink đây a….
    Mà hình như còn có ai khác làm tay trong trong vụ án này hay sao ấy, mong quá đi.
    Fic này thật là hay, monh sao nó có kết thúc có hậu như là bộ đam mỹ Thúc phượng ấy. Gì chứ công thụ trong bộ ấy cũng hành nhau lên bờ xuống ruộng không kém gì hai ông Yun Jae nhà ta đâu.
    Thanks Chingta. *gọi vậy được hem ta??*

  4. Chanh 18/08/2011 at 1:42 am Reply

    Đây có lẽ là cái chương đọc mà đau nhất T.T (Trừ khi sau này có chương nào đấy ngược hơn :()
    Thương cả bạn Yun lẫn vạn Jae luôn, từ 1 cái hiểu lầm mà thành ra ntn
    Bạn Jae thì tuyệt vọng vì yêu anh Yun mà bị đối xử như thế
    Bạn Yun thì muốn trút giận nhưng mà không dám ra tay nặng T.T
    Nhìn cái câu cuối cùng mình biết chap sau cũng chẳng tốt đẹp😦
    ss Chingta fighting nhé :X

  5. Ruan na 18/08/2011 at 10:29 am Reply

    vào nhà ss thấy có chap mới mừng muốn khóc :((
    đọc chương này lại tí nữa khóc thật :((
    ….
    đoạn cuối đó…YH cố tình tìm người khác định hành hạ tinh thần JJ sao ><

  6. chulkim 18/08/2011 at 11:19 am Reply

    aaa
    đau lòng qá đi =((
    JYH thật là qá đág mà X-(
    Mog chap mới kụa au

  7. Kimhaemi 18/08/2011 at 12:29 pm Reply

    Đọc chùa ss lâu lắm rồj mớj com đc cho ss đây ^_^.Cháp này đọc xog e thấy tộj cho cả bạn jae lẫn bạn jung,bạn jae thì vừa đau khổ lạj vừa thất vọg,nhưg chắc chắn rằg jae vẫn còn yêu jung rất nhìu,còn jung thì đã cố kìm nén ty của mình bằg những hành độg gây tổn thương cho jae,nhưg hận thì hận mà thương thì vẫn cứ thương,chug qui thì jung làm vậy cũg muốn jae để ý đến mình và giữ jae bên mình mà thôj.Vượt qua thử thách mới chứg minh đc sức mạnh của ty chứ.E thích caí đoạn jae bị trój làm e liên tưởg tớj mirotic,thấy độc đáo làm sao ak.Nój chug là sự chờ đợj cháp này đã k uổg phí,hjhj.Chúc ss edit bộ truyện này thành công nha *Ôm ss*

  8. jungyunhee3006 18/08/2011 at 4:41 pm Reply

    nếu hành hạ nhau mà bớt được đau khổ thì xin mời a yun cứ tự nhiên
    thế nhưng vũ nhục người ta 1 mà a đau 10 thì khuyên a nên dừng lại
    thấy nước mắt người yêu mà a cứ đấm vào tim m thế kia thì làm sao mà giảm bớt được đau thương đây
    cầu trời cho cái giai đoạn đen tối này qua nhanh đi cho thiên hạ nhờ
    hic hic :(((

  9. yuki-hana 18/08/2011 at 9:36 pm Reply

    Yunho là đồ chơi xấu …. mình ghét….. có cần phải độc ác đến thế không ? JJ trong đó không làm gì được nhưng mình sẽ trả thù dùm… tức quá …. mình đang edit lại phần xôi-thịt của YunJae , lần này mình sẽ cho Yunho nằm dưới cho bỏ ghét.

    Thanks Ching

    p/s: mà sao lần nào mình cũng lẹt đẹt đằng sau thế này !!!

  10. kimyunhee 18/08/2011 at 10:59 pm Reply

    ai~,đau lòng,thật sự rất đau,mọi chuyện đi quá xa,
    ss ơi,ss edit chăm nha ss,em sợ tình cảnh này quá

  11. trangnguyen27390 19/08/2011 at 11:14 pm Reply

    hay thật ! nhưng càng đọc càng buồn !
    cảm ơn tác giả đã chăm chỉ edit !
    Ngóng chap sau !

  12. s0ulmat3 02/08/2012 at 4:32 pm Reply

    bây giờ thực sự không muốn Jae tha thứ cho Yun nữa đâu
    thực sự muốn 1 BE rồi đấy. đường ai nấy đi rồi ko làm khổ nhau nữa
    nhưng tình yêu và hận thù vốn ko thể chấm dứt dễ dàng đc
    ôi bạn đau lòng quá a~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Leave a Reply ↖(^ω^)↗

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: