[YunJae fanfic] Ngục sủng – Chap 46

Ngục sủng

Author: Shi Ye Er

Editor: Tukimi

Paring: YunJae

Genre: Fluff, romance, drama, angst

Rating: NC 17

Length: 68 chapters + 1 extra

Please don’t take this to wattpad. Thanks!

 

 

46.

 

Không có ai biết, ngay cả Jung YunHo cũng không thể tin rằng hai ngày trước đây, ngoại trừ là anh cả của Park gia, tổng giám đốc của một công ty nhỏ thua lỗ phải đóng cửa, một tên tội phạm kiêu ngạo vừa mới được phóng thích, hắn đột nhiên có một thân phận mới — Người quản lý bên trong hậu trường của tập đoàn “Bong Eon”.

Tập đoàn “Bong Eon” là công ty đứng hàng đầu thế giới về ngành công nghiệp thực phẩm, có mười bảy chuỗi nhà hàng lớn trải rộng mọi ngõ ngách trên toàn cầu, là công ty đa quốc gia mà người dân trong nước tự hào nhất. Wi JiBong, chủ tịch đương nhiệm của Bong Eon, năm hai mươi tám tuổi dựng lên cơ nghiệp bằng đôi bàn tay trắng, trong vòng mười năm xây dựng một quán ven đường nhỏ trở thành nhà cung cấp dịch vụ ăn uống khổng lồ, có thể nói là kỳ tích kinh doanh trăm năm khó gặp.

Nhưng chỉ có Wi JiBong mới biết, quán mì ven đường nhỏ bé này của mình là nơi tụ tập thường xuyên của Park gia, một lần tình cờ Park Eon đi đến chỗ này sau đó ngay lập tức yêu mến tay nghề của Wi JiBong, còn kêu gọi các anh em cấp dưới luôn đến trông nom công việc làm ăn của mình.

Tính cách Wi JiBong rộng rãi hào phóng, mặc dù ông vẫn biết thân phận nguy hiểm của Park Eon nhưng không hề cảm thấy sợ hãi, đối với ông, Park Eon không phải là một ông trùm xã hội đen thủ đoạn độc ác như lời người ngoài đồn đại mà lại chính là một ân nhân giúp mình mời chào rất nhiều khách hàng. Bởi vậy chỉ cần Park Eon đến ăn mì, ông nhất định phải chuẩn bị một bát tô thật lớn, hơn nữa không hề lấy tiền.

Người trong xã hội đen rất coi trọng tình nghĩa, thường xuyên gặp gỡ Wi JiBong cũng coi như thân thuộc, cho nên sau khi biết được dự định muốn mở rộng mặt tiền cửa hàng của Wi JiBong, Park Eon tỏ ý ra sức ủng hộ, thậm chí còn cho Wi JiBong rất nhiều tiền để tạo vốn lập nghiệp.

Lúc đó khoản tiền ấy đối với Wi JiBong mà nói chắc chắn chính là được giúp đỡ khi gặp hoạn nạn, bởi vậy vì để cảm ơn sự giúp đỡ của Park Eon, Wi JiBong đặt tên công ty là “Bong Eon”, trong đó chữ “Eon” được lấy từ tên của Park Eon.

Sau khi thành lập công ty cũng không phải thuận buồm xuôi gió, tuy gặp phải nhiều tình cảnh khó khăn nhưng có Park gia ở phía sau chống đỡ, cuối cùng Bong Eon cũng chậm rãi đi vào quỹ đạo.

Công việc kinh doanh của Bong Eon ngày càng tăng trưởng thì cảm tình của hai nhà cũng càng ngày tốt đẹp. Wi JiBong biết ông trùm xã hội đen không được sáng sủa như vẻ bề ngoài, áp lực đè ép tâm lý rất lớn, nên ông đã từng khuyên bảo Park Eon vứt bỏ con đường bất chính, thay đổi mà cùng ông kinh doanh đúng đắn nghiêm chỉnh, thậm chí còn bày tỏ mong muốn chia cho Park Eon một nửa cổ phần của công ty, nhưng Park Eon từ chối. Ông ta cười nói bản thân mình vốn đã quá xấu xa, nếu để ông ta giả bộ mặc âu phục đi giày da rồi ngồi làm việc bên bàn giấy, thì thà bảo cảnh sát đến bắt sau đó bắn chết ông ta còn hơn… Về điểm này, Wi JiBong đành bất lực, không thể làm gì được.

Mãi đến hai năm trước Park Eon bị kẻ thù giết hại, bất lực năm xưa của Wi JiBong chuyển thành tiếc nuối và tự trách khắc sâu vào trong lòng. Ông oán trách chính mình tại sao không kiên quyết giữ vững lập trường, khuyên giải khích lệ Park Eon nhiều một chút biết đâu Park Eon may ra đã tránh được cái chết tai vạ…

Đối với thân thế của Jung YunHo, Wi JiBong luôn biết rõ YunHo ở Park gia chịu rất nhiều đau khổ, ông cũng rất tiếc thương nhưng dù sao đó là việc của nhà người khác, người ngoài như ông không tiện mở miệng.

Nhưng trong lòng Wi JiBong rất hiểu Park Eon tương đối xem trọng đứa nhỏ YunHo kia, bởi vì Park Eon từng hơn một lần nói với ông, trong bốn người con, YooChun có dã tâm nhất, còn YunHo là người duy nhất có năng lực hoàn thành việc lớn.

Hai tuần trước khi gặp chuyện không may Park Eon đã tìm đến Wi JiBong, hình như lúc đó ông ta đã dự cảm được số mệnh sắp kết thúc của mình. Ông ta nói với Wi JiBong, hiện tại Park gia đang đứng ở thế lụn bại trước bờ vực thẳm, bên trong bang phái rồng rắn hỗn tạp, ông ta nghi ngờ có không ít cảnh sát và nội gian của bang phái khác trộn lẫn vào trong. Ông ta cũng thẳng thắn nói rất hối hận trước đây không chấp nhận đề nghị của Wi JiBong, nếu không thì cũng chưa đến mức tuổi già rồi còn phải trốn đông trốn tây, vĩnh viễn không biết những bữa ăn tiếp theo là ở trong nhà tù hay ở địa ngục…

Lúc đó Wi JiBong không trả lời mấy câu nói thái quá của Park Eon, ông nghĩ Park Eon chỉ là lo bò trắng răng nên cũng chỉ an ủi qua loa vài câu.

Trước giờ phút chia tay, Park Eon nói với Wi JiBong, ông ta đã cho YunHo một số tiền để nó tự đi làm ăn buôn bán, tuy không kinh doanh lớn nhưng lãi luôn ổn định và không hề thua lỗ, bởi vậy có thể thấy được khả năng quản lý kinh doanh của YunHo quả thực là may mắn trời cho. Wi JiBong hoàn toàn đồng ý với điều này, ông cũng đã âm thầm quan sát công ty nhỏ có tên “HwaWol” của YunHo, công ty đó chắc chắn là một trong những công ty cổ phần có tiềm năng phát triển mạnh nhất.

Đáng tiếc YunHo đã không nhận ra ưu thế của nó, mặc dù nó rất chăm chỉ gây dựng HwaWol nhưng dụng ý của nó lại là dựa vào HwaWol giúp đỡ YooChun thống trị Park gia, đây chính là phần mà Park Eon đau đầu nhất. Bởi lẽ ước nguyện ban đầu của ông ta khi không can thiệp vào chuyện buôn bán của YunHo kỳ thật chính là mong muốn YunHo có thể khuyên giải và cùng YooChun sau này tẩy trắng Park gia giống như năm đó Wi JiBong khuyên nhủ ông ta, nhưng YunHo lại hiểu sai ý.

Cuối cùng Park Eon nói rằng mong muốn Wi JiBong có thể giúp đỡ công việc của YunHo và dẫn dắt nó đi trên con đường đúng đắn, đương nhiên Wi JiBong vui vẻ đồng ý.

Chỉ có điều Wi JiBong không hề ngờ được, sau hai tuần, lời dự đoán của Park Eon từng chút ứng nghiệm.

Đầu tiên là vợ chồng Park Eon bị giết, sau đó ba anh em Park gia đánh đá tàn nhẫn cho đến khi YooChun giết người anh trai cuối cùng rồi nắm chắc vị trí quyền lực của Park gia. Nhưng ai biết tiệc vui chóng tàn, chẳng bao lâu sau, YooChun bị cảnh sát bắt được sơ hở mà bị còng tay ngồi tù, YunHo không hiểu sao liên quan đến giấy tờ thuế má cũng theo vào ngục giam, mọi chuyện thay đổi nhanh chóng khiến người khác líu lưỡi.

Lần này YunHo phóng thích thành công, Wi JiBong cho rằng phải nắm lấy cơ hội này mà hành động nhanh chóng, vì thế sau khi YunHo ra tù nửa tháng liền tìm đến chỗ YunHo yêu cầu hắn tới Bong Eon làm việc, nhưng lúc đó YunHo bận bịu tiếp nhận công việc của Park, hoàn toàn không có hứng thú với kinh doanh buôn bán.

Hai ngày trước Wi JiBong bất đắc dĩ tìm YunHo lần nữa, nói ra điều kiện với hắn. Chỉ cần hắn đồng ý làm việc cho Bong Eon, bản thân ông trong vòng nửa năm sẽ cứu YooChun thoát khỏi tù.

Có thể nói, lúc này Wi JiBong quả thật đã ngông cuồng khoe khoang, nhiều năm như vậy trôi qua, việc làm ăn của ông vẫn luôn giữ khuôn phép, mặc dù quen biết không ít nhân vật quan trọng, nhưng trong thời gian ngắn mà tìm được người có thể đưa phạm nhân bị bắt vì trọng tội ra khỏi tù vẫn là việc không dễ dàng.

Nhưng ông chỉ có thể dùng biện pháp này lừa gạt YunHo đến Bong Eon, bây giờ không chỉ là giao phó của Park Eon mà cũng là giao phó của chính mình. Ai cũng biết Wi JiHeon con trai độc nhất của Wi JiBong chẳng thèm để ý đến sản nghiệp của bố, từ trước đến nay đều không muốn tham gia buôn bán, toàn tâm toàn ý làm luật sư trưởng, tuy rằng bây giờ xem ra nó rất thành công nhưng nhìn từ mặt khác lại khiến một ông lão năm mươi lăm tuổi như Wi JiBong lo lắng không dứt — Sự nghiệp của mình nếu giao cho người khác họ ông thật sự không sẵn lòng, nhưng… nhưng nếu người này là con trai của Park Eon thì lại là một vấn đề khác, bởi lẽ “Bong Eon” căn bản sẽ không tồn tại đàng hoàng trên thế giới này nếu không có sự hỗ trợ đắc lực của Park Eon. Hơn nữa, với năng lực trời phú và khả năng của YunHo, Wi JiBong tuyệt đối tin tưởng YunHo có thể dẫn dắt Bong Eon đến một đỉnh cao mới.

Đương nhiên, tiền đề là YunHo đã chấp nhận lời đề nghị của ông.

Cũng may, YunHo vẫn tin tưởng chắc chắn vào năng lực của người chú này, hơn nữa chính hắn lại vấp phải trắc trở ở mọi nơi, bây giờ bỗng nhiên có người hứa hẹn như thế với hắn đương nhiên hắn sẽ không chút do dự mà đồng ý.

Bằng cách này, ẩn bên dưới mục đích thật sự của việc dẫn dắt lẫn nhau, quan hệ hợp tác của Jung YunHo và Wi JiBong đã bắt đầu.

Mặc dù ngoài miệng Wi JiBong thừa nhận YunHo nhưng vẫn cứ không thể để hắn công khai ra vào Bong Eon, Wi JiBong đang chờ đợi thời cơ, đợi Jung YunHo có thể sạch sẽ đứng trước mặt các thành viên của ban giám đốc, không chỉ có sạch sẽ mà còn có thành tích nổi bật.

Bởi vậy, ông đã ném cho YunHo một vấn đề rất khó khăn — Hwan Dong.

Hwan Dong, khu làng chơi nổi tiếng nhất trong toàn thành phố, là nơi mà các quan chức tai to mặt lớn thường xuyên xuất hiện, nên khu vực này tự nhiên không có người can thiệp vào, mặc cho mấy đám đánh lộn một mất một còn xảy ra liên tiếp trước cửa hộp đêm.

Nguyên nhân chủ yếu mà Wi JiBong quyết định nhiệm vụ đầu tiên của YunHo là ở Hwan Dong là bởi vì hơn một nửa thế lực của Park gia đều chiếm cứ ở nơi đó. Ông muốn sát nhập toàn bộ tụ điểm vui chơi giải trí của Hwan Dong, cải biến nó thành khu giải trí có quy mô rộng lớn và hợp pháp, đây là quá trình quan trọng và cũng là khó khăn nhất.

Thế nhưng, ông tin tưởng YunHo, ông biết ông và Park Eon không nhìn lầm người.

Bên ngoài Wi JiBong dù bận vẫn ung dung chờ xem kịch vui, thậm chí còn mặc sức tưởng tượng cách xây dựng khu đô thị giải trí trong khi bên trong đám anh em Park gia đang tận tâm bận bịu đông tây, miệng không ngừng cám ơn người lãnh đạo vĩ đại Jung YunHo của họ vì đã cho họ một cơ hội để làm lại từ đầu. Wi JiBong giống như một doanh nhân tiện thể tính toán khu đô thị giải trí này có thể mang lại cho Bong Eon bao nhiêu phần lợi nhuận béo bở, nhưng không biết bên kia Jung YunHo đau đớn gần hộc máu.

Hiện nay thế lực của Park gia đã không như thời gian huy hoàng rực rỡ trước đây, thu xếp trật tự Hwan Dong đều là người Park gia nhưng bây giờ giữa đường giết chết một Trình Giảo Kim(11), phạm vi thế lực của Cheol Chil nhanh chóng vùng lên ở Hwan Dong, sau vài tháng nỗ lực, một phần ba khu vực Hwan Dong đều thuộc sở hữu của Cheol Chil.

Trong tình huống này muốn chiếm đoạt chỉnh đốn Hwan Dong, nói thì dễ nhưng làm mới khó!

Jung YunHo đã bận rộn tối tăm mặt mày, Cheol Chil lại liên tiếp gây chuyện, như việc lần này Cheol Chil năm lần bảy lượt đánh nhau với người của Park gia chính là vì địa bàn “Dong Ryu”.

Nói đến câu lạc bộ đêm ở Hwan Dong, phải nhắc đến hai nơi, một nơi là “Chwi Hyang”, nơi còn lại là “Dong Ryu”. Gái của Chwi Hyang đẹp như mây, mọi người đều nói, “Hàng loạt phụ nữ ở Hwan Dong cũng không bằng một người con gái ngâm trong hương rượu thơm ngon dịu nhẹ của Chwi Hyang”, do đó có thể thấy rõ tầm quan trọng của nó. Mà “Dong Ryu” tương đối đặc biệt, đặc biệt ở chỗ nó là quán bar dành cho người đồng tính nam duy nhất trên toàn con phố, các cặp đôi đồng tính ra vào Dong Ryu không ít, tuy nhiên phần đa là những người đến nhằm tìm kiếm đối tượng, nhưng không tìm được cũng không cần phải lo lắng, đủ mọi loại bé trai đều có ở Dong Ryu, nếu như có nhu cầu lớn cũng có thể “mua”.

Trước đây “Chwi Hyang” và “Dong Ryu” đều được Park gia trông giữ, nhưng hiện tại Cheol Chil lại muốn phân chia chén canh béo bở này, trong lòng Cheol Chil hiểu rõ – “Dong Ryu” là vùng đất trung tâm của Hwan Dong, người nào đoạt được Dong Ryu thì sẽ thống trị toàn bộ dải đất Hwan Dong. Vì thế nên hắn mới mạnh dạn ra tay lựa lấy Dong Ryu.

Jung YunHo không hề hành động nhưng Cheol Chil lại tìm đến cửa trước tiên, điều này khiến Jung YunHo tức giận không thể chịu nổi, nhưng trong trận chiến cam go này nhất định phải thắng! Bây giờ không phải chỉ vì điều kiện của Wi JiBong mà còn bởi vì vinh quang của Park gia.

Nghĩ đến đây khóe môi Jung YunHo chậm rãi nhếch lên, Cheol Chil, mày dám xúc phạm người có quyền thế lớn thì mày sẽ phải chịu đựng và thấu hiểu cảm giác hài cốt không được bảo quản là như thế nào.

Jung YunHo đứng dậy vặn vẹo gân cốt, quay đầu nhìn bầu trời màu xanh lam ngoài cửa sổ, tâm tình đột nhiên chùng xuống, JaeJoong, em có biết những cơn gió bên ngoài biệt thự thổi về hướng nào không?

Có lẽ cần phải đi xem cậu ấy thế nào, cho dù chỉ có thể thờ ơ thì cũng tốt — Jung YunHo nghĩ như thế liền đi đến phòng ngủ của JaeJoong.

Lúc đẩy cửa ra, hình dáng ngồi ở mép giường dối diện với cửa sổ không hề cử động, bóng lưng mặc áo màu ngà dường như hòa vào cảnh vật xung quanh, đẹp đẽ đến mức khiến người khác không thể di chuyển tầm mắt.

Chỉ là hai sợi dây xích sắt kéo dài trên khăn trải giường giống như dải sương màu trắng mà máy bay để lại khi lướt qua phía chân trời, làm cho cảm giác tự do bị gió truy đuổi không sót lại dù chỉ một chút.

“Anh xem tôi có giống con đười ươi trong vườn bách thú không?” Âm thanh âm u tĩnh mịch trôi nổi dập dềnh trong không khí.

Trái tim Jung YunHo bỗng nhiên quặn thắt, hắn gần như không nhịn được muốn xông lên ôm chặt bóng dáng khiến người ta tan nát cõi lòng đó.

“A không đúng, con đười ươi trong vườn bách thú… ít nhất… Không bị xiềng xích, nói như vậy, tôi còn không bằng chúng nó.” JaeJoong cúi xuống cười cười nhìn mặt sàn, nhẹ nhàng lắc đầu.

Một tiếng “Rầm” lớn vang lên, Jung YunHo đập cửa đi ra, hắn đỡ lấy bờ tường ở hành lang mà cố sức thở dốc.

Từ người JaeJoong tỏa ra cảm giác lạnh lẽo to lớn khiến hắn hít thở không thông, tâm tư Jung YunHo ngơ ngẩn buồn rầu, hắn vốn tưởng rằng trả thù JaeJoong sẽ làm hắn vui vẻ, nhưng không hề nghĩ đến kết quả, người chịu đủ dằn vặt lại là bản thân mình.

Kim JaeJoong đúng thật là một người đàn ông không thể phá vỡ, làm nhục cậu cũng không hề làm cho đôi cánh của cậu bị gãy, ngược lại còn khiến thân thể cậu bao bọc một lớp vỏ cứng rắn giống như tơ tằm, cậu ràng buộc cơ thể trong chính thế giới vững chắc của mình chờ lúc cậu thật sự đóng kín lại, hai chiếc dây xích sắt đó chỉ là mánh khóe lừa gạt mà người bên ngoài tự lừa mình dối người thôi.

Kim JaeJoong, anh đúng là không thể khống chế được em.

Lúc trời nhá nhem tối, Ryang Jam đi đến phòng ngủ của JaeJoong, vừa cầm chìa khóa mở còng tay cho JaeJoong vừa phân trần. JaeJoong ngờ vực, đờ người ngây ngẩn nhìn động tác của Ryang Jam.

“Thay quần áo, Yun hyung muốn dẫn cậu đến một nơi.”

JaeJoong hoảng sợ, ý nghĩ đầu tiên của cậu là Jung YunHo muốn đưa cậu vào ngục giam xem JunSu thế nào, cho đến khi thấy Ryang Jam cũng mặc quần áo như mình JaeJoong mới nhận thấy có một chút không hợp lý. Lúc chiếc xe bình ổn chạy trên con đường trái ngược với hướng đến ngục giam thì JaeJoong gần như muốn cười ầm lên, Kim JaeJoong, mày thật sự ngu ngốc! Ngay cả con cá trong nước cũng biết đằng sau thức ăn dụ mồi là móc sắt hăm dọa, mà mày hết lần này đến lần khác vẫn cứ ôm lấy ảo tưởng không thực tế!

Nghĩ như thế, JaeJoong vứt bỏ chờ mong và quan sát cảnh vật xung quanh.

Jung YunHo ngày hôm nay mang theo hai người, hơn nữa còn ăn mặc giống cậu, vậy tổng cộng là ba người. Jung YunHo hành sự cẩn thận, không có khả năng đem ba người ra ngoài, trừ khi… trừ khi là đến Hwan Dong. Ở đó toàn là người của Park gia nên nếu đi một mình đến chỗ đó cũng không có gì lạ, hơn nữa theo phương hướng xe chạy thì quả thật là đến khu phố trung tâm, phải chắc chắn đến tám chín phần mười là đi Hwan Dong. Jung YunHo tới Hwan Dong để làm gì? Hắn không phải là người ham chơi nên sẽ không tiêu phí nhiều thời gian tại câu lạc bộ đêm, như vậy nguyên nhân lần này đến Hwan Dong rất có thể là vì đàm phán.

Không biết kẻ không may đó là ai, tự nhiên lại dám động chạm đến địa bàn của Jung YunHo…

JaeJoong không khỏi có chút đồng cảm với kẻ đáng thương chưa từng gặp gỡ kia…

End chap 46

Chú thích (11) Trình Giảo Kim: là lãnh tụ khởi nghĩa nông dân cuối thời Tùy, Trung Quốc. Trong tiểu thuyết, ông là một viên tướng may mắn trận nào ra quân đều thắng lợi, dùng một chiếc rìu to làm vũ khí, võ nghệ không tốt lắm nhưng số vận lại đỏ. Khi chiến tranh gặp phải đối thủ không mạnh, vung rìu liền chiến thắng, nhưng gặp phải đối thủ mạnh đùa giỡn mấy lưỡi rìu cũng không thể thắng, liền thúc ngựa bỏ chạy.

16 thoughts on “[YunJae fanfic] Ngục sủng – Chap 46

  1. Kim Chan Cassie (@chanchan9095) 30/08/2011 at 11:51 pm Reply

    oi troi oi…xuc dong qua…khoc…vua moi hoc bai xog la mo ngay vao update ss..oh la la k ngo co 46 r…iu ss qa…chua kip doc tai mun com trc cho ss…ung ho ss het mjnh…sr vicdag onl phone nen ko type tieg viet dc…co fai muh dc tem k ta

  2. H 31/08/2011 at 12:00 am Reply

    Sơ sẩy tí là hụt tem rồi🙂. Em tưởng phải chờ thêm mấy ngày nữa, ai dè ss tung hàng sớm vậy, lại tung giữa đêm nữa chứ😀
    Cảm ơn ss!😡

  3. jungyunhee3006 31/08/2011 at 12:13 am Reply

    hí hí ko được tem nhưng vẫn sung sướng
    lâu lắm rồi mới có chap mới
    mà đọc chap này thực sự thương a Jung quá
    1 mình gánh vác công việc nặng nhọc đến hộc máu thế kia mà ko có ai bên cạnh quan tâm chia sẻ
    lúc tìm đến jaejoong thì cậu căn bản cũng ko hiểu tình hình của a lúc này mà
    có phải vì thế mà a Jung quyết định đem tình yêu- chỗ dựa của m- cùng đi đàm phán ko
    thật mong chuyến đi lần này sẽ phần nào “khai thông bế tắc” cho quan hệ 2 bạn
    hic chứ cứ dằn vặt thế này thật là khổ mà

  4. anhna92sj 31/08/2011 at 9:54 am Reply

    chap này ko có ji đặc sắc lắm, nhưng chắc chắn là một bước ngoặt cho mối quan hệ của họ. Bạn bắt mìh chờ dài cổ lun , fic hay lắm bạn cố gắng tăng tốc lên nha’ thanks bạn nhìu lắm

  5. insa_131 31/08/2011 at 10:02 am Reply

    keke thế là chap mới ra lò nóng hổi nóng hổi
    hai bạn vẫn quyết tâm hành hạ nhau
    chắc là đến nơi dành cho người đồng tính a, chả lẽ đem bạn Jae làm con mồi
    con mồi này ngon “xoa xoa tay”

  6. Pham Bang 31/08/2011 at 10:55 am Reply

    Thật sự không khoỉ ngưỡng mộ tác giả cuả fic naỳ, đúng là đa năng, không những có hiêủ biết về y học mà còn bố trí nhân vật và sự việc rất chuẩn, mình đọc mà mấy cái tên cứ lởn vởn, thấy hơi rôí chút nhưng cảm thấy cũng sẽ thật ổn thôi, ^^ edit một fic như thế, cảm thâý rất tâm đắc ha.
    ps: không thâý bị mắng, cũng không thâý bị đuôỉ, nhưng cũng không thâý bài kia nưã. Mình…thật sự thích truyện edit cuả bạn lắm đâý, vì vâỵ cố gắng lên nhé.
    ps2:sao càng ngaỳ càng thương Yun quá. haiz

  7. Mjn_joongie 31/08/2011 at 11:33 am Reply

    Mờ mịt đọc khúc đầu! Đau đớn đọc khúc cuối, nhưng mà vẫn thấy tình yêu nồng cháy đâu đây! Ôi, Dây Dây cụa e!

  8. Lillith 31/08/2011 at 1:08 pm Reply

    oa~
    tôi thằng Yun… tội luôn thằng jae
    hai thằng “tèn éc quá”
    hành nhau hoài hà
    *khóc*
    mà công nhận bé Yun tài năng…giống nó ở ngoài đời quá^^
    tui nó sẽ hạnh phúc
    yêu Chinta nhiều
    thanks vì đã edit
    Oa~ dân số đông quá, chẳng thấy tâm hơi cái Tem
    oaoaoaoaoa~

  9. youngwoongie9095 31/08/2011 at 1:42 pm Reply

    à đồ ngu xuẩn Jung Yunho, h mới nhận ra ư =))
    hành người ta thống khổ, đau xé tâm can mà h anh mới nhớ ra anh cũng đau à… Có lẽ mấy lời trc của Kim mỹ nhân vẫn chưa chọc đc vào nội tâm run rẩy của anh đúng k, h mới nhớ m xiềng xích con người ta như thế, mông lung khó nắm bắt như thế, anh mới thấu hiểu rằng anh cũng đang xiềng tim anh hả ?
    Jaejoong à, vì sao e cứ thích bênh anh thế nhỉ… Anh cũng phải sáng mắt ra đi chứ ! Đừng ngồi quay lưng như thế, đừng có lảm nhảm mấy lời ngớ ngẩn như thế ! Anh thích người ta muốn chết nhưng lại k chịu nói, qua qua lại lại dằn vặt nhau, thấy đáng k ? Đời người ngắn ngủi, lạnh nhạt bơ nhau đến kiếp sau mãi cũng chẳng hết ! Tốt nhất là nói ra, quăng địa vị đi, thân phận đi, dù thế nào cũng là người kia mà, yêu nhau cho sung sướng đi zồi cùng đi ngắm bỉ ngạn hoa, sẽ k còn thống khổ nữa…
    Sorry Ching e lại dở hơi zồi, biết nó angst cơ mà cứ lảm nhảm này nọ…

    • chip31121994 01/09/2011 at 3:48 pm Reply

      hố hố t thích cái câu xiềng tim của bạn moahahahaha

  10. phuonganh80 31/08/2011 at 3:43 pm Reply

    Cảm ơn Ching vì đã trở lại.Mỏi mòn đợi cuối cùng đã được đọc chap mới

  11. hugo10yunjae aka Đường đại gia 31/08/2011 at 9:35 pm Reply

    Vậy là còn 22 chap nữa thôi, cố lên.

  12. Tẹo Yun 01/09/2011 at 5:37 am Reply

    “Jung Yunho đứng dậy vặn vẹo gân cốt, quay đầu nhìn bầu trời màu xanh lam ngoài cửa sổ, tâm tình đột nhiên chùng xuống, Jaejoong, em có biết những cơn gió bên ngoài biệt thự thổi về hướng nào không?” —->>> cảm giác anh bị cô đơn sao ấy JYH ah😦

    “Kim Jaejoong đúng thật là một người đàn ông không thể phá vỡ, làm nhục cậu cũng không hề làm cho đôi cánh của cậu bị gãy, ngược lại còn khiến thân thể cậu bao bọc một lớp vỏ cứng rắn giống như tơ tằm, cậu ràng buộc cơ thể trong chính thế giới vững chắc của mình chờ lúc cậu thật sự đóng kín lại, hai chiếc dây xích sắt đó chỉ là mánh khóe lừa gạt mà người bên ngoài tự lừa mình dối người thôi.” —>>>> ta rất thích câu này. miêu tả KJJ quật cường nhưng cũng cố chấp (vs JYH)
    cảm ơn Ching đã edit. 5ting nàng🙂

  13. phamthuyvy 01/09/2011 at 11:36 am Reply

    Thanks ss da edit fic nha! Co len nha ss! E ung ho ss! ^^ hwaiting *hug, kiss*

  14. chip31121994 01/09/2011 at 3:38 pm Reply

    Vừa nghe Hate you của 2ne1 vủa đọc chap này hahaha
    ” Anh thật khốn nạn, chẳng còn lý do gì để tôi gặp anh nữa. Thế giới này đầy rẫy những tên như anh. Tên khốn nạn hay nhìn vô số những lỗi mà anh đã gây ra xem. Tôi đều bỏ qua và vẫn yêu anh, nhưng thật phí thời gian”. Moahahahaha Joongie mà nghĩ thế này thì sao nhỉ? Chậc chậc thế thì Yunie lãnh đủ ” I hate u eh eh eh eh eh “. Ôi Yunie ah anh sao thích tự làm khổ mình thế không biết chứ muốn ôm thì ôm đi cứ thế anh có dùng xích xích lại cũng vô ích thoai .

  15. s0ulmat3 02/08/2012 at 5:26 pm Reply

    ko phải thằng Yun định đem Jae đi bán đấy chứ Ọ___Ọ
    thương lượng thì kũng là bán vậy. ko lẽ định đem Jae đến Dong Ryu??????????
    YAHHHHHHHHHHHHHHHHHH!!!!!!!!!!!!! TÔI GIẾT CHẾT ANHHHHHHHHHHHH

Leave a Reply ↖(^ω^)↗

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: