[YunJae fanfic] Ngục sủng – Chap 61

Ngục sủng

Author: Shi Ye Er 噬夜儿

Translator: QT ca ca

Editor: Tukimi

Paring: YunJae 윤재 允在

Genre: Fluff, romance, drama, angst, HE

Rating: NC 17

Length: 68 chapters + 1 extra

Please don’t take this to wattpad. Thanks!

 

 

61.

 

“Kim JaeJoong? Han JaeJoon? Tao nghĩ cái tên Kim JaeJoong dễ nghe hơn một chút đó, JaeJoong, một cái tên thật hòa nhã ha…” Cheol Chil vừa chĩa súng vào JaeJoong vừa nghiêng đầu dừng xe lại.

JaeJoong bình tĩnh quay đầu nhìn ra ngoài cửa xe. Đây là vùng ChangNam, một khu dân nghèo ở ngoại ô thành phố, dân cư nhiều và phức tạp, hay di chuyển, chủ yếu nói giọng địa phương, thường xuyên là vùng phòng hộ trọng điểm của đội cảnh sát.

Làm sao Cheol Chil lại đưa cậu đến nơi này? JaeJoong hơi nhíu mày.

“Hừ! Xem ra mày vẫn chưa biết! Nhờ vào ơn đức của Jung YunHo, tao bây giờ đang là tội phạm truy nã được treo giải thưởng, có nhà nhưng không thể quay về!” Cheol Chil hận đến nghiến răng nghiến lợi. Hiệu quả làm việc của bọn cảnh sát quả nhiên cao, sáng sớm nay đã thấy một bức ảnh to đùng của hắn, thật đúng là nể mặt ông mày.

JaeJoong hơi ngạc nhiên. Cậu biết Jung YunHo nhất định sẽ tiêu diệt Cheol Chil chỉ là không ngờ hắn lại dựa vào cảnh sát.

“Kim JaeJoong, bây giờ tao không có thứ gì hết, nhưng có rất nhiều lúc, người chỉ có hai bàn tay trắng mới là đáng sợ nhất, bởi vì những người như chúng tao, có thể không cần sống!”

JaeJoong nhướng mày, “Mày muốn sống hay không thì có liên quan gì đến tao?”

Cheol Chil đột nhiên nổi giận, hắn dùng nòng súng ép vào chính giữa trán JaeJoong, “Đừng xem tao như kẻ ngu mà đùa giỡn!” Hắn kích động đến mức bàn tay cũng run rẩy, sau khi biết được Jung YunHo đã sớm biết Ryang Jam là nội ứng khiến hắn cảm thấy nhục nhã khủng khiếp, nếu như cái này gọi là “Người thông minh bị người thông minh làm hại” thì còn có thể dễ tiếp thu chút ít, nhưng thái độ của Jung YunHo biểu lộ rõ hắn khinh thường mình như thế nào.

Từ khi sinh ra đến nay đây là lần đầu tiên JaeJoong bị người khác dùng súng dí vào đầu, nếu nói trong lòng cậu không có chút hoang mang thì không đúng. Cậu cảm thấy Cheol Chil đã gần sụp đổ, mặc dù không biết Jung YunHo rốt cuộc đã làm gì với Cheol Chil mà khiến hắn bị kích động cuồng dại như thế, nhưng cậu biết dưới loại tình huống này không biết sẽ có chuyện gì xảy ra, vì vậy JaeJoong lựa chọn im lặng, không hề khiêu khích hắn, cậu không đủ sức chống đối với loại người bỉ ổi như Cheol Chil vào lúc này.

Tâm trạng của Cheol Chil bình ổn trở lại, hắn đưa cho JaeJoong một cái còng tay, “Đeo vào!”

“Hừ…” JaeJoong cười nhạt, lấy còng tay cùm vào cổ tay mình. Theo một cách nhìn nào đó, về điểm này Jung YunHo và Cheol Chil giống nhau một cách kỳ lạ, chỉ có một điều khác biệt duy nhất chính là Jung YunHo muốn còng trái tim JaeJoong còn Cheol Chil chỉ muốn còng thể xác của cậu, nhưng có lẽ mong muốn của Cheol Chil dễ dàng thực hiện hơn.

Cheol Chil vẫn luôn dùng súng chĩa vào đầu JaeJoong. Sáng sớm giữa một vùng đất nhỏ vắng người, không ai phát hiện ra bọn họ. Hắn ép JaeJoong xuống xe, sau đó đưa cậu vào một cái cổng, mở cánh cửa sắt ở tầng hai.

Cửa vừa mới mở, một mùi máu tươi tanh nồng ập vào mũi JaeJoong. Cậu nhìn xuống thấy những vết máu loang lổ quanh co đọng lại trên sàn nhà, ngang dọc trên mặt đất tựa như một cái bản đồ bằng máu.

JaeJoong lập tức hiểu được ở đây đã xảy ra chuyện gì, cậu quay đầu nhìn về phía bờ tường. Một bức ảnh chụp khuôn mặt của gia đình có ba người đang tươi cười rạng rỡ, cô bé trong bức ảnh có lẽ chỉ mới khoảng bảy, tám tuổi.

“Trách tên tài xế kia không may thôi.” Cheol Chil lạnh lùng nói, sau đó đẩy JaeJoong đi về phía trong.

Ngôi nhà không lớn chỉ có một phòng và một hành lang, Cheol Chil đưa JaeJoong vào căn phòng ngủ duy nhất.

Mặc dù đã chuẩn bị sẵn tâm lý nhưng khi JaeJoong nhìn thấy cảnh tượng ở phòng ngủ thì bản thân cậu không khỏi ghê rợn… Xác người! Ba xác người! Đặt ở trên giường, không phải bị bắn chết mà do lưỡi dao dài mảnh đâm vào, hung khí vẫn còn cắm trên bụng của người đàn ông đã chết kia.

Ánh sáng sắc nhọn lóe lên trên lưỡi dao khiến đôi mắt của JaeJoong đau nhức.

Một người đang mỉm cười bị treo ở trên tường không hề động đậy; người còn lại mặt dữ tợn ngã ở trước mắt cũng không hề động đậy.

JaeJoong chỉ cảm thấy máu nóng cuộn trào, căm hận chặn ngang cổ họng nhưng lại bị mùi tanh tưởi khó ngửi xung quanh áp chế.

“Qua đây!” Cheol Chil đẩy JaeJoong vào góc tường, “Ngồi xuống!”

Hắn lại dùng súng dí vào trán JaeJoong, sau đó đưa chìa khóa còng tay ném cho cậu, “Còng chân trái và chân phải vào với nhau!”

JaeJoong nghe theo, cậu cảm thấy mệt mỏi bởi cảm giác bị người khác điều khiển nhưng hiện tại cậu không có cách nào khác, hơn nữa không thể phủ nhận, sự hung bạo của Cheol Chil khiến tim cậu đập hoảng loạn.

JaeJoong không nghĩ được tại sao Cheol Chil chắc chắn cậu và Jung YunHo có mối quan hệ mật thiết. Cậu chỉ gặp Cheol Chil một lần ở Dong Ryu, nhưng khi đó Jung YunHo nói rất rõ ràng rằng quan hệ của hắn và cậu là bạn giường, hơn nữa sau đó Cheol Chil không hề đi tìm cậu gây phiền phức, hiển nhiên là hắn ta tin lời Jung YunHo nói, nếu là bạn giường, vậy bây giờ cậu cần gì hao tâm tổn sức mà hoảng hốt?!

“Cheol Chil, rốt cuộc là mày muốn làm gì?” JaeJoong cúi đầu nhìn chính mình một chút, đối với cậu mà nói chạy trốn hoàn toàn không có khả năng, vì hành động của người tàn tật chắc chắn còn nhanh nhẹn hơn so với tình trạng của cậu bây giờ.

“Câm miệng!” Cheol Chil đứng lên lấy chân đá vào vai JaeJoong, hắn càng thêm phần tàn bạo giống như một con thú dữ đói khát điên cuồng.

Cheol Chil cầm lấy chìa khóa còng tay sau đó đi khỏi phòng ngủ.

JaeJoong vẫn trầm ngâm lắng nghe tiếng động phía bên ngoài, hình như Cheol Chil đang ăn mì, những âm thanh soàn soạt húp nước. JaeJoong cảm thấy buồn nôn, lẽ nào hắn không nhận thấy mùi của những xác chết gần thối rữa sao?

Một lát sau, Cheol Chil đi đến cửa phòng ngủ, hắn nhìn chằm chằm vào JaeJoong, “Kim JaeJoong, nói thật, nếu như bầu không khí tốt một chút, tao nhất định sẽ ham thích nhấm nháp một ít mùi vị của mày nhưng Jung YunHo hoàn toàn phá hỏng hứng thú của tao, hiện tại tao lại càng muốn nhìn một người đàn ông xinh đẹp như mày sau khi chết có xấu xí giống như bọn chúng không.” Cheol Chil nói xong liền liếc mắt nhìn ba xác chết đã cứng đờ ở trên giường.
JaeJoong nhìn Cheol Chil… Như vậy xem ra hắn đã dự định đem cậu làm lợi thế để uy hiếp Jung YunHo, nói cách khác, cậu sẽ không dễ dàng mà chết được.

“Xấu thế nào cũng xấu không bằng mày đâu!” JaeJoong khe khẽ cười, “Mày xem nhìn bộ dạng của mày, giống như một con chó tang ma.” JaeJoong châm chọc khiêu khích Cheol Chil.

Cheol Chil vớ lấy điện thoại bên cạnh ném về phía JaeJoong. JaeJoong khéo léo né tránh, điện thoại đập vào bờ tường.

JaeJoong nhìn chiếc vỏ điện thoại mà có chút thương tiếc… Uổng phí một công cụ truyền thông tốt như vậy… Thất sách thất sách quá…

Gân xanh trên trán Cheol Chil nổi lên rõ ràng, hắn thở gấp quát, “Kim JaeJoong, mày cứ đợi Jung YunHo đến cưỡi mày dưới đất đi!” Cheol Chil nói xong, đạp lên cánh cửa phòng ngủ, hình như còn khóa trái một chút, sau đó JaeJoong nghe thấy một tiếng cửa phòng vang dội, Cheol Chil đã ra khỏi nhà rồi.

JaeJoong thở ra một hơi thật dài.

Cheol Chil đã rời đi.

Rốt cuộc là tối hôm qua đã xảy ra chuyện gì? Tại sao Cheol Chil tin tưởng chắc chắn rằng bản thân mình và Jung YunHo có quan hệ? Bây giờ hắn định đi đến chỗ nào? Đi tìm Jung YunHo sao? Hẳn là không phải… Hắn bị cảnh sát phát lệnh truy nã, không thể tùy tiện lộ mặt ra, hơn nữa với bản lĩnh của Jung YunHo, e rằng Cheol Chil chưa kịp đến gần thì đã mất mạng.

So với Jung YunHo, JaeJoong nghĩ mình nên quan tâm đến tình hình thực tế của bản thân thì hơn.

Cậu thử đứng lên, loại tư thế này thật sự là có chút áp bức và lăng nhục. Cơ thể JaeJoong không thể đứng thẳng nên cậu đành phải miễn cưỡng ngẩng đầu mới có thể thấy bệ cửa sổ, nhưng sau một lúc chống đỡ thì cái cổ đã vô cùng nhức mỏi.

Cậu thấy bên ngoài có hàng rào bảo vệ mà cửa sổ đã bị người đóng đinh, xem ra Cheol Chil đã sớm chuẩn bị đem chỗ này biến thành phòng tù của cậu.

JaeJoong di chuyển đến cửa, thử đẩy nó, quả nhiên cửa đã bị khóa trái.

Cậu ngồi xuống dựa vào cánh cửa, suy nghĩ về chuyện bất thình lình xảy ra từ buổi sáng, không hiểu vì sao cậu có chút cảm kích. Nếu như Cheol Chil không xuất hiện, vậy hiện tại cậu hẳn là thuận lợi đến cục cảnh sát rồi, sau đó…

Đúng là vẫn không nỡ…

JaeJoong lấy mảnh thẻ nhớ ra, dọc theo đường đi cậu vẫn cẩn thận giữ gìn bảo vệ đồ vật này, nếu như Cheol Chil lục soát lấy mất nó thì đúng là một chuyện nghiêm trọng.

Cậu nhìn chằm chằm mảnh thẻ nhớ nhỏ bé tinh xảo, cổ tay bỗng nhiên dùng sức bẻ nó thành hai nửa rồi ném đến góc phòng.

JaeJoong không muốn nghĩ nguyên nhân tại sao lại làm như vậy, kỳ thật ban đầu cũng không có bất cứ nguyên nhân nào. Đây là một loại bản năng, khi mạng sống của chính mình bị uy hiếp thì trực giác phải bảo vệ những thứ quan trọng nhất là một loại bản năng.

Không nên coi thường bản năng, rất nhiều lúc, bản năng tạo nên tất cả.

Một ngày trôi qua, JaeJoong vẫn không hành động. Cậu đang đợi, chờ đợi để xác nhận tầm quan trọng của chính mình đối với Jung YunHo.

Cậu chưa bao giờ nghi ngờ tình cảm của Jung YunHo với cậu, chỉ là cậu không chịu tiếp thu mà thôi.

Jung YunHo sẽ đến, JaeJoong tin tưởng vào điều này.

Nhưng đáng tiếc nhiều tiếng đồng hồ đã trôi đi Jung YunHo vẫn không đến, thậm chí ngay cả Cheol Chil cũng không trở về.

JaeJoong nghĩ, phải chăng là Cheol Chil làm chuyện có hại với Jung YunHo, nhưng cậu lập tức bác bỏ nhận định này. So sánh với điều này, cậu thà cho rằng Jung YunHo căn bản không có ý định đi tìm cậu còn hơn.

Ánh nắng chiều tà vẩy màu vàng cam vào căn nhà, trên người JaeJoong lưu lại những tia sáng tối giao nhau. JaeJoong nhìn về phía giường, trên cơ thể ba xác chết đã hiện ra những chấm màu xanh lốm đốm, đó là dấu hiệu của sự thối rữa, trong phòng không khí không lưu chuyển, nhưng nán lại lâu cũng không ngửi thấy mùi lạ. Mặc dù vậy JaeJoong chỉ cần nghĩ đến bản thân hít ra thở vào đều là những phần tử không khí thối nát thì không khỏi cảm thấy buồn nôn.

Chờ đợi…

Cậu vẫn cứ chờ đợi.

Đây là cơ hội cuối cùng mà cậu dành cho Jung YunHo. Bao giờ vào thời gian tuyệt vọng con người mới có thể hiểu được mình muốn cái gì… Khi đối diện với tử thần sẽ luôn đấu tranh để dành sự sống, cũng như đối với ái tình… Giống như buổi sáng vào thời khắc bị Cheol Chil dí súng vào trán JaeJoong liền suy nghĩ, tối hôm qua không nên vội vàng cắt đứt cuộc gọi như vậy, nếu không cậu hẳn là có thể nghe giọng nói của Jung YunHo nhiều hơn một chút, biết đâu còn có thể nghe hắn gọi một tiếng “JaeJoong” lần cuối cùng…

Mỗi một tiếng “JaeJoong” đều xem như tiếng gọi cuối cùng, như vậy tình yêu này sẽ không quá cay đắng phải không?

Nhưng, thật ra sự thành thực đã lâu không thể thấy. Mà vào giờ khắc có thể mất đi sinh mệnh này, JaeJoong lựa chọn sự thành thực.

JaeJoong cảm thấy nếu hình dung những sôi nổi hỗn loạn trong bốn tháng mình quen biết Jung YunHo cho đến nay thì nó giống như là một giấc mơ, khi mảnh thẻ nhớ ấy bị bẻ gãy trong một cái chớp mắt, cậu tỉnh mộng, mọi phản bội, thù hận, oan trái và mất mát đều biến mất, chỉ còn lại một câu nói — Chúng ta là sinh mệnh cộng sinh, anh sinh em liền sinh, anh chết em liền chết…

Chỉ vì câu này, tôi chờ đợi, chờ anh đến cứu tôi, hoặc có lẽ, chôn cùng nhau.

End chap 61

19 thoughts on “[YunJae fanfic] Ngục sủng – Chap 61

  1. Ngockieulong 23/12/2011 at 11:38 pm Reply

    Chap này rất rất hay và sâu sắc..xem xong cảm giác rất thoải mái..
    Cảm ơn ss nhìu nhìu !!!^.<

  2. lynachunchun 24/12/2011 at 12:29 am Reply

    iu ss quá
    có lẽ bây giờ bạn JaeJae mới nhận ra tình cảm của mình và thừa nhận nó chăng
    lúc rơi vào tình cảnh nguy hiểm thì người mà mình nghĩ đến đầu tiên có lẽ là là người mà mình yêu thương nhất
    nhưng liệu có phải đã úa muộn để bắt đầu cuộc sống mà Jae vẫn luôn trốn tránh
    ???????????????
    còn 8 chap nữa ạ
    ???????????????
    e mong đợi từng chap ý
    P/S: Đây là suy nghĩ của riêng e……

  3. Tiểu Băng 24/12/2011 at 6:49 am Reply

    cơ hội của ho đã đến nha!
    cố gắng mà nắm bắt đi ho ơi….
    cứu heo…!!!!!!!!!!

Leave a Reply ↖(^ω^)↗

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: