[YunJae fanfic] Ngủ đông – Chap 2

Ngủ đông

Author: Zhong Jing Zhi Xi

Editor: Tukimi

Paring: YunJae 윤재 允在

Genre: Fluff, romance, drama, angst, HE

Rating: R

Length: 86 chapters + 1 extra

Please don’t take this to wattpad. Thanks!

 

 

«— Chap 1

Chapter 2: Cơ hội

 

Sở cảnh sát Hàn Quốc.

Kim Hee Chul mân mê đôi môi phớt hồng, một cây bút máy màu đỏ kẹp phía bên dưới cánh mũi, dường như đang đăm chiêu nhìn bản báo cáo điều tra về Hội Con Bọ Cạp Vàng. Mấy tên cấp dưới ở bên cạnh không ai dám ho he phát ra tiếng động, tất cả mọi người đều biết vị sếp tính tình kỳ quái này không thể chọc vào nhất là trong khi sếp đang suy nghĩ. Chỉ có một người ngờ nghệch ngốc nghếch mở miệng, cậu ta chớp chớp đôi mắt nòng nọc rất dễ thương

“Sếp, tìm được cái gì rồi.”

Kim Hee Chul đột nhiên hoàn hồn, sau đó cho cậu ta một tràng nổ như hạt dẻ rang

“Kim Jun Su, đã nói rồi, lúc tôi đang suy nghĩ không được quấy rầy tôi, thấy chưa, kế hoạch tốt đã bay mất tiêu rồi!”

Kim Jun Su là một nhân viên nhỏ mới vào sở cảnh sát chưa lâu, nhưng có vẻ như số vận của cậu ta không tốt lắm, vừa mới tốt nghiệp học viện cảnh sát, trong lòng chỉ muốn chuyên tâm làm một người đầy tớ trung thành của nhân dân phục vụ quên mình vì tổ quốc, thì lại bị chỉ định đến làm nhân viên cho kẻ có tính tình lập dị – Kim Hee Chul. Cậu vò đầu

“Sếp… Anh đã ngồi đó hơn một tiếng rồi, không phải là muốn tính kế hoạch đến sang năm luôn chứ…”

Kim Hee Chul trừng lớn đôi mắt vốn đã to đến dọa người, sau đó to giọng, phân phó cho cấp dưới

“Được rồi, kế hoạch mới nhất là, không đi tìm Hội Con Bọ Cạp Vàng gây rắc rối nữa.”

Bọn đàn em đều tỏ ra nghi vấn, bởi vì gần một tháng nay đều làm rối loạn nhiều nơi tụ họp của Hội Con Bọ Cạp Vàng, rất nhiều tiểu chiến dịch liên tiếp giành thắng lợi, rốt cuộc là tại sao vào ngay lúc này sếp lại có thể trì hoãn cuộc tiến công vào Hội Con Bọ Cạp Vàng. Kim Hee Chul chợt nở nụ cười

“Các cậu cho rằng Kim Hee Chul tôi xem trọng mấy cái chỗ tụ họp rách nát của Hội Con Bọ Cạp Vàng sao? Hừ, cho tôi một trăm tôi cũng không thích làm.”

Đôi mắt Kim Jun Su mở to lên

“Vậy gần đây chúng ta là đang…”

Hee Chul ngửa đầu

“Chỉ là đưa ra một báo động cho Hội Con Bọ Cạp Vàng, khiến bọn chúng khi đang hoạt động đường dây buôn lậu ở Đông Nam Á sẽ có lo lắng thôi, trong Hội Con Bọ Cạp Vàng… có một con bọ cạp trí tuệ sáng suốt đang làm quân sư cho bọn chúng, Kim Hee Chul tôi, bằng mọi giá phải bắt được kẻ đó!”

Tất cả cảnh sát hiểu rõ liền gật đầu, Kim Jun Su càng sùng bái mà mỉm cười. Tiếp đó Hee Chul bắt đầu mặc áo khoác

“Bé cá heo, mấy giờ rồi?”

Kim Jun Su cúi đầu nhìn đồng hồ đeo tay, thành thật trả lời

“Sếp, bốn giờ ba mươi phút rồi, còn nửa tiếng nữa là tan ca!”

“A a a a!”

Kim Hee Chul kêu thảm thiết một trận

“Không xong rồi! Không kịp nữa rồi!”
.
.
.
Đôi mắt Kim Jun Su nhìn chằm chằm về phía trước

“Sếp, lái xe quá nhanh sẽ bị gửi hóa đơn xử phạt.”

Vì thế cái miệng của Kim Hee Chul không ngừng phàn nàn oán giận. Anh cùng Kim Jun Su đến sân bay tìm vài vòng cũng không thấy người cần đón, Kim Hee Chul gục đầu xuống chán nản

“Tôi thảm rồi, tự nhiên lại quên mất hôm nay là ngày cậu ấy trở về, người này sẽ ôm hận mất thôi.”

“Biết em sẽ ôm hận tại sao lại đến muộn gần một giờ đồng hồ, đầu óc của anh rốt cuộc là cấu tạo từ thứ gì vậy?”

Kim Hee Chul nghe thấy tiếng nói liền quay đầu lại

“Bé chuột ~~!”

Xoay người nhào vào người nọ

“Em có nhớ anh họ không?”

Kim Jun Su thấy Kim Hee Chul bổ nhào về phía một người có vóc dáng cao gầy, lông mày rậm thẳng, đôi mắt một mí sáng ngời, vẻ mặt người nọ rõ ràng là hơi cứng ngắc, sau đó dùng tay đẩy Kim Hee Chul ra

“Thứ nhất, em nói rồi không được gọi em là bé chuột nữa, nếu không em sẽ đem tất cả chuyện đáng xấu hổ khi còn bé của anh copy ra một trăm bản dán ở cổng sở cảnh sát của các anh, thứ hai…”

Jung Yun Ho cúi đầu quét mắt nhìn tấm thẻ cảnh sát treo ở trước ngực của Kim Hee Chul, giọng nói rất lạnh nhạt

“Thứ hai… Anh đã biết rõ, nếu mang theo đồ gì đó của cảnh sát thì đừng đến gần em!”

Hee Chul vội vàng cầm lấy tấm thẻ cảnh sát làm ra vẻ là do mình quên khuấy đi mất. Kim Jun Su ở phía sau cười thân thiện, chìa tay ra

“Chào anh, em là Kim Jun Su, là cấp dưới của sếp, anh là em họ của sếp sao? Ha ha không giống chút nào hết.”

Ánh mắt của Yun Ho quét qua thẻ cảnh sát ở trước ngực Kim Jun Su, ánh mắt vẫn lạnh băng như thế, anh không hề giơ tay ra để bắt tay Kim Jun Su

“Xin lỗi, tôi không thích tiếp xúc với cảnh sát vào thời gian riêng tư.”

Kim Jun Su có vẻ hơi mất tự nhiên và ngỡ ngàng. Kim Hee Chul đã nhanh tay nhanh mắt tóm lấy thẻ cảnh sát của Kim Jun Su, nhét vào trong túi quần của mình, sau đó lớn tiếng trách móc

“Jung Yun Ho! Em tốt xấu thế nào cũng phải nể mặt anh họ một chút, dù em ghét cảnh sát, anh cũng là một trung sĩ của sở cảnh sát ở Seoul, thật không có chút đáng yêu nào hết.”

Thấy vẻ mặt Kim Jun Su hơi lúng túng, cuối cùng Jung Yun Ho cũng mỉm cười, vươn tay, vừa thân thiện vừa lịch sự

“Chào cậu, tôi là Jung Yun Ho.”

“Vâng, chào anh.”

Ba người ngồi trên xe của Kim Jun Su, Kim Hee Chul bắt đầu không ngừng đặt câu hỏi

“Bé Yun, em quay về Hàn Quốc, dượng có biết không?”

“Chuyện của em, từ sáu năm trước vốn đã không liên quan gì với ông ta rồi.”

Kim Hee Chul lè lưỡi

“Vậy bé Yun, lần này em trở về có ý định gì không?”

“Ở Mỹ em giành được đủ loại bằng chứng nhận chuyên gia tài chính, còn tranh thủ thời gian học thêm bằng tiến sĩ pháp luật ở đại học Harvard, lần này trở về chắc là gia nhập vào giới kinh doanh.”

“Lại làm kinh doanh, hừ, lại kiếm tiền, không có mấy tốt đẹp!”

Jung Yun Ho quay đầu nhìn vẻ mặt không muốn của Kim Hee Chul

“Hee Chul hyung, anh nói người xấu, là nói những tập đoàn lập nghiệp bằng cách buôn lậu, buôn bán vũ khí đạn dược. Kinh doanh chân chính, là kiếm tiền dựa vào đây.”

Jung Yun Ho chỉ vào đầu mình, sau đó nở nụ cười

“Em sẽ tìm được công ty để hợp tác trong thời gian ngắn nhất.”

“Ơ? Bé Yun, em không có nguồn tài chính khổng lồ, công ty tập đoàn lớn người ta sẽ đồng ý hợp tác với em sao?”

“A, nói đến tiền, có quá nhiều người có, nhưng rất nhiều thứ trong đầu, chỉ có một mình Jung Yun Ho em có.”

Kim Jun Su lái xe bất đắc dĩ đảo mắt, thật đúng là em họ của sếp cũng tự phụ y đúc như sếp vậy.

“Bé Yun, em về nhà ở hay ở với anh họ?”

“Ngày mai em mua xe, sau đó tự mình tìm một căn hộ, ở Hàn Quốc em không có nhà, từ sáu năm trước, vốn đã không có rồi.”

Jung Yun Ho dùng ba ngày thuê một căn hộ cao cấp, ngồi ở trước bàn làm việc, anh nhìn màn hình máy vi tính thấy một cái thông báo tuyển dụng cố vấn đầu tư của M.J to oành ngay trước mắt. Yun Ho nheo mắt suy nghĩ một chút, sau đó gõ lách cách trên bàn phím.

Jung Yun Ho lấy tay sờ cằm, nhìn trước mặt mình chín người khác đang hồi hộp lo lắng định bụng làm thế nào để giới thiệu bản thân, anh cảm thấy họ ngờ nghệch chưa từng có. Có chút bất đắc dĩ nổi lên, chẳng lẽ cứ là công ty tập đoàn thì chắc chắn phải trì trệ một chút như thế mới đưa ra quyết định chọn người trúng tuyển cuối cùng sao? Hình thức vô nghĩa, ra oai phủ đầu, xem ra cái công ty M.J này cũng đủ buồn chán. Đứng dậy, muốn tìm một tách cà phê, lúc đi qua một cái ký hiệu thật to được dán ở trên tường, Yun Ho chợt dừng bước chân, lấy tay sờ chữ cái J uốn lượn có phần đẹp đẽ kia, sau đó nhìn đầu ngón tay mình một chút, không dính lấy một hạt bụi, không tồi, ông chủ ở đây rất chú trọng tiểu tiết.

Đi tới một máy bán hàng tự động đặt ở một góc vắng vẻ, anh thấy có một người đã đứng ở đó rồi, đến gần hơn, nghe thấy giọng nói có chút ngờ vực của người nọ

“Chuyện gì xảy ra thế nhỉ, rõ ràng đã bỏ tiền vào rồi mà… Sao lại không được.”

Đi đến, thấy người nọ có mái tóc đen sẫm mềm mượt xuôi xuống thái dương, còn có làn da trắng mịn tựa như không thuộc về đàn ông, đôi môi đỏ mọng hơi bĩu ra.

“Đều là do Chang Min đáng chết, còn bày đặt, cà phê Blue Mountain thượng hạng thì không uống, lại muốn cái loại cà phê hòa tan này, làm thế nào cho nó ra đây!”

Dường như càng nói càng giận, thấy người nọ nắm tay lại chuẩn bị đánh vào máy bán hàng tự động, Yun Ho giữ lấy tay của người nọ. Cậu ta quay đầu lại, Yun Ho mỉm cười, rõ ràng là một người có mắt to lấp lánh, nếu như bây giờ đôi mắt nhìn chính mình không có chút ngạc nhiên và nghi hoặc thì biểu cảm của đôi mắt này chắc hẳn rất dịu dàng hòa nhã.

Yun Ho cười cười

“Con người là loài động vật thông minh, nổi giận với đồ vật không có sinh mệnh không phải rất vô vị sao.”

Ánh mắt Kim Jae Joong trở nên bình tĩnh, tinh tế đánh giá Jung Yun Ho đang đứng trước mặt mình, dáng người cao gầy, khí khái hào hùng hơn nữa còn điển trai, quan trọng hơn là anh ta sở hữu một đôi mắt phượng hoàng đẹp đẽ. Tiếp đó khóe môi chậm rãi cong lên, giọng nói của cậu dường như mang theo một ít uất ức

“Vậy anh nói, phải làm sao bây giờ.”

Yun Ho nhìn chiếc máy bán hàng tự động trước mắt một chút

“Tình huống máy bán hàng tự động nuốt tiền không cho ra đồ vật, tỷ lệ xảy ra ở Châu Âu và Châu Mỹ khoảng hai mươi phần trăm, nhưng kỹ thuật chế tạo máy móc loại này của Hàn Quốc vẫn tương đối kém hơn một ít, do đó tỷ lệ có thể sẽ lớn hơn hai mươi lăm phần trăm.”

Sau đó Yun Ho khom người xuống, lấy tay mò vào chỗ đút tiền

“Uhm, ở đây không có nhả tiền xu ra, chứng tỏ bản thân chiếc máy có vấn đề.”

Kim Jae Joong nhìn Jung Yun Ho lùi về phía sau, tiếp theo quay tròn cái cổ, liếc mắt nhìn Kim Jae Joong, nói rằng

“Đánh máy vi tính nói cho dịch vụ chăm sóc khách hàng, lãng phí ít nhất hai mươi phút của cậu, rất không có lời, cho nên biện pháp giải quyết…”

Giây tiếp theo, người vừa điềm tĩnh giải thích cơ chế của máy bán hàng tự động cho Kim Jae Joong nghe, một cước bay lên, mạnh mẽ đạp vào thân dưới của máy bán hàng tự động, ngay sau đó, rầm rầm hai tiếng, có vật rơi xuống miệng ra của máy, Yun Ho không để ý vẻ mặt hết hồn của Jae Joong, cúi người cầm lấy hai lon cà phê hòa tan đưa cho cậu

“Mặc dù bạo lực không phải là phương pháp giải quyết vấn đề hay nhất, nhưng có đôi khi nó là một loại đường tắt.”

Bỡn cợt trên khuôn mặt Jae Joong khuếch đại lên, cậu lấy một lon từ tay anh

“Anh đẹp trai, lon kia tôi mời anh.”

Yun Ho cũng không từ chối, sau đó lấy một mảnh giấy ghi chú từ trong túi áo ra, viết lên chữ “Broken” (Bị hỏng), rồi xé xuống dán vào miệng nhận tiền xu của máy bán hàng tự động

“Không nên để mọi người tới đây lãng phí tiền, tôi nghĩ, công ty M.J này không đến mức dựa vào loại máy móc này để vơ vét tiền.”

Yun Ho lắc lắc lon cà phê được Jae Joong cho trong tay

“Cám ơn”

Sau đó anh quay người đi, Kim Jae Joong nhìn bóng lưng anh, chậm rãi cười rộ lên. Một người đàn ông có thân hình tráng kiện thấy Jae Joong rất vui vẻ, đi đến phía sau nói

“Đức ngài Kim, phó tổng giám đốc Shim nói thời gian gần đến, mời anh nhanh chóng qua.”

Jae Joong từ từ thu hồi nụ cười

“Tôi đã nói rồi, ở trong công ty, không cho phép gọi tôi là Đức ngài Kim, cậu đã quên rồi sao.”

“Vâng, em biết rồi.”

Xoay người định cùng người nọ rời đi, bỗng nhiên cậu chợt nhớ đến điều gì, vừa cười vừa xé tờ giấy Jung Yun Ho để lại trên máy bán hàng tự động ra, sau đó dán vào trán người theo sau hộ tống kia

“Đi, khiêng cái máy bán hàng tự động này chuyển đến chỗ gần văn phòng tổng giám đốc nhất đi.”

Kim Jae Joong cười ha ha bước đến cửa phòng phỏng vấn, Chang Minnie, hình như anh gặp được đồ vật tốt rồi.

End chap 2

Chap 3 —»

Chú thích: Cà phê Blue mountain là một trong những loại hạt cà phê arabica có giá thành cao và được ưa chuộng nhất trên thế giới. Nó có nguồn gốc ở vùng núi Blue Mountains thuộc Jamaica. Người ta gọi loại hạt cà phê này là JamaicanBlueMountain để phân biệt với những loại hạt cà phê khác.

Cà phê Blue Mountain là cà phê cao cấp nhất của thế giới. Vì thuộc vùng biển Caribbean, có núi bao quanh, mặt trời chiếu sáng trong biển xanh, những đỉnh núi phản ánh sáng màu xanh biển, vì thế mà có tên Blue Mountain.

Cà phê này có tất cả các đặc tính của cà phê tốt nhất, không chỉ giàu hương vị, êm dịu, mà còn vì các vị ngọt, chua, cay đắng phân phối hoàn hảo. Do điều kiện khí hậu và đất đai nên mỗi năm cà phê đều có hương vị riêng độc đáo trong thang đo riêng của loại cà phê này và hoàn toàn phân biệt với các loại cà phê khác trên thế giới, không vùng nào trồng giả được.

Hương vị cà phê này được cho là bí mật không nơi nào khác có được. Hạt được chọn lọc kỹ bằng tay qua các quy định gắt gao nhất thuộc sự quản lý chất lượng của cơ quan riêng biệt cho loại cà phê này, có sản lượng mỗi năm cực ít.

Cà phê Blue moutain vẫn chỉ dùng bao bì và hộp chứa bằng gỗ tuyển chọn (không dùng bao plastic), tất cả các quy trình sản xuất đều là thủ công. Là loại cà phê quý tộc trong quý tộc.

15 thoughts on “[YunJae fanfic] Ngủ đông – Chap 2

  1. Forever1401 10/12/2011 at 5:16 pm Reply

    Haha. Tem. Dag iu wa. Hy vog la no k dau don vat va nhu NS. Thks ching nha. Dao nay ching post chap moi ltuc.

  2. Hemie (@HemieDang) 10/12/2011 at 5:36 pm Reply

    Jae ở trong fic này có vẻ… đàn ông hơn chăng?
    =))
    Từ khi JYJ tách ra thì hình tượng của Jae đúng là có mạnh mẽ hơn, cho nên nhiều lúc đọc fic miêu tả Jae con gái quá kể cũng hơn khiên cưỡng
    Cảm ơn ss ching nhé, dạo này ss cho ra nhiều chap mới quá!
    Ss fighting!

    • Chingta 10/12/2011 at 5:40 pm Reply

      Ngục sủng và Ngủ đông đều là cường công, cường thụ mà em ^3^

      Các fic khác s làm cũng thuộc dạng cường, tóm lại là không fic nào Jae yếu đuối cả ^^

      Cường công, mỹ cường thụ ^-^

      • Hemie (@HemieDang) 10/12/2011 at 8:57 pm

        ss thì không, nhưng nhiều chỗ khác hình tượng bạn jae cứ nhão nhoét như … cái gì đó em cũng không biết diễn tả thế nào cho đúng =))))))))))))
        em là em ủng hộ ss đến cùng !

  3. insa_131 10/12/2011 at 8:37 pm Reply

    mình rất thích đọc fic nào mà bạn Jae là cường thụ, không phải thích mà chỉ đọc ý.
    đọc fic nào mà bạn ý nhão nhoét như con gái, mình có cảm giác như một sự sỉ nhục cho hình tượng Jae Jae trong mình.
    nói chung vì cùng quan điểm nên bạn sẽ cắm chốt ở nhà bạn Ching dài dài.
    PS: bạn Jae muốn chơi bạn Min =))

  4. Thuong Nguyen 10/12/2011 at 8:51 pm Reply

    thật sự rất thik bạn jae trong fic này…đúng là mỹ cường thụ mà…dạo này Ching ra nhiều chap hay wá đi…yêu Ching lắm
    thanks nàng vì chap mới !!!!

  5. tottochan1106 10/12/2011 at 11:30 pm Reply

    Hahahahahahahah
    Không biết fic này sau này sẽ ra sao nhưng cho đến h thật sự là rất thú vị
    Jae đấu với Chul ư?
    Không biết sẽ thắng thua thế nào nhỉ
    Nhưng xem chừng Chul có vẻ cao tay hơn thì phải
    Vì Chul đã đạt được mục đích là khiến Jae dè chừng đường dây Đông NAm Á rồi mà
    Nhưng bây h Jae dường như sắp có sự giúp đỡ của Yun
    Chắc là sẽ vượt được Chul thôi nhỉ
    Chờ chap sau của bạn nhé

  6. Mirage_mirror 11/12/2011 at 2:09 pm Reply

    Lâu lắm dồi ko comt cho ss, toàn like vì onl đt, chắc ss quên em dồi =.=, mà có nhớ đâu mà quên =))), a, nói nhảm *tự tát*! Mừng ss khai trương fic mới nha, chẹp, fic này hợp gu em ghê cơ, cả hai đều cá tính gớm, em cũng khoái thể loại cường-cường ;;)! Cũng khoái cả văn phong ss edit nữa! Cố lên nhá ss, tuy ít comt nhưng em vẫn luôn ủng hộ ss hết mình!! ^^

  7. love rain 11/12/2011 at 5:32 pm Reply

    xuất hiện rồi, xuất hiện rồi a~
    sao muốn gọi bạn Ho là bé chuột, hay bé Yun giống trong này quá đi
    (cơ mà em không muốn bị anh ghét đâu)

    tính cách họ Jung trong này có vẻ khá đặc biệt
    (kì thị cảnh sát), cứng nhắc, miệng phun toàn một mớ lý thuyết thế này là cảnh tượng khá xa lạ a~
    cuối chap thì hai nhân vật chính gặp nhau rồi
    mong đợi ~, chờ chap mới
    mấy ngày nay, ss Ching edit năng suất ghê
    iu iu :x:x

    • Chingta 11/12/2011 at 8:33 pm Reply

      Cái từ bé chuột ấy… cách phát âm của từ “Chuột, con chuột” trong tiếng trung là “hạo tử” tiếng “hạo” này đồng cách phát âm trong từ “hạo” (Duẫn Hạo) tên của Yun Ho vì vậy nên fan trung hay lấy cái tên này…. đó là cách chơi chữ ^^

  8. khongvinh 11/12/2011 at 11:59 pm Reply

    Hehe. Baw jo thj e da hjeu. Dau tjen nghe Chul goj be chuot. E tuog Chun. K ngo la Yun. Thank ss.

  9. Zen 16/12/2011 at 3:56 pm Reply

    fic mới fic mới *tung bông tung hoa*

    ss Ching quả là cường editor =)) bộ này tận 86 chap + extraS nên có vẻ sẽ mệt mỏi Ching tiếp đây

    Ching ơi Ching đừng quên bé Phồn hoa đáng yêu nhé *bấu váy*

    trong đây nhiều bạn thích cường công cường thụ nhỉ ^^ hình như mình vào đúng ổ rồi, vì là fan Jae w cả càng ngày nó càng men lì thì hình tượng nhão nhoét nói thật fic có kinh điển đến đâu cũng nuốt k trôi ah~

    thanks Chingta vì đã rất cường tráng mấy ngày nay, mà đứng quên nghỉ ngơi nha, nghỉ thì mới có sức trans cho mượt được

    và hy vọng k bạn nào làm Ching nổi cơn xung thiên nữa ^^ vì đọc = img thật sự rất mất hứng nhưng dầu có có là cũng tốt r

  10. hana 24/01/2012 at 11:33 am Reply

    Đức ngài Kim, ôi…………, lại còn đức ngài chứ, nhí nhố không khác gì mèo mặt lớn, sau này anh không giở trò quyến rũ Jung chuột nhỏ em không tính tiền, >.<, đáng yêu quá.

  11. bae 15/05/2012 at 9:34 pm Reply

    Mình đang suy nghi là nen đọc hết rồi mới com cho Ching hay đọc từng chap rồi com cho Ching và mình quyết định chọn phưong pháp 2. vì YUn quá ấn tượng. Tưởng YUn sẽ có ý nghĩ gì để lấy lon cafe, sau một hồi phân tích cho Jae, ai dè phi một cước ra 2 lon. Mình cực kết cái câu “Mặc dù bạo lực không phải là phương pháp giải quyết vấn đề hay nhất, nhưng có đôi khi nó là một loại đường tắt.” MÌnh thấy có chút kỳ Heechul kêu YUn là bé chuột làm mình nghĩ là Yoochun và sẽ có cuộc gặp gỡ định mệnh của Mễ tú chứ. Cưòng công cương thụ, đấu đá bằng trí tuệ làm người đọc như mình đây không thể yên lặng mà ngồi com cho Ching đây. Thanks Ching

  12. WE ARE ONE | Phiêu Vân Quán 24/09/2013 at 1:51 pm Reply

    […] 01(1)♥ Chap 01(2)♥ Chap 02(1)♥ Chap 02(2)♥ Chap 03(1)♥ Chap […]

Leave a Reply ↖(^ω^)↗

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: