[YunJae fanfic] Ngục sủng – Chap 55

Ngục sủng

Author: Shi Ye Er

Editor: Tukimi

Paring: YunJae

Genre: Fluff, romance, drama, angst, HE

Rating: NC 17

Length: 68 chapters + 1 extra

Please don’t take this to wattpad. Thanks!

 

 

55.

 

“Wi JiHeon, mày hãy nghe tao nói, đừng ngắt lời tao, tao không muốn nghe bất cứ lời oán trách nào. Mày lập tức ngồi máy bay trở về, tao muốn mày đem Kim JunSu ra khỏi ngục giam, ngay lập tức, bằng tốc độ nhanh nhất. Lúc đó mày làm cho Kim JunSu vào tù, vụ án này mày rõ nhất, chuyện này mày tuyệt đối không thể, không thể nói cho Shim ChangMin. Được rồi, cứ như vậy đi.”

Đầu dây bên kia chỉ còn những tiếng phát ra do đường dây bận.

“ChangMin à, ai vậy?” Wi JiHeon vừa đi khỏi phòng tắm vừa xoa tóc.

ChangMin chậm rãi thoát khỏi trạng thái hóa đá, quay đầu về phía Wi JiHeon, “Em muốn biết, anh biết bao nhiêu người tên Kim JunSu?”

“A?”

“Em muốn biết, nhất định phải giấu em chuyện về Kim JunSu, là cái gì?”

“ChangMin…”

“Dùng lời ngắn gọn nhất mà nói.”

Vài ngày sau.

“Yun hyung, Kim JunSu ra tù rồi.” Ryang Jam đi vào phòng đọc sách.

“Uhm, Wi JiHeon ở đâu rồi?”

“A… Yun hyung, Wi JiHeon không ra tòa.”

“Huh?” Jung YunHo ngẩng đầu.

“Là Shim ChangMin bào chữa cho Kim JunSu.”

“Cái gì?” Jung YunHo bỗng nhiên bật dậy.

Ryang Jam hơi cúi đầu xuống.

Jung YunHo thô bạo lôi ống nghe lên, vừa mới ấn phím thì chợt nghe Ryang Jam nói, “Yun hyung, hiện tại Wi JiHeon có thể không tiện nghe điện thoại của anh, anh ta đang ở bệnh viện.”

Động tác trên tay hắn dừng lại.

“Là Shim ChangMin động thủ.”

Tin tức JunSu ra khỏi tù JaeJoong là người được thông báo đầu tiên đồng thời cũng biết được ChangMin đã vô cùng tỏa sáng tại tòa án.

Xem ra ChangMin đã biết ở đây xảy ra chuyện gì, với cá tính của ChangMin thì sẽ tìm đến nơi này.

Quả nhiên…

“Yun hyung mời cậu xuống tầng dưới.” Khi trời sẩm tối Ryang Jam đi vào phòng ngủ của JaeJoong.

Lúc này JaeJoong đang bần thần nhìn ra ngoài cửa sổ, nghe xong lời Ryang Jam nói, trong lòng khẽ rung động — ChangMin đến sao?

JaeJoong không hiểu sao bản thân cậu có chút căng thẳng, cậu vừa kéo kéo quần áo cho chỉnh tề vừa cố sức lau khuôn mặt để chính mình thoạt nhìn có sức sống hơn một ít, sau đó theo Ryang Jam xuống lầu.

“Không phải là anh ra nước ngoài để bí mật tập huấn sao?” Đây là câu nói đầu tiên của ChangMin, sau đó là câu thứ hai, “Tại sao đi tập huấn mà ngay cả tên cũng thay đổi, huh? Jae, Joong, hyung!” ChangMin nghiến răng nghiến lợi nhấn mạnh chữ “Joong”.

Ánh mắt JaeJoong bất ổn mà thoáng dao động — ChangMin, đây thật sự là ChangMin, nó ngày càng có phong độ, ánh mắt sắc bén và quyết liệt, xông xáo hơn, giống như một vị vua vĩ đại.

JaeJoong có chút cảm kích vì Jung YunHo đối xử khiêm nhường với ChangMin, không chỉ không để nó ở Mỹ phải chịu khổ, mà còn không hề cho cận vệ cầm súng nhắm ngay vào đầu nó.

Giữ lúc JaeJoong đang ngẩn ngơ thì ChangMin đã đến gần, nắm lấy cổ tay mảnh khảnh của JaeJoong, “Em cần được giải thích.”

Đột nhiên ChangMin buông tay, vẻ mặt quái dị nhìn nước da thấp thoáng lộ ra từ tay áo của JaeJoong, tiếp theo nhanh chóng cầm tay áo kéo lên…

Hai đường màu đỏ hồng in dấu ở trên da.

JaeJoong hoảng hốt, vội vàng giật tay đưa về phía sau lưng — Kỳ thật từ đêm ở Dong Ryu trở về Jung YunHo không hề khóa JaeJoong nữa, hắn cho JaeJoong một phần tự do nhưng cơ bản là phải ở trong phạm vi của ngôi nhà này. Cái loại ban ân này đối với JaeJoong xem ra không có quan hệ, lồng sắt lớn và lồng sắt nhỏ thì có gì khác nhau? Chẳng qua chỉ là hoạt động trong không gian lớn hơn mà thôi, khẽ hở quá nhỏ làm cho người ta không thể vượt qua. Nhưng JaeJoong vẫn cứ vui vẻ mà cảm tạ hoàng ân, đối với Jung YunHo, JaeJoong mất đi tranh chấp lẫn kiên trì, lại càng không ôm hi vọng rằng hắn sẽ thả mình ra. Đường đỏ hồng in dấu trên cổ tay là do trước kia vùng vẫy nên mới lưu lại, gần đây đã chậm rãi tiêu tan nhưng vẫn có thể khiến người ta liếc mắt nhìn mà tìm ra manh mối.

“Jung YunHo, mẹ nó tôi phế anh!” ChangMin nói xong ra nắm tay hướng về phía Jung YunHo.

Nhưng ChangMin không thể địch nổi với một người lão luyện như Jung YunHo. Hắn dễ dàng nắm cổ tay ChangMin, đầu ngón tay bóp chặt mạch máu cùng khớp xương khiến ChangMin đau đớn mà đột ngột buông tay.

“ChangMin, em có sao không?” JaeJoong tiến lên, yêu thương cầm lấy cổ tay ChangMin, cẩn thận kiểm tra.

Trong lòng ChangMin lại càng tức giận, vung tay khỏi tay JaeJoong, “Cái này xem là gì?! A?! Không phải anh là đặc công sao? Làm sao lại vô dụng mà bị nhốt?! Nếu không phải em buộc Wi JiHeon nói ra, xem ra cả đời này em sẽ không tìm được anh!”

JaeJoong không có lời bào chữa nào, thật sự là cậu vô dụng, vô dụng đến tình cảnh phải cam chịu.

“Anh ta khóa anh? Anh ta có còn làm chuyện gì khác với anh không? Anh ta có đánh anh không?” ChangMin di chuyển ra phía sau kéo áo JaeJoong lên, muốn nhìn xem còn có những vết thương nào khác không.

JaeJoong kìm chế tay của ChangMin, xoay người lại, “Tính tình nóng nảy của em có thể sửa đổi hay không? Còn tưởng rằng em đã trưởng thành, hóa ra vẫn chỉ là một đứa trẻ! Dài người mà não không dài ra được! Anh là đàn ông, không thiếu tay chân, còn có thể để bản thân chịu thua thiệt gì!”

“Vậy đây là cái gì!” ChangMin phẫn nộ nhắc đến cổ tay của JaeJoong.

“Em đừng hỏi nữa, là do anh không cẩn thận.” JaeJoong không được tự nhiên mà rụt tay lại, trong lòng vừa ấm áp vừa hoảng sợ…

Thấy ChangMin hoàn toàn khỏe mạnh đứng trước mặt cậu khiến cậu rất vui mừng. ChangMin giống như một đứa trẻ nhỏ nóng nảy, ra vẻ bề trên hỏi này hỏi nọ, mặc dù nghe chừng có vẻ không tốt nhưng kỳ thực là một lòng một dạ yêu thương cậu. JaeJoong biết bây giờ ChangMin nổi cáu với cậu chẳng qua là thay đổi cách quan tâm, nhưng mà loại quan tâm này làm cho JaeJoong luống cuống, chuyện của mình và Jung YunHo, nhất định phải cố gắng giấu diếm, nếu không thật sự cậu không biết phải đối mặt với ChangMin như thế nào.

“Shim ChangMin, cậu phát điên cũng đủ rồi! Bây giờ tôi có thể tiễn khách không?” Jung YunHo bên cạnh trầm lặng một lúc lâu, rốt cục cũng lên tiếng.

“Anh cho rằng tôi muốn ở chỗ này lắm sao? Đi!” ChangMin kéo tay JaeJoong nhưng cố ý không chạm vào vết thương của cậu.

“ChangMin!” ChangMin không hiểu chuyện khiến đầu óc JaeJoong hoảng loạn. Cậu vùng vẫy khỏi bàn tay ChangMin, “Em tưởng rằng đây là chuyện giống như đứa trẻ sang chơi nhà người khác, em tưởng rằng anh tới cửa nhà hàng xóm, em kéo anh đi thì anh liền đi sao?! ChangMin, em một mình đến nơi này vốn đã là hành động rất ấu trĩ! Em không lo lắng đến hậu quả sau này sao?”

“Vậy ý của anh là, anh ta không cầm súng chĩa vào người em, em nên cám ơn đúng không?” ChangMin chỉ đầu ngón tay trỏ về phía Jung YunHo, “Jung YunHo, màn trình diễn của anh và Wi JiHeon thật tốt đẹp! Vào hùa với nhau để lừa dối tôi, tôi lại có thể giống như con rối mà đưa anh thoát khỏi nhà tù!”

“Hừ…” Jung YunHo cười nhạt, “Tôi cũng không có nhiều ý nghĩ thừa thãi mà lãng phí vào cậu đâu, chỉ vì thầy của cậu quá yêu chiều cậu, nếu không cậu thật sự tưởng là tôi không dám động chạm vào cậu sao? Shim ChangMin, anh trai cậu nói rất đúng, cậu quả thật quá liều lĩnh rồi, hôm nay nếu không vì thể diện của anh trai cậu, tôi thật sẽ mang súng bắn chết cậu!”

“Như thế xem ra, thể diện của tôi thật đúng là đủ lớn nhỉ…” JaeJoong bỗng nhiên tiếp lời, “Lớn đến mức ngài tự mình ra lệnh thả người em trai không chịu thua kém kia của tôi ra khỏi ngục giam cơ đấy!”

Jung YunHo bắt đầu mất tự nhiên sau khi nghe câu nói của JaeJoong, từ khi trở về từ Dong Ryu, hai người họ không hề nói chuyện với nhau, hơn nữa chuyện của Kim JunSu khiến Jung YunHo áy náy, càng khiến hắn không thể nào mở miệng. Hôm nay nghe được câu đùa cợt này của JaeJoong, đương nhiên cảm thấy đuối lý nên không thể lên tiếng.

ChangMin chứng kiến tình cảnh như vậy càng không hiểu, “Hyung, em muốn biết rốt cuộc chuyện gì xảy ra giữa các anh? Tại sao hiện tại Jung YunHo có thể hùng hồn ngay thẳng đứng ở chỗ này? Tại sao cục cảnh sát không điều tra anh ta? Tại sao lúc anh đang làm nội ứng bị phát hiện nhưng không bị anh ta diệt khẩu mà anh ta lại giam lỏng anh? Anh đang nắm trong tay nhược điểm gì của anh ta? Tại sao anh ta muốn đưa JunSu hyung vào ngục giam sau đó lại cứu anh ấy ra? Anh đồng ý điều kiện gì của anh ta? Hyung, việc này rất kỳ lạ, em thật sự không làm rõ được, hôm nay em tìm đến cửa không phải không lo lắng đến hậu quả, chỉ là em đang đánh cược, Jung YunHo cầm tù anh, lại thả JunSu hyung, em đánh cược anh ta sẽ không động thủ với em, em cá là em có thể gặp anh.”

“Tôi bổ sung thêm một kết luận cho cậu, cậu thành công rồi, tôi sẽ không động đến cậu, nên cậu hãy đi đi.” Jung YunHo gật đầu ra hiệu cho Ryang Jam.

“Tôi sẽ đi! Cùng với hyung của tôi.” ChangMin kéo JaeJoong.

JaeJoong không khỏi sợ hãi, thủ đoạn của Jung YunHo không phải cậu chưa từng thấy, hắn có thể bình tĩnh hòa nhã, mặc cho ChangMin quấy rối lâu như vậy thật sự là đủ nể mặt cậu rồi. ChangMin nóng nảy nhưng JaeJoong lại rất tỉnh táo, hiện tại cậu ở chỗ này, đương nhiên không phải là cam tâm tình nguyện nhưng cũng là biện pháp đổi lấy sự an toàn của JunSu và ChangMin.

“ChangMin, em buông tay ra.” JaeJoong bình tĩnh nói, “Sự việc không phải như em nghĩ, anh không bị giam lỏng, là anh tự nguyện ở chỗ này, không phải là anh không thể đi mà là anh không muốn đi.”

“Tại sao?”

“Bởi vì…” JaeJoong không nói được nguyên nhân, không có bất kỳ lý do nào có thể giải thích được sự kết hợp không cân đối của cậu và Jung YunHo.

“Bởi vì anh yêu người đàn ông kia, nên anh mới phản bội đội cảnh sát. Có thể anh không yêu người đàn ông kia nhưng vì cứu JunSu, anh dùng bản thân để trao đổi?” Nét mặt ChangMin trong chớp mắt lạnh băng, lời của Wi JiHeon không ngờ là sự thật.

“Em…”

ChangMin chỉ cảm thấy hoa mắt chóng mặt, JaeJoong không nói lời nào chính là sự chứng minh tốt nhất nhưng kết quả này khiến ChangMin không thể tiếp thu, “JaeJoon hyung, em sẽ không cho phép chuyện như vậy xảy ra.” ChangMin buông tay JaeJoong, “Nhiệm vụ của anh, em sẽ hoàn thành thay anh, Jung YunHo – em sẽ tự tay đưa về nhà tù. Nói em ngang ngược cũng được, nói em tự cho mình là đúng cũng được nhưng anh hãy nghe cho kỹ, cả đời này anh chỉ có thể có một loại thân phận, máu chảy trong cơ thể anh là của Han JaeJoon, anh không thể là Kim JaeJoong.”

“ChangMin, em tuyệt đối không nên kích động, không nên lấy trứng chọi đá.” JaeJoong nhận thấy oán hận hiện lên trong ánh mắt ChangMin, vội vàng ngăn cản.

“Hyung, anh yên tâm, em không hề vì người đàn ông nào mà mất đi lý trí, em cũng không kích động.” Ryang Jam mở cửa, ChangMin bước đến, đi tới cánh cửa rồi nghiêng đầu, “Sau khi ra tù cơ thể của JunSu hyung vẫn không khỏe, em bận rộn công việc nên không có thời gian chăm sóc anh ấy, nếu thật sự theo như lời anh nói là anh không bị hạn chế tự do thì trở về xem anh ấy thế nào đi.” Nói xong ChangMin không hề quay đầu mà đi thẳng.

Đầu óc JaeJoong theo hành động rời đi của ChangMin chầm chậm rơi vào hư vô, không quay đầu mà nói, “Jung YunHo, anh không nên để ChangMin liên quan đến chuyện này.” Đối với một người cậu vô cùng quan tâm, chỉ biết chịu tổn thương, JunSu đã như thế làm sao có thể khiến ChangMin rơi xuống nước?

“Ngoài ý muốn.” Jung YunHo không giải thích rõ lý do. Ân oán của hắn và JaeJoong không phải nói mấy câu giải thích thì có thể chấm dứt.

“Mặc kệ nói thế nào, rất cám ơn anh không làm thương tổn ChangMin.” JaeJoong chuyển động đến cầu thang, vẫn luôn không liếc mắt nhìn Jung YunHo, “Anh không cần lo lắng về ChangMin, nó yếu ớt và thiếu kinh nghiệm nên không phải là đối thủ của anh.”

Jung YunHo nhức đầu muốn rách toác ra, “JaeJoong, rốt cuộc anh phải nói bao nhiêu em mới có thể tin rằng anh sẽ không làm hại người nhà của em lần nữa.”

JaeJoong khẽ cười, “Cũng là Jung YunHo anh đối xử rất công bằng, anh đã chuyển hết những phần thương tổn của người khác lên người tôi rồi, quả thật không cần phải làm tổn thương người khác nữa.” JaeJoong bước lên lầu.

“Anh cũng sẽ không làm tổn thương em nữa.” Jung YunHo xoải bước đến, giơ tay kéo đầu ngón tay của JaeJoong khi cậu sắp sửa đi xa hắn hơn, “Hiện tại tất cả trở về vị trí cũ rồi, chúng ta có thể bắt đầu lại lần nữa không?”

“Tất cả trở về vị trí cũ?” JaeJoong rút ngón tay ra, “Vậy tôi cần phải về nhà trông nom trước giường JunSu, nghe em ấy gọi tôi là ‘JaeJoon hyung’, đúng không?”

“Không thể.” Jung YunHo thốt ra. JaeJoong không thể đi, hắn hiểu rõ, nếu để cậu đi rồi thì cậu sẽ không trở về nữa.

“Đừng lo lắng, thuận miệng nói một chút thôi.” Cảm giác mất mát mênh mông ập vào mặt, JaeJoong nhanh chóng bước lên cầu thang.

Jung YunHo không ngăn cản nữa, mắt nhìn hình dáng của JaeJoong biến mất ở chỗ rẽ cầu thang, bức tranh sơn dầu thời trung cổ mỹ lệ lọt vào tầm mắt.

Không nắm được…

Không nắm được là không nắm được sao… Cuối cùng anh vẫn không thể mở cửa sổ, không thể để em hóa thành một cơn gió tự do bay khỏi thế giới của anh…

End chap 55

28 thoughts on “[YunJae fanfic] Ngục sủng – Chap 55

  1. Lovebabykimin 02/11/2011 at 10:26 pm Reply

    Min trog chap nay rat rat manh me nha! Den luc nao thj Yunjae moj co mot ngay happy day. Thanks ss. Ah ma hjnh nhu e thay ss vjet saj loj chjnh ta vaj tu hay sao y!

  2. gats 02/11/2011 at 10:54 pm Reply

    Min iu của mih đã xh
    trân chiến sắp bắt đầu
    d^^b cố lên ss
    e đi đọc lại Trăm loại hoa đây

  3. jungyunhee3006 02/11/2011 at 11:26 pm Reply

    mừng bạn comeback
    tung 2 chap 1 lúc làm dân tình nức mũi ko thôi
    thêm Min vào ko biết quan hệ này sẽ còn phức tạp đến mức nào nữa
    liệu a Jung có đủ can đảm để jae rời đi, trở thành Han jaejoon ko nhỉ
    huhu, mà ko để jae đi, rồi vẫn giam giữ thế này thì làm j còn tình cảm nữa
    hức hức phải làm sao đây
    đến lúc này lại mong bạn Min có hành động khuấy đảo dân tình 1 chút
    ví dụ như là đe dọa đến a Jung, khiến Jae xót ck mà …….
    hài, thôi mong chap mới của bạn
    lâu lâu mới được 1 chap thế này đúng là tra tấn mà

  4. chulkim 02/11/2011 at 11:43 pm Reply

    a~
    thật đau lòng😦

  5. Ca heo nho 03/11/2011 at 10:37 am Reply

    Cuối cùng thì Changmin cũng vào cuộc rồi nhỉ, YunJae ở chap này có nhiều dằn vặt quá, càng ngày truyện càng hấp dẫn.
    Thanks Ching nhá.

  6. Duẫn Tại 03/11/2011 at 5:15 pm Reply

    Bữa hôm máy tính bị hư phải dùng đtdđ để coi chap 54, định sau khi sữa xog thì sẽ com, ai dè sữa xog rùi thì cũng đã có luôn chap 55, thui thì com 1 lượt 2 chap vậy. ^_^. Mà cứ nghĩ ss dạo này đang bận thế mà post luôn 1 lượt 2 chap thiệt là siêu wá đi mất, nhưng đau lòng nhất vẫn là mối quan hệ cũa Yunjae chưa thấy có chút lối thoát nào cho cả 2 người, lần đầu tiên gặp 1 fic mà cả hai lại cùng cứng đầu đến thế. Hash, đành rung đùi ngồi chờ những chap còn lại vậy.

  7. akihika 03/11/2011 at 6:10 pm Reply

    Hix, bây h truyện đã diễn biến đến mức 3 cp đều bế tắc như nhau. Mình tự hỏi làm sao tác giả có thể biến truyện này thành HE ending đc nhỉ? :”>

    Thanks Chingta đã cb, và sorry là trước h toàn đọc chùa, h mới mò vào cmt cho bạn :”>

  8. yunho6287 03/11/2011 at 9:28 pm Reply

    hix
    Min “be bong” cua ta da lon rui nhi
    that khong ngo trong truyen nay anh em nha Jaejoong lai manh me kien cuong co nay
    2 chap truoc la su toa sang cua Kim Junsu
    con chap nay thi Shim Changmin len ngoi
    that la khong ngo ma
    ta that la phuc tac ja do
    thanks ching rat nhieu vi da dich 1 fic hay den vay
    HE that la tot wa
    ta mong cho chap moi
    yeu ching nhiu nhiu

  9. natubeo 04/11/2011 at 12:27 am Reply

    tung hoa. có chap mới.
    bạn dun thật là… sao chả có chút long tin nào hả trời.
    thank ching.
    ^^

  10. mrs.park "zép lào" 04/11/2011 at 11:12 pm Reply

    hixhix *rưng rưng* kamsahamnita~~~ *cúi đầu* iêu ss wá aaaaaa~~~~ nhìn zề wá khứ -> yunho thay đỗi wá! lúc trc gét ổng như wuỷ ák! hành hạ bé boo kủa e ~~ zờ tự nhiên thấy tọi ỏng gê^^^… cău chiẹn xẽ ga xao zà dundê xẽ đi zề ău? mời các bợn đón đọc tặp típ… í wên, cháp típ heo cũ pé au xinh đẹp nÁz *cười evil* cău kuối nàz: ss mau ga cháp mới nÁz! e hóng típ nữa ế^^ hohoho *tự kỉ* ău! HWAITING! SHAZANGHEEEE~~~~~ *hét toáng*

  11. hoang 09/11/2011 at 4:29 pm Reply

    hic…….hic…….
    hai cặp thật làm ta đau lòng….
    mong chap tiếp theo ghê……
    thanhk nàng!

  12. nga 11/11/2011 at 11:31 am Reply

    mau co chap moi di .minh trong wa

  13. heoeothon 23/11/2011 at 8:36 pm Reply

    trời ơi… em không biết đâu, mới có mấy ngày mà loạn lên rùi …
    ruốt cuộc lần trước em đọc chỗ nào vậy cà…em tìm mãi chẳng biết mình đọc đến đâu…
    ss ra chap mới hồi nào vậy…
    tình hình là cái fic này nó đang giết em rùi… em ráng theo dõi để coi diễn biến nó thế nào…nhưng mà đau lòng thay càng ngày càng đau đớn….cái j gọi là yêu không dừng lại…yêu trong đau đớn chứ…
    còn ông jae yêu được , quên được …công nhận triết lí của ổng manly thấy ớn lun…ổng mạnh mẽ quá há… khinh đời …khinh Yunho..hừm…
    ba cái tình yêu kiểu này đúng là khó hiểu…ông jae nói Yun giam cầm mình…ổng không có tự nguyện chút nào….nghe như Yun ngược đãi ổng ghê gớm…nhưng mà em cảm thấy…Yun đang tự ngược mình thì đúng hơn..
    Người mình yêu ở ngay cạnh, trước mắt mình…mà không nắm bắt được…không cảm thấy yêu đương j hết…muốn thả ra lòng lại không nở…mà ông càng giam jae càng co người lại vs ổng…làm thế chẳng phải ổng tự ngược ah?!… cái loại tình cảnh đau đớn vậy mà ông Yun chịu được … nể ghê…
    SS , thật sự đây là cái fic hay..nhưng đúng như ss phán từ đầu vs em, nó không phải gu em…em rất dễ bị ảnh hưởng …bởi vậy em vô cùng xin lỗi là có thể không thường xuyên com cho cái này được
    ss đừng giận em ngen…em cũng sẽ com …nhưng vs chap nào mà nó khiến tâm trạng em nhẹ nhàng cơ..
    em sợ mình bốc đồng nói bậy nói bạ ấy mà…
    ss thông cảm nha…
    kamsa vì chap mới nha…Fighting~

Leave a Reply ↖(^ω^)↗

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: