[YunJae fanfic] Ngục sủng – Chap 50

Ngục sủng

Author: Shi Ye Er

Editor: Tukimi

Paring: YunJae

Genre: Fluff, romance, drama, angst

Rating: NC 17

Length: 68 chapters + 1 extra

Please don’t take this to wattpad. Thanks!

 

 

50.

 

“JaeJoong, anh muốn em”

Vừa dứt lời, toàn bộ ánh đèn bên trong chiếc lồng kim loại bỗng nhiên vụt tắt, bên ngoài hỗn loạn huyên náo.

Bởi lẽ hai mắt JaeJoong vẫn luôn nhắm chặt nên cậu chỉ cảm thấy ánh đèn không rõ ràng giữa thời khắc chuyển giao đen trắng, hơn nữa lý trí còn chưa kịp tập trung thì liền bị nụ hôn say mê của Jung YunHo cuốn bay đi.

Trong lúc Jung YunHo hôn JaeJoong, khóe mắt hắn giống như đang mỉm cười. Kết quả như vậy sớm đã nằm trong dự liệu của hắn vì thế hắn kiên quyết không ngừng chuyển động, tiếp tục dây dưa cùng JaeJoong.

“Có chuyện gì vậy?” Âm thanh rối loạn bên ngoài quá lớn khiến JaeJoong muốn không tỉnh táo cũng khó khăn.

“Không có chuyện gì, không có liên quan đến chúng ta.” Jung YunHo cởi áo khoác dài buộc ở quanh hông hai người lúc trước.

“Đèn tắt?” Kim JaeJoong mở mắt nhìn xung quanh, phát hiện ngoại trừ ánh sáng lờ mờ phát ra từ ngọn đèn của hội trường quán bar chiếu vào thì toàn bộ đèn treo trên vách tường bằng kim loại đều đã tắt.

“Nhưng anh không tắt mà…” Jung YunHo kéo tay JaeJoong chạm vào giữa hai chân của hắn.

JaeJoong bị vật nóng rực phỏng tay đó làm cho hoảng sợ, cậu vội vàng rút tay về.

Jung YunHo nhìn điệu bộ đáng yêu của JaeJoong, không kiềm chế nổi tiếp cận gần cậu rồi cọ cọ mũi cậu vô cùng thân mật.

Ngày hôm nay Jung YunHo phá lệ, hắn trở nên dịu dàng khiến JaeJoong có phần bối rối, nhưng… ánh đèn đã tắt, sân khấu cũng kết thúc rồi.

JaeJoong đẩy Jung YunHo ra, cậu khom lưng nhặt quần áo rơi vãi trên mặt đất, “Lúc nào thả JunSu?”

Nụ cười trên mặt đông cứng lại.

JaeJoong giễu cợt nhếch miệng cười một tiếng, chậm rãi mặc áo sơ mi vào, “Tôi giúp anh nắm chắc Dong Ryu, anh thả JunSu, theo như nhu cầu, đây không phải là điều kiện đã thỏa thuận sao?” JaeJoong khinh bỉ liếc mắt nhìn đũng quần phồng lên của Jung YunHo, “Cái loại quan hệ này, gặp dịp thì chơi mà thôi.”

Bất chợt bên ngoài bùng nổ tiếng nhạc Rock and Roll, trong nháy mắt sàn nhà khẽ rung động — “It’s party time!”

Những âm thanh ầm ĩ gào thét nổ tung bên tai, có người ở bên ngoài đánh vào chiếc lồng kim loại, gửi đi tiếng ca ngợi tấm tắc.

Bờ vai Jung YunHo hơi lắc lư, ngay sau đó bộ ngực kịch liệt phập phồng, cuối cùng hắn cười ngả nghiêng. Hắn vừa cười và lắc đầu vừa cởi đai lưng.

JaeJoong cảnh giác cảm thấy có loại nguy hiểm nào đó đang tiến gần mình.

“Gặp dịp thì chơi?! Được, đúng là không sai.” Jung YunHo ngẩng đầu lên, đôi mắt điều hâu nhắm ngay vào mắt JaeJoong giống như nhìn thấy con mồi ngon miệng, dịu dàng trước đó của hắn tan biến không để lại bất cứ dấu vết nào.

JaeJoong thấy hắn đang cầm đai lưng trong tay và tiến lại gần mình, vô thức lùi về phía sau nhưng không gian quá chật hẹp, rất nhanh cậu đã chạm đến vách tường vòm khung lạnh lẽo — Không có phần thắng! Không có phần thắng! Sức lực bộc phát của người đàn ông này đúng là kinh dị, đối kháng một chọi một thì phần thắng của bản thân gần như là con số không.

Không có cách nào khác, JaeJoong chỉ có thể cầu khấn quán bar biến thái này chơi đùa đủ rồi, rốt cục có thể di tản chiếc lồng kim loại này, thả họ đi ra ngoài.

“Em có thể kêu to hai câu ‘Vô lễ’ ‘Hung bạo’, như vậy họ sẽ thả em ra.” Jung YunHo nhìn thấu ý nghĩ của JaeJoong, ác ý châm chọc cậu.

“Jung YunHo, anh không có bất cứ lý do gì để làm vậy, anh đã đạt được mục đích rồi, bây giờ ở bên ngoài mọi người đều cho rằng anh thắng, anh cần gì phải…”

“Em biết anh có mục đích gì?” Jung YunHo cắt ngang lời JaeJoong, “Em hiểu rõ anh sao? Em suy nghĩ kỹ càng xem anh là dạng người nào sao?” Em biết anh thua triệt để bao nhiêu không? Em biết đối với em, anh thua không dậy nổi không?!

JaeJoong hờ hững quay sang, “Tôi không biết, cũng không nghĩ đến, mục đích của anh? Tôi không biết, tôi chỉ biết là, anh hủy hoại người em trai mà tôi yêu thương nhất, cho nên tôi hận anh, hận không thể đem anh băm thành nghìn mảnh.”

“Anh đây không ngại để em hận anh thêm chút nữa.”

Kèm theo sự kết thúc của âm tiết cuối cùng từ trong miệng Jung YunHo, áo sơ mi trước ngực JaeJoong bị phanh ra thành khoảng hẹp dài lớn, da thịt nóng rát đau đớn giống như bị lửa thiêu, ứ máu cuồn cuộn hiện lên giữa vết rách của chiếc áo khiến nó nhìn tựa như cầu vồng.

Không hề dừng lại dù chỉ một khoảng khắc, cái quất tàn ác lần thứ hai đánh đến, JaeJoong giơ tay lên bắt lấy đai lưng vào lòng bàn tay, tất cả sức lực theo đai lưng truyền đến gan bàn tay, một đường máu chảy xuống từ cánh tay.

Jung YunHo cười nhạt, nghiêng người tiến lên, thừa dịp bàn tay JaeJoong mất lực, hắn nhanh chóng dùng đai lưng chắc chắn trói hai tay cậu lại, sau đó gắng sức kéo quần jean cùng quần lót của cậu xuống dưới mắt cá chân.

“Diễn viên chuyên nghiệp dù có ở dưới khán đài cũng không thể dừa dối khán giả.” Đang nói đột nhiên hắn cuốn JaeJoong đến, kéo quần của mình xuống, cầm dục vọng căng cứng nhắm ngay vào lỗ nhỏ phía sau của JaeJoong, bằng một chuyển động đẩy thẳng vào trong cơ thể cậu.

“A…” JaeJoong kêu lên một tiếng đau đớn, tuy rằng lúc trước đã làm trơn không ít nhưng một lần nuốt hết phân thân của Jung YunHo vẫn là chấn động không nhỏ đối với cậu, cơ thể dường như bị phân làm hai mảnh trong nháy mắt.

“Quả nhiên trong nhiều người như vậy chỉ có em khít với cơ thể anh nhất.” Jung YunHo hưởng thụ thân thể hoàn mỹ và phù hợp kia cùng mình dán cùng một chỗ, thong thả vận động kéo co.

Hai cổ tay cậu khép kín áp vào giữa ngực và vách tường, trong lúc đó mỗi một lần va đập mạnh mẽ từ phía sau đều gián tiếp truyền đến trái tim, JaeJoong dùng trán cố định vào bức tường vòm khung cứng rắn, với một loại tư thế áp bức và lăng nhục trước đây chưa từng có tiếp nhận nhiệt tình của Jung YunHo.

“Không rên la sao? Anh rất muốn nghe… Em không biết tiếng rên rỉ của em lúc lên giường dâm dãng bao nhiêu, đê hèn bao nhiêu đâu…” Jung YunHo giống như ma quái thì thầm bên vành tai JaeJoong.

“Tôi hận anh…” Cái trán không chịu nổi tần suất va đập dữ dội, JaeJoong chỉ có thể quay đầu, dán mặt sát vào bức tường, chật vật không chịu nổi.

Jung YunHo hừ cười, đem bàn tay thô ráp liên tục vuốt ve mặt bên trong bắp đùi JaeJoong, cảm thấy giống như bị nghiện, hắn móc chặt bắp đùi JaeJoong nâng lên tựa như muốn bản thân hắn và cậu khảm cùng một chỗ.

JaeJoong cau mày cắn chặt răng, cơ thể bị khuấy đảo điên cuồng, dục vọng của Jung YunHo càng ngày càng trướng to trong cơ thể cậu, thông đạo nhỏ hẹp hầu như bị mở rộng to bằng nắm tay. Máu trên lòng bàn tay dính thành từng lớp mờ nhạt nhem nhuốc thấm vào áo sơ mi, mùi tanh tưởi xộc thẳng vào khoang mũi JaeJoong.

“Gọi, gọi đi!”

Jung YunHo lại bắt đầu cố chấp với cái một cái tên, mỗi lần hắn như vậy, JaeJoong đều cảm thấy hắn vô cùng bệnh hoạn, hai âm tiết đó rốt cuộc có thể mang đến cho hắn loại thỏa mãn tâm lý gì, JaeJoong thật sự không hiểu. Có lẽ đối với hắn, “Tên” biểu thị cho sự chấp thuận hắn, khẳng định thân phận không thể thay thế của hắn, cũng là một dạng bồi thường trá hình bởi vì sự vứt bỏ, sự thu nhặt và ngược đãi bi thảm lúc nhỏ của hắn. Chỉ có gọi tên hắn mới có thể khiến hắn có cảm giác an toàn, mới có thể khiến hắn cảm thấy bản thân hắn được người khác dựa vào, được người khác cần có.

“Gọi đi!” Jung YunHo thở hổn hển, ác ý đè ép hai quả cầu nhỏ phía dưới của JaeJoong, thúc ép cậu phát ra âm thanh.

“A…” Lý trí và dục vọng đồng thời bị quấy động mãnh kiệt khiến JaeJoong theo bản năng phát ra âm thanh ngoài ý muốn.

Điều này không thể trách cậu, dù sao cũng không phải lần đầu tiên làm tình cùng với Jung YunHo, sau một thời gian ma sát đã khiến thân thể từ lâu bùng lên ngọn lửa tình dục. Dù có là một người đàn ông ý chí mạnh mẽ thì vào lúc này cũng chỉ có thể dùng thân thể nói chuyện.

Huống hồ, lại làm với người mà mình yêu sâu sắc.

Công kích liên tục kéo dài.

JaeJoong chuyển hướng hai chân mặc cho Jung YunHo ở giữa chuyển động không ngớt, nét mặt ửng hồng ngửa ra sau tựa vào vai Jung YunHo, cuồng loạn mà dao động la hét dữ dội, “Chậm, chậm một chút… Nhẹ một chút… Jung YunHo… A…”

Giọng nói của JaeJoong phảng phất tiếng nghẹn ngào khiến Jung YunHo hết sức thỏa mãn, nhưng hắn không chịu làm thỏa mãn ý muốn của JaeJoong, hắn dường như cố ý đối nghịch với cậu, muốn hắn chậm một chút nhưng hết lần này tới lần khác hắn nhanh hơn một chút, muốn hắn nhẹ một chút thì hắn vẫn cứ mạnh thêm một chút. Dục vọng nóng bỏng không có lần nào chệch điểm mẫn cảm của JaeJoong khiến cậu run rẩy, ý thức chậm rãi bị cuốn trôi mất.

Nhưng vẫn không đủ, vĩnh viễn không đủ…

Jung YunHo thật sự muốn xuyên thủng JaeJoong, để xem trong thân thể mỹ lệ của cậu, rốt cuộc có một giọt máu đào nào của hắn hay không.

Bên ngoài chiếc lồng kim loại vẫn là tiếng nhạc đinh tai nhức óc, tiếng trống đánh vang khiến mặt đất rung động, mọi người điên cuồng cầm cốc rượu trong tay, vì giao hợp của hai người họ mà cuồng hoan.

“Gọi to tiếng lên, họ cũng muốn nghe đấy…” Jung YunHo bị bầu không khí sôi động lôi cuốn, hơn nữa vì sự thít chặt của hậu huyệt của JaeJoong mà mê đắm, hắn vui sướng va chạm, dùng phương pháp nguyên thủy nhất truy tìm khoái cảm trực tiếp nhất.

“A… A a…” Kỳ thật JaeJoong cũng không phải đáp lại lời Jung YunHo nói, hiện tại thính giác của cậu ở vào trạng thái chết lặng, căn bản đã quên bản thân đang ở nơi nào, chỉ biết dùng tiếng kêu cao vút phóng thích khoái cảm mãi không biến mất.

Nhưng âm thanh vô ý đó lại khiến Jung YunHo vô cùng hưởng thụ, hắn đưa ngón tay nhét vào trong miệng JaeJoong cùng đầu lưỡi cậu chơi trò chơi truy đuổi, “Thế nào? Bề mặt đều là mùi vị của chính em nha…”

“Tôi không, không được… A a… Thả tôi ra… A…” Nước bọt theo chiếc miệng đang hé mở bỗng chốc trượt xuống, dính ở cằm và trước ngực khiến cho người ta mơ tưởng hoang dại.

“Em biết hình dạng hiện tại của em phóng đãng bao nhiêu không? Khiến người ta chỉ muốn liên tục bức em, làm sao mà thả được đây?”

“A… Uh a… Không, không thể làm nữa…” Cầu xin nhưng không đổi được một chút thương hại, mà còn kích thích dục vọng ngày càng mãnh liệt của Jung YunHo, JaeJoong cảm thấy thân thể đã bị Jung YunHo đánh nát nhưng hắn không hề buông tay, còn đang cố chấp thâm nhập.

Giữa lúc hoảng hốt JaeJoong muốn nhìn khuôn mặt của Jung YunHo nhưng tư thế cơ thể như vậy khiến cậu không thể nhìn được…

Không nhìn được nhưng cảm nhận được, cảm nhận được nhưng không chiếm được, không chiếm được nhưng vẫn cứ muốn — Đây có lẽ là nỗi đau của cô bé lọ lem chăng?

End chap 50

16 thoughts on “[YunJae fanfic] Ngục sủng – Chap 50

  1. Thanh Tu Hoang Le (@ms_djo) 03/10/2011 at 10:29 am Reply

    Thực sự thấy vô cùng tội lỗi vì đã đọc chùa tới 50 chap mới com cho bạn.😦
    Nhiều lần muốn com nhưng suy nghĩ mãi mà chẳng biết com j (mình không giỏi những chuyện này…) Hix. Rồi cứ mãi cho tới bây giờ…
    Cảm ơn vì đã dành thời gian edit 1 fic hay như vậy. Cảm ơn vì đã giúp mình cảm nhận được 1 thế giới khác của YunJae và cảm ơn vì đã để mình đọc chùa 50 chap .^^.
    Chúc bạn một tuần mới đầy niềm vui…!

Leave a Reply ↖(^ω^)↗

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: