[YunJae fanfic] Ngục sủng – Chap 45

Ngục sủng

Author: Shi Ye Er

Editor: Tukimi

Paring: YunJae

Genre: Fluff, romance, drama, angst

Rating: NC 17

Length: 68 chapters + 1 extra

Please don’t take this to wattpad. Thanks!

 

 

45.

 

Jung YunHo bị mấy lời tàn nhẫn lạnh lùng đó đánh đến hoa đầu chóng mặt, hắn thậm chí phải khống chế không để thân thể hoảng loạn run rẩy.

Giọng nói buốt tim của JaeJoong mơ hồ loáng thoáng phát ra từ trong chăn, “Anh chẳng qua chỉ là ham mê cảm giác làm tình, cần gì phải quan tâm người ở phía dưới là ai, đối diện với người vô cùng quyến rũ khiêu gợi lại mềm mại đáng yêu dù sao vẫn hơn một khúc gỗ như tôi.”

Chưa đến hai giây sau khi dứt lời, ở cổ đột nhiên truyền đến cơn nóng khiến JaeJoong bất thình lình mở to mắt.

Jung YunHo ngẩng đầu lên từ cổ JaeJoong, đối diện với đôi mắt hơi hỗn loạn của cậu, hắn cười lạnh giải thích, “Dịu dàng quyến luyến lâu lắm rồi, anh bỗng nhiên có chút nhớ nhung cảm giác hung bạo với người khác.”

JaeJoong hơi ngạc nhiên, sau đó hiểu ra Jung YunHo muốn làm cậu nhục nhã, nét mặt lập tức khôi phục vẻ lạnh băng, “Jung YunHo, xâm chiếm người như tôi thực sự so với xâm chiếm người khác, liệu có cảm giác thú vị hơn không, vậy nên chúng ta làm giao dịch, anh đồng ý một điều kiện của tôi, tôi tự động hầu hạ anh.”

Đau đớn chậm rãi lan tỏa trong lòng Jung YunHo… Lại là giao dịch, trong lúc đó chúng ta rốt cuộc có bao nhiêu lần đúng là tự nguyện? Bây giờ nghĩ lại, trước đây những vui sướng lúc trên giường mà anh tự cho là hạnh phúc ngọt ngào cũng chỉ là điều kiện trao đổi do em muốn chiếm được sự tín nhiệm của anh nên bắt buộc phải phân phát thôi… Cuối cùng quan hệ của chúng ta cũng chỉ là buôn bán vẩn đục…

“Điều kiện gì, nói ra đi?”

“Để tôi nói chyện với JunSu một chút.” JaeJoong lãnh đạm đề xuất giá trao đổi.

Tuy rằng đã dự liệu trước nhưng đầu lông mày của Jung YunHo vẫn cứ nhăn lại thành một khe rãnh hẹp.

“Chỉ cần một phút đồng hồ là tốt rồi, sau một phút, mặc cho anh thích làm gì thì làm.” JaeJoong nói rõ ràng thêm một chút.

Năm phút sau.

“JunSu?!”

“…”

“JunSu?”

“Hyung, là anh thật sao?”

Nước mắt của JaeJoong xém chút nữa tràn ra khỏi khóe mi, cậu kìm nén đau nhức trong lòng, “JunSu, em thế nào rồi? Còn chịu đựng được không?”

“Em… khá tốt.”

Nước mắt JaeJoong rốt cục không nhịn được mà chảy xuống, thường ngày nếu cơ thể bị bệnh tật thì người em trai thân yêu nhất này của mình vẫn nũng nịu nhõng nhẽo, vậy mà sau khi trải qua một chuyện như vậy lại có thể bình tĩnh nói rằng “Em… khá tốt.”

Trái tim JaeJoong như bị dao cắt, ngón tay túm chặt lấy ga trải giường làm cho nó có muôn vàn hình dạng, “JunSu, ngoan cường chịu đựng cho hyung, hyung nhất định có thể cứu em ra ngoài!”

“Hyung, nói ngốc cái gì đó…”

“Huh?”

“Tới nơi này rồi còn ra được sao…”

“JunSu! Anh không cho phép em nói như thế!”

“A…” Tiếng cười thê lương từ đầu bên kia điện thoại truyền đến, im lặng nửa giây, JunSu khàn giọng nói, “Em hiểu rồi… Hyung, sang năm còn muốn cùng nhau ăn tết…”

Là giao hẹn sao? Tại sao nghe lại tuyệt vọng đến thế…

“Được, cùng nhau ăn tết.”

Điện thoại đột nhiên ngừng tín hiệu, JaeJoong nhìn về phía vẻ mặt vô tội của Jung YunHo.

“Hết một phút đồng hồ rồi.”

“Uhm…” JaeJoong lúng ta lúng túng gật đầu, lúc cùng JunSu trò chuyện cũng không có kích động phát ra căm hận lớn hơn nữa với Jung YunHo. Khi tình cảm đạt đến độ bão hòa, yêu ghét đều giống như nhau, sau khi đạt đến cực điểm chỉ biết bình ổn duy trì hoặc là hạ xuống, cũng vì thế, người ta yêu lâu ghét lâu mới biết thế nào là vô cùng mệt mỏi, mới biết thế nào là — cõi lòng bình tĩnh, không hề tạp niệm.

Hai tay JaeJoong hơi nâng lên đến trước ngực, chậm rãi cởi cúc áo, mắt to không linh động giống như bị cướp đoạt mất linh hồn, hai dòng lệ trên má vẫn chưa khô, động tác chậm chạp và máy móc, vừa giống một con rối mất dây đờ đẫn, vừa như một con búp bê bằng pha lê dễ vỡ.

Dây xích sắt như hình với bóng phát ra âm thanh êm tai tựa như chim quyên nhỏ máu khóc kêu sầu thảm.

Nhìn động tác chết lặng của JaeJoong, Jung YunHo có chút mê man. Hắn vốn tưởng rằng giày xéo dẫm đạp lên danh dự của JaeJoong sẽ mang đến cho hắn vui sướng lớn nhất, nhưng không phải vậy, ở sâu trong nội tâm chỉ có những tiếng vọng trống vắng.

Đột nhiên, Jung YunHo nắm lấy tay JaeJoong, hắn cúi đầu, dùng thanh âm chính mình cũng không thể tin nói rằng, “Gọi YunHo.”

JaeJoong hơi giật mình, nhìn mái tóc đen dày trước mắt, cay đắng từng chút xâm chiếm hết trái tim — YunHo, YunHo… Anh cần gì phải cố chấp với hai cái tên, cho dù gọi anh là YunHo thì thế nào? Cho dù gọi JaeJoong thì thế nào? Hai cái tên cuối cùng vẫn cứ không vượt qua được oán hận và đối địch, hai cái tên cuối cùng vẫn cứ không thể yêu nhau cả đời…

Nhưng, JaeJoong lạnh lùng mở miệng, “YunHo…” Giọng nói hờ hững, tỏ vẻ mặc cho anh thích làm gì thì làm.

Không đúng không đúng không đúng! Đầu Jung YunHo dao động mãnh liệt, không phải như thế! Không phải như thế…

Jung YunHo ngẩng đầu, hắn bàng hoàng nhìn gương mặt JaeJoong, ánh mắt tràn ngập sự khó hiểu, JaeJoong, em nói cho anh biết, lúc đó chúng ta sai ở chỗ nào?

Tầm mắt JaeJoong hạ xuống, hai tay dễ dàng thoát khỏi bàn tay của Jung YunHo, tiếp tục động tác cởi cúc áo — Vốn dĩ tôi đúng là nhu nhược ngay cả dũng khí để đối diện cũng không có…

“Chúng ta không thể quay trở về được đúng không?” Vĩnh viễn không trở quay về buổi sáng sớm yên lặng, đầu phố tấp nập người đi lại đó, khoảnh khắc cãi vã ngọt ngào mặt đỏ tía tai và nụ cười mỉm trong veo long lanh ánh nắng rung động lòng người ấy… “Chúng ta sẽ không thể quay trở về được phải không?” Jung YunHo thì thầm khẽ hỏi.

Có lẽ lâu lắm rồi không thấy hình dạng dịu dàng của Jung YunHo, JaeJoong rốt cục bị âm thanh trầm thấp đó mê hoặc, nhưng khi thấy rõ ánh mắt chập chờn men say của hắn thì cậu chợt tỉnh táo lại, hóa ra chỉ là tác dụng của rượu mà thôi, nếu không sao lại hỏi ra một vấn đề ngu ngốc như vậy…

Không được trả lời, Jung YunHo có chút loạn lạc, hắn nâng mặt JaeJoong lên, nhiệt độ lạnh buốt khiến tay hắn không khỏi run rẩy, “JaeJoong ah, gọi YunHo…”

“YunHo.” JaeJoong cởi áo ném qua một bên, miệng lơ đãng đáp lời Jung YunHo, dây xích sắt dao động phát ra tiếng vang, trong nháy mắt tay JaeJoong di chuyển đến lề chiếc quần ngủ rộng thùng thình.

“Dừng tay!” Jung YunHo đẩy JaeJoong ra.

Động tác cởi quần áo kiên định tàn nhẫn của JaeJoong tựa như lưỡi dao mỏng sắc trượt đến cổ họng của Jung YunHo. Hắn chịu không nổi rồi, thật sự chịu đựng không được nữa rồi. Hắn loạng choạng nghiêng ngả tông cửa xông ra giống như một kẻ đào ngũ vô dụng — Chẳng qua thật sự chỉ là một kẻ đào ngũ vốn định lợi dụng cảm giác say để hỏi người yêu dấu, trên chiến trường tình yêu liệu mình có thể có chút sức lực nhỏ nhoi mà dữ dội tàn sát hay không, nhưng cuối cùng đã nhận thức được rằng mình chỉ là tự rước lấy nhục nhã, buồn cười thật, kẻ đào ngũ…

JaeJoong nhìn cánh cửa không kịp đóng lại ấy yên lặng bật cười…

Không thể quay trở về được, chúng ta đương nhiên không trở về được, khi anh ở trước mặt tôi nồng nhiệt hôn môi người khác có từng nghe được tiếng trái tim tôi tan vỡ không? Bởi vậy, lúc anh giống như đứa bé bướng bỉnh chuyên tâm mà giơ tay về phía tôi đòi chiếc kẹo ma thuật để có thể trở về quá khứ, tôi cũng chỉ có thể khẽ khàng mở miệng, dùng âm thanh không thể nghe thấy mà gọi anh một tiếng, YunHo…

Cho nhau tổn thương và dằn vặt nhau như thế là cách thức chung của chúng ta, không phải sao?

Bởi lẽ anh đã nói — Chúng ta là sinh mệnh cộng sinh!

Tôi sinh anh liền sinh, tôi chết anh liền chết…

Nếu anh muốn tôi đau khổ, tôi cũng chỉ có thể cho anh sống không bằng chết.

Khoảnh khắc dịu dàng ngắn ngủi vào đêm hôm đó không ai nhắc đến, JaeJoong thậm chí còn không dám hồi tưởng. Cậu nghĩ biết đâu đó chỉ là giấc mơ của chính mình, chẳng qua mơ quá chân thật mà thôi.

Jung YunHo lại bắt đầu biến mất không thấy nữa, ba ngày liên tiếp cũng không hề xuất hiện trước mặt JaeJoong, ngay cả những tiếng rên rỉ dâm mỹ trước đây đúng giờ chắc chắn xuất hiện vào mỗi đêm cũng tiêu tan.

JaeJoong cười cười đoán rằng, có thể là Jung YunHo sợ phạm vào sai lầm đi nhầm phòng đơn giản như lần trước nên di dời chiến trường thôi…

Sau khi nói chuyện với JunSu, dưới đáy lòng JaeJoong còn có chút tự tin, chí ít có thể khẳng định JunSu vẫn còn đang sống.

Sống, đối với cô nhi như họ mà nói chính là động lực vô hạn, họ giống như những bông hoa nở ra trên vách núi cheo leo, chỉ cần có rễ cắm sâu vào lòng đất thì còn có thể bung ra màu sắc rực rỡ.

JunSu, anh dùng sinh mệnh đánh cược, anh đánh cược là chúng ta sẽ gặp lại nhau vào một ngày nào đó, anh đánh cược là chúng ta sẽ đợi được đến giây phút đoàn tụ, thật hạnh phúc, chúng ta còn phải cùng nhau ăn tết.

Bất chợt có hai tiếng gõ cửa, cửa phòng bị mở ra, Ryang Jam bưng khay đựng đồ ăn đến gần, “Đến giờ ăn rồi.”

JaeJoong gật đầu nhìn người đàn ông không nhiều lời này, đến lúc Ryang Jam gần đóng cửa lại liền hỏi một câu, “Jung YunHo đâu?”

“Gần đây Yun hyung bề bộn nhiều việc, liên tục không trở về.”

A… Quả nhiên…

JaeJoong không nói thêm gì nữa, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. Cậu tự hỏi không biết những cơn gió bên ngoài biệt thự thổi về hướng nào…

Từ phòng ngủ của JaeJoong đi ra, Ryang Jam đến phòng đọc sách, “Yun hyung.”

“Ừ.” Jung YunHo hơi ngẩng đầu lên, sau đó tiếp tục vùi vào giữa một đống tài liệu.

“Yun hyung, Kim JaeJoong vừa rồi hỏi em về anh…”

“Huh?” Jung YunHo dừng bút.

“Em theo lời anh nói, bảo là anh liên tục không trở về.”

“Ừ…”

“Còn nữa, Yun hyung, Cheol Chil…”

“Lần thứ sáu rồi!” Jung YunHo cắt lời Ryang Jam, nổi giận mà bẻ gãy bút máy trong tay.

Ryang Jam mím môi im lặng, chậm rãi rời khỏi phòng sách.

Tháng này đã là lần thứ sáu, Cheol Chil mày có phần quá kiêu ngạo rồi!

Nhưng mà sau khi phẫn nộ, trong lòng hắn lại lo lắng. Hắn nhìn chằm chằm vào đống tài liệu tán loạn trên mặt bàn — Chú Bong, chú thật sự đã cho cháu một thách thức rất lớn đó…

End chap 45

46 thoughts on “[YunJae fanfic] Ngục sủng – Chap 45

  1. Chingta 23/08/2011 at 7:31 pm Reply

    SS chỉ edit thôi em, còn tran là phần mềm QT ^^

    Vì ss edit không có per của tác giả nên chỉ muốn giữ fic ở blog của s thôi em ah ^^

    • jungkichan 24/08/2011 at 2:41 pm Reply

      vậy ạ😦
      vì fic hay như thế này nên e cũng muốn ss chia sẻ với mọi người
      ss ma post fic này thì đông khách lắm lắm ý ~^^~
      em là em bị mê hoặc ngay từ đầu luôn😀
      thanks ss edit nha, em sẽ ủng hộ ss đến cùng :*
      P/S: ss có nick bên keepyoonho không? có gì qua đó add nick e nha :*

  2. Lillith 23/08/2011 at 11:52 pm Reply

    ta đã đọc hồi nàng nói 220.000 mới post chap 45 ý
    làm ta suýt xỉu~~~~~~~~~~~~~~~~~~~(thật ra là muốn kill ai đó-nhá hàng chơi ah??????????)
    “mỡ dâng đến miệng mà bị lấy lại”->HẬN >”<
    chap này nói sao nhỉ?
    họ lại tự hành hạ nhau rồi nhưng nó thật có ý nghĩa(yun quả thực càng lúc càng làm ta yêu nhiều hơn, cái cách trả thù sao lại khiến ta đau như thế, làm jae đau ư? Rốt cuộc chỉ là bản thân mình khổ-LÀ YUN NHĨ THẾ, Hai con uyên uyên này làm ta đau tim quá^^)
    tuy nhiên Susu bé bỏng chap mấy mới có Susu?
    oaoaoaoaoaoaoao~~~~~~~~~~~~cú ĐT làm ta thương Su wa!!!!!(không biết bác Chun có "ưu ái Bạn Su" như Yun ưu ái Jae ko?)
    ta trông monG wa~~~~~~
    nàng Chinta ƠI~~~~~~~~~~~~~
    *ôm.ôm*Chinta à~~~~~~~~~~~~~`
    a~
    và h ta mới để ý cái tên Karam xuất hiện ở chap 44(ta là thế khi đọc cái gì đó thì cả tuần sau mới thấm^^) và ta nghĩ thật tuyệt khi AU lấy Nhận vật này lào fic(ta thích ghê luôn)
    kekekekekekeke~~~~~~~~~~~~nó có vẻ Chân thực quá.hohoho(cái này gọi là com nhảm)

    • Chingta 24/08/2011 at 3:12 am Reply

      Thật ra nhân vật đó không phải là tên Karam, chính xác là Hyo Gye, nhưng mà mình cảm thấy đổi Karam vào đó rất phù hợp, (1 thời bị bấn loạn vì Karam là fan cuồng của Yunho) nên mình mạn phép thay vào đó ^^

      Thanks

  3. maudoncac 24/08/2011 at 10:56 am Reply

    Toàn là những con người chả chịu thật thà với lòng mình chút nào. Bạn nhỏ Jae làm như thế không những làm khổ anh Jung mà còn làm khổ chính bản thân mình nữa. “Khi anh ở trước mặt tôi nồng nhiệt hôn môi người khác có từng nghe được tiếng trái tim tôi tan vỡ không?” Rõ ràng là để tâm như thế, ghen tuông như thế? Vậy tại sao lại cứ phải cố chấp: “Không thể quay trở về được, chúng ta đương nhiên không trở về được”. Lừa mình dối người chưa bao giờ là vui cả. Tại sao vẫn cứ cư nhiên mà cố chấp?
    P/s: Cái này là cho ss Ching. Ss có biết em yêu ss nhìu như thía nào không. Yêu như em yêu Su dzậy đó. Ss edit mượt ơi là mượt ấy. Chờ chap mới của ss!
    *hôn cái rồi đi*

  4. .::Jung Kim Zennie::. 25/08/2011 at 9:28 am Reply

    huhu . fic hay da man . Nguc sung is best

    iu ss Ching nhiu lam a. “<

  5. caroline 26/08/2011 at 11:31 am Reply

    OMG,hóa ra 2 chap cuối mới hết dằn vặt ah =((
    bên watpat có QT đến chap 66 ( thiếu đúng 2 chap cuối =.=”) mà đang đoạn thương tâm,hôm qua mình đọc xong chap 45 ở đây.ko chờ đợi nổi nên ngó qua QT xem sao.cuối cùng nó dừng lại đúng chỗ căng thẳng.làm mình đau khổ :((.thật sự ko biết đoạn cuối sẽ là HE hay BE. =(( *khóc ròng mất ngủ cả đêm qua =(( nếu mà BE chắc ta ko sống nổi mất =((
    Cơ mà hnay ngó thấy các bạn comment ,có vẻ như đoạn cuối là HE.😀 *hy vọng hy vọng

  6. sweetpeaandswan 27/08/2011 at 5:07 pm Reply

    ><

    thật sự là fic rất hay a~ ^^

    thks bạn kkk

  7. natubeo 28/08/2011 at 5:02 am Reply

    aaaaaaaaaaa
    vô cùng hưng phấn. đọc một lèo 45 chap.
    thật sự rất rất bái phục bạn. có thể dịch một truyện thế này.
    rất rất mong chờ chap mới.
    cám ơn bạn vô cùng vì đã dịch cái này

  8. Mai Pham 28/08/2011 at 6:45 am Reply

    Chingta ơi, fic đang hay như vậy mà cứ phải đợi dài cổ, mình rất ngóng chap mới của cậu đó~~~

  9. Bonaegi 28/08/2011 at 5:41 pm Reply

    Sắp thành Hươu hết rùi nè Ching, bắt đền đó :((

  10. forever1401 28/08/2011 at 9:23 pm Reply

    thks bn nhju nhe.cag doc cag thay bun wa.ro rag hai ng ho deu yeu nhau nhu the…nhug lai cu fai lam ton thuog,dan vat lan nhau…ca 2 ng,bit trak ai bay gio…chi co the trak so fan dua gion hai ng bon ho..,chag biet nhug dau don,kho so nay den bao gio mi ket thuc dc day…nhiu luc cu uoc hai ng ho cu o mai trog tu,sog nhug ngay thag hanh fuc nhu truoc kia…du co mog mah,hu ao,nhug ho lai sog rat that voi tinh yeu cua minh,cn hon bgio,csog chag khac j dia nguc…

  11. miakacyrus 29/08/2011 at 11:08 pm Reply

    haxxx
    fic mới
    lâu quá
    ta iu mi….fic ơi…chap ơi
    Au ơi Au ô

  12. kimtatu 30/08/2011 at 9:16 pm Reply

    nàng đang câu view đấy phải hok?
    haizzzz….
    ta đi học về chỉ lăm le ngóng chap mà kết quả lại thê thảm thế này đây….
    cứ như thế này thì bh mới có trăm loại hoa mà đọc…
    .
    .
    .
    .
    hay nàng lặn luôn lấy vài tháng rồi up hoàn cả fic lên nhá…đỡ mệt tim ^^

    .
    .
    .
    mí chap buồn buồn con chuồn chuồn này thôi hok com nữa….nhũn hết cả tinh thần rồi huhuhu

  13. hoanlinh 22/10/2011 at 1:18 pm Reply

    Chap này thực sự … hai anh à, sao mà làm khổ nhau đến thế!!!
    Jung ca, ca thật đáng thương, cứ hông ngừng nỗ lực yêu, cho là vì yêu không đủ nên mới không được đáp lại nên càng ráng sức yêu nhiều hơn yêu nhiều hơn nữa cho đến khi người kia sẽ vì tình yêu nhiều ơi là nhiều của mình mà đáp lại, nhưng đến lúc tỉnh lại thấy rằng, hiện thực quá tàn khốc đi, người ta không yêu anh dẫu ảnh có muốn tin cũng không còn dũng khí để tin, muốn tàn nhẫn mà chà đạp lại không thể tàn nhẫn đến cùng, muốn dịu dàng mà yêu thương cũng không thể dịu dàng bởi tổn thương, hic, Gấu đáng thương (‘~’)
    Mà Jae hyung cũng đáng thương không kém, “dây là tình yêu mà anh dành cho tôi đó ư”, yêu ư, năm lần bảy lượt nói yêu mà đối xử tàn nhẫn với tôi thế đó, còn hôn người khác sai đắm trước mặt tôi, trái tim vỡ nát rồi, đau lòng quá, hic, cả hai oppa tim đều vỡ hết rồi, làm sao mà gắn lại đây!
    Rốt cuộc thì làm sau mà giải quyết mâu thuẫn hiểu lầm đây hủh khi mà nút thắt ngày càng rối rắm (‘~’)
    Nếu không phải Chingta nói đây là HE, thực sự mình cũng không biết làm cách nào mà au có thể cho hai oppa í HE một cách hợp lý và thuyết phục đây, thật là, aishhhh!!!
    Àh, cám ơn Ching nhá!!!

Leave a Reply ↖(^ω^)↗

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: