[YunJae fanfic] Ngục sủng – Chap 60

Ngục sủng

Author: Shi Ye Er 噬夜儿

Translator: QT ca ca

Editor: Tukimi

Paring: YunJae 윤재 允在

Genre: Fluff, romance, drama, angst, HE

Rating: NC 17

Length: 68 chapters + 1 extra

Please don’t take this to wattpad. Thanks!

 

 

60.

 

Nửa tiếng đồng hồ sau, Jung YunHo đã có mặt trước nhà của JaeJoong. Hắn bảo thuộc hạ rời đi rồi cũng xuống xe, nghiêng người tựa vào cánh cửa ô tô.

Mặc dù chỉ mới vào cuối tháng tám nhưng gió đêm rất buốt lạnh, Jung YunHo móc ra một điếu thuốc, châm ngòi. Trong màn đêm đen đúa hắn thanh nhàn phả từng đợt khói trắng ngoằn nghèo vào không khí.

Một, hai, ba, bốn…

Jung YunHo đếm đúng phòng ngủ của JaeJoong, trong màn khói thuốc lượn lờ lơ lửng, hắn nheo mắt lại.

Phòng ngủ của JaeJoong không hề có ánh đèn, em chắc là đang ngủ, một tháng chưa gặp mặt, em có béo lên được chút nào không hay vẫn cứ gầy như vậy? Ghét anh nhiều hơn hay ít đi? Hay là nhiều đến mức không thể nói nữa rồi…

“A…” Jung YunHo khẽ cười, lại tiếp tục phun ra một đám khói bạc, đứng đó nhìn về phía căn phòng của JaeJoong, cảm giác dường như em lại xa mình thêm một chút.

Không biết đến khi thuốc lá cháy hết, làn khói tan ra, liệu tình cảm của chúng ta có thể hiện lên rõ ràng hay không…

Hai giờ đồng hồ trôi qua, Jung YunHo lần thứ bảy lấy điện thoại di động ra cũng là lần thứ bảy hắn thả nó xuống, bàn phím tựa như lưỡi dao sắc bén khiến đầu ngón tay mỗi khi đụng vào đều bị đâm đến chảy máu.

Jung YunHo vừa ngậm điếu thuốc vừa lắc đầu, khói bụi do rung động mà rớt xuống vương lên áo quần, giống như những giọt nước mắt đang tuôn rơi.

Trên mặt đất lốm đốm những mẩu vụn thuốc lá.

Em đã ngủ say rồi, mình cũng nên đi thôi…

Đang định gọi điện thoại cho Ryu Taek, không ngờ vừa mới đưa điện thoại di động ra thì nó bất ngờ rung động, trên màn hình hiện lên dãy số quen thuộc. Trái tim Jung YunHo bỗng nhiên run rẩy, vội vã nghe máy.

“JaeJoong…”

Đầu bên kia không có tiếng động.

Jung YunHo chợt có chút sợ hãi. Lần đầu tiên hắn thi đấu với Cheol Chil tại Dong Ryu là sau khi phát hiện ra Ryang Jam làm nội ứng, bây giờ ngẫm lại, khi đó né tránh sợ Cheol Chil nghi ngờ quan hệ của hắn và JaeJoong thật vô ích, Ryang Jam nhất định đã sớm thông báo cho Cheol Chil. Bởi vậy Jung YunHo lo lắng cho sự an toàn của JaeJoong nên phái người ngày đêm bảo vệ cậu, nhất là đêm nay — Chuyện chó cùng rứt giậu Cheol Chil đã làm không ít.

“JaeJoong, nói đi!”

Vẫn không có bất kỳ âm thanh nào.

Jung YunHo thật sự hoảng hốt, không nói bất cứ lời nào mà lao về hướng ngôi nhà.

“Đừng tiến vào.” Giọng nói của JaeJoong rốt cục cũng vang lên.

Jung YunHo đột ngột đứng yên ở trước cửa, chậm rãi ngẩng đầu lên. Hắn thấy bên khung cửa lờ mờ hình ảnh của một người.

Jung YunHo nhắm chặt đôi mắt, an tâm thở ra một hơi, sau đó mở mắt nhìn bóng hình mông lung kia, “Còn chưa ngủ sao?”

Lại là một quãng thời gian lặng im thật dài, tiếp theo là những tiếng tút tút vô nghĩa.

JaeJoong chấm dứt cuộc gọi, cậu nghĩ mình đúng là điên rồi nên mới gọi điện cho hắn, hối hận muốn cho mình hai cái tát… Thế nhưng, thế nhưng chứng kiến hình ảnh cao to rắn rỏi đó đứng bên cạnh chiếc xe suốt hai tiếng liền, cậu lại không thể nhấc chân lên được. Hơi thở của người ấy gần như vậy, đôi mắt nhìn chăm chú rung động lòng người như vậy…

Ánh lửa trong đêm đen bập bùng nửa ẩn nửa hiện giống như ngọn lửa sắp tàn trong trái tim của JaeJoong, sắp tàn mà lại đốt cháy ham muốn.

Biết đâu cần phải dùng một chiếc dao mạnh mẽ đâm vào ngực thì mới có thể triệt để chặt dứt mọi rối rắm mờ mịt này.

JaeJoong bất giác đi đến bên cạnh bàn máy vi tính, mở ngăn kéo ra, chiếc thẻ nhớ tinh xảo phát ra thứ ánh sáng màu lam âm u kỳ lạ. Từ buổi tối cầm cái thẻ nhớ này JaeJoong đã kiểm tra qua, đây đúng là sổ sách thật của Park gia, nếu như giao cái này cho cảnh sát, Jung YunHo không có liên quan nhưng Park YooChun sẽ phải ngồi tù cả đời.

Điều này có đủ để Jung YunHo hận cậu thấu xương? Có đủ để cắt hết mọi đường lui của họ? Có đủ để họ mất hết hy vọng vào ái tình?

JaeJoong đẩy mạnh ngăn kéo vào, cả người mềm nhũn mà dựa vào chiếc ghế bên cạnh bàn.

Trái tim của con người là một loại máy móc vô cùng phức tạp! Rốt cuộc làm sao mới có thể điều khiển được nó để hiểu chính bản thân mình đây?

Sau khi gọi Ryu Taek đến, Jung YunHo một mình lái ô tô quay về biệt thự, không thể không nói, cuộc điện thoại của JaeJoong khiến hắn một lần nữa giấy lên hy vọng có thể đối diện với tình yêu này, nhưng hắn cũng biết mình không thể nhất thời vội vàng được, tình huống hiện tại không cho phép hắn ảo tưởng vào tương lai, phiền toán trước mắt thật sự vẫn còn nhiều lắm.

Dong Ryu bị thiêu rụi cũng nằm trong kế hoạch của Jung YunHo. Hắn dự định ngày hôm sau sẽ thu mua Dong Ryu ngay lập tức. Một tháng vừa qua, những quán nhỏ ở Hwan Dong thu dọn chỉnh lý gần hết, giờ đây Dong Ryu đã nằm trong lòng bàn tay, chẳng bao lâu nữa, hắn sẽ khống chế toàn bộ con phố.

Nhưng phía bên Wi JiBong luôn không có động tĩnh gì, chuyện của YooChun vẫn dậm chân tại chỗ như trước, trong lòng Jung YunHo mặc dù nôn nóng nhưng lại không dám thúc dục vì hắn sợ phá hỏng hứng thú của Wi JiBong.

Nhưng chuyện này không phải là điều quan trọng nhất ở trước mắt, bây giờ điều cần phải giải quyết nhất chính là Cheol Chil!

Nghĩ đến khiến Jung YunHo khó chịu, hắn biết cảnh sát đã nhắm vào băng đảng của Cheol Chil từ lâu, chỉ chờ thời cơ bọn chúng dốc toàn bộ lực lượng để bắt giữ, lần này cảnh sát có mặt đúng lúc không cần nói cũng biết là kế hoạch của Jung YunHo giống như lời của Baek Guk, chính là một chiêu mượn dao giết người tuyệt vời, bên mình không hi sinh người nào mà làm ngư ông đắc lợi – Giết chết Cheol Chil, đoạt được Dong Ryu – Một mũi tên trúng hai đích.

Nhưng hắn thế nào cũng không ngờ được, dù cẩn thận đến mấy cũng có sơ suất. Cheol Chil đã lợi dụng hoàn cảnh loạn lạc ở xung quanh mà chạy thoát!

Tuy nói Cheol Chil đã mất hết toàn bộ hi vọng, tất cả đàn em đều bị tiêu diệt nhưng dù sao cây giáo đâm vào ban ngày thì dễ tránh còn mũi tên bắn vào ban đêm thì rất khó tránh được. Địch ở trong tối, ta ở ngoài sáng thật sự là một tình thế xấu.

Hơn nữa Cheol Chil hành động thô bỉ bạo ngược, là một thằng cha vô cùng liều mạng, nếu hắn có mưu đồ cá chết lưới rách, e rằng cũng khó phòng bị!

Hơn tất cả, Jung YunHo lo lắng cho JaeJoong nhất. Chỉ là không ngờ mọi chuyện đến quá nhanh…

JaeJoong hầu như không ngủ suốt một đêm dài, sáng sớm thức dậy, cậu đi một mạch đến trước cửa phòng ngủ của JunSu. JunSu còn đang ngủ nhưng dường như không được an ổn, thỉnh thoảng lại trở người.

JaeJoong siết chặt thẻ nhớ trong tay, đột nhiên cảm thấy có chút gì đó không muốn, cậu không biết hắn và cậu phải chôn vùi tình cảm của bao nhiêu người, làm tổn thương trái tim của bao nhiêu người nữa đây.

Nhưng trong lòng JaeJoong đã quyết định, cậu không đủ sức để thù hận Jung YunHo, cậu cần dùng quyết tâm để xác nhận, bản thân mình vẫn chưa đến mức mãi mãi không trở lại được.

JaeJoong lại đi đến phòng ngủ của ChangMin. Cánh cửa phòng ngủ để mở, trên giường có chút ngổn ngang bừa bộn, đã vài ngày rồi ChangMin chưa về nhà.

Tự mãn hay bất mãn bao giờ cũng khiến con người ta lụy tàn, không thể nghi ngờ, JaeJoong sẽ mất đi rất nhiều nhưng đồng thời cũng lấy lại được chút ít nào đó, ví dụ như những thân tình đã mỏng manh từ lâu này…

JaeJoong âm thầm nghĩ, giống như bị mê hoặc, cậu kéo cửa mở ra.

Cậu nhìn đồng hồ đeo tay, năm giờ ba mươi sáng, người đi giao sữa chắc cũng sắp đến rồi.

Quả nhiên hai phút sau, JaeJoong nghe thấy dưới nhà truyền đến tiếng bước chân.

“Ôi! Sớm nha!” Người nọ vừa mới thấy JaeJoong thì bị hù dọa, nhưng khuôn mặt sạch sẽ của JaeJoong khiến cho cậu ta có cảm tình, vì vậy không kìm lòng mà bắt chuyện một chút.

“Ừ, chào buổi sáng.” JaeJoong tự nhiên trả lời, sau đó đi xuống tầng dưới.

Người giao sữa không nghĩ cái gì khác, tiếp tục đi lên cầu thang, trong chớp mắt lúc đi lướt qua người JaeJoong, gáy cậu ta đột nhiên truyền đến một cơn đau âm ỉ.

“A…” Thậm chí không kịp phát ra toàn bộ thanh âm, con người đáng thương kia đã ngã thẳng xuống.

JaeJoong dễ dàng đỡ lấy cậu ta, sau đó đem đồ đồng phục của cậu ta cởi ra, chụp mũ của cậu ta lên đầu mình, cuối cùng liếc mắt nhìn cậu ta hối lỗi một cái rồi quay người đi.

Ra đến cổng, JaeJoong an toàn ngồi trên chiếc xe đạp có hai cái hộp rỗng, cậu sụp vành mũ xuống thật thấp, đạp xe ngược hướng với chiếc xe màu đen đang đậu kia.

Trang phục của JaeJoong đã hoàn toàn lừa gạt Jung YunHo và thuộc hạ, không hề bị phát hiện, cậu từ từ đạp xe trên con đường của khu phố trung tâm nhộn nhịp.

JaeJoong tùy ý dừng xe đạp ở một chỗ, đứng ở lề đường đợi tắc xi. Cậu quyết định tự mình đến cục cảnh sát vì gọi điện thoại không thể tin tưởng được, khó có thể nói sẽ không bị Jung YunHo thao túng.

Ánh nắng vào buổi sáng vô cùng chói mắt, chiếc mũ làm cho đầu cậu nóng bỏng và ngột ngạt nên JaeJoong liều lấy xuống làm quạt.

Trước mặt có hai người học sinh đi đến, thoạt hình có vẻ là học sinh trung học, hình như là hai người yêu nhau.

JaeJoong lắc lắc đầu mà cười cười, “Trẻ em bây giờ thật là…”

Hai người nhiệt tình cãi cọ chuyện gì đó, đôi má của nữ sinh hơi hồng lên, mang theo vẻ tức giận, nam sinh kia cũng không bỏ qua, vẫn tiếp tục giận dữ nói liên tục. Tiếp đó nam sinh thấy nữ sinh không nói gì, ngay lập tức cũng im lặng, khom người nhỏ giọng nói điều gì đó với nữ sinh, nữ sinh vẫn cứ giận dỗi, không thèm để ý đến vẻ mặt của nam sinh.

JaeJoong không khỏi mỉm cười, bất chợt bật cười lên, cảm thấy hình ảnh cãi nhau ngọt ngào kia dường như đã từng gặp ở đâu đó, nét mặt nhanh chóng trở nên u ám.

JaeJoong cúi đầu nhìn lòng bàn tay mình một chút, chiếc thẻ nhớ nằm yên ổn tại nơi ấy, có một giây đồng hồ JaeJoong gần như mềm lòng muốn quay đầu trở về nhà nhưng đúng lúc này một chiếc tắc xi đi đến bên cạnh JaeJoong mà ấn còi xe, JaeJoong do dự trong một cái chớp mắt rồi ngăn xe lại.

“Cục cảnh sát.”

JaeJoong nói nơi cần đến, sau đó quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.

Đôi người yêu là học sinh trung học kia dường như đã làm hòa rồi, nắm tay cười nói một chút mà đi về phía trước.

Trong lòng JaeJoong chợt chua xót. Jung YunHo, tại sao chúng ta không gặp nhau sớm hơn? Chúng ta đã gặp nhau trong một thời điểm quá xấu, xấu đến mức chúng ta không thể cười mà tha thứ cho nhau…

Dọc trên đường đi, đầu óc JaeJoong hỗn loạn và bực bội, đến lúc phát hiện ra chiếc xe rẽ vào một con đường nhỏ vắng lặng thì tinh thần cậu mới phục hồi lại. JaeJoong vỗ vai người tài xế, “Này anh, tôi nói đến cục cảnh sát.”

Không có tiếng trả lời.

JaeJoong nhíu mày cảnh giác, “Anh là ai?”

“Ha ha…” Một tiếng cười nham hiểm, tên tài xế chậm rãi quay đầu lại lộ ra hàm răng ố vàng.

JaeJoong bỗng chốc hơi căng thẳng, di chuyển ánh mắt từ khuôn mặt kẻ đó xuống phía dưới thì thấy một nòng súng tối đen như mực.

End chap 60

35 thoughts on “[YunJae fanfic] Ngục sủng – Chap 60

  1. Cherry Ken 19/12/2011 at 7:34 pm Reply

    Ôi~
    truyện của ss trans mượt thật đấy.
    Thuờng thì em không mấy khi đọc fic trans vì văn phong nó …cứ có gì dó, tóm lại là không nuột lắm.
    Nhưng fic này thì khác hẳn. Em đọc đi đọc lại rồi mà vẫn thấy iêu, ^^
    Cảm ơn ss vì đã trans 1 fic hay như thế.
    SS FIGHTING!!!!!!!!

    p/s: em thích cái hình nền worldpress của ss ^^…

  2. nhantran91 22/12/2011 at 6:12 pm Reply

    vì mấy cháp đầu mình đọc ở keepyoonho mà lại đọc bằng điện thoại nên không cm được thật sự xin lỗi .Fic thật sự rất hay ,nhìn hai người mà thấy đau lòng ,với những gì cả hai đã làm thật sự là không thể tiếp tục bên nhau sao ,Jae cũng thật là cố chấp nha .Nhưng dù như thế nào vẫn tôn trọng mọi quyết định của umma ,rất mong được đọc tiếp chap tiếp theo và cảm ơn vì đã trans fic

  3. ngan 05/01/2013 at 1:14 pm Reply

    cám ơn bạn đã edit ngục sủng, mình cảm thấy đọc nó xong tâm hồn như muốn theo nó luôn vậy câu văn bạn viết diễn đạt tâm trang cũng rõ ràng nữa nên rất thích truyện của bạn nếu bạn có còn đợt oder sách nào nữa bỏ chút xí thời gian gửi mmail cho mình nhé chân thành cảm ơn

Leave a Reply ↖(^ω^)↗

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: