[YunJae fanfic] Cục cưng trời giáng – Chap 4

Cục cưng trời giáng

Author: Hua Ye Daren

Editor: Tukimi

Paring: YunJae

Genre: Fluff, romance, drama, sweet, HE

Rating: NC 17

Length: 15 chapters + 5 extras

Please don’t take this to wattpad. Thanks!

 

 

Chapter 4

 

YunHo đặt JaeJoong xuống giường, đi đến phía trước tủ quần áo chuẩn bị thay chiếc áo sơ mi bị ướt, cúc áo vẫn chưa cởi hết liền nghe được một tiếng “Phịch” ở phía sau.

YunHo xoay người, ngay lập tức đi tới bên giường, ôm lấy JaeJoong bị ngã trên mặt đất, mặc dù mặt sàn được lót một tấm thảm vô cùng mềm mại nhưng anh rất lo sợ cục cưng của anh bị đau.

“JaeJae? Có đau không?” Thấy JaeJoong không khóc, ngược lại còn cười toe toét trong lòng anh, chiếc đầu nhỏ cọ loạn xạ vào người YunHo. Bé cười giống như con mèo nhỏ vừa ăn trộm được thịt sống khiến YunHo không hiểu ra sao.

“Cục cưng, để ba mặc áo có được không?” Vỗ nhẹ bé con còn đang chà xát loạn xì ngầu, những sợi tóc mềm khiến cho ngực anh hơi ngứa ngáy. JaeJoong dường như không nghe thấy, không chịu ngẩng đầu, chiếc miệng nhỏ nhắn hé ra, “Chụt” một cái vào ngực YunHo khiến cơ thể anh trong chớp mắt cứng đờ.

JaeJoong tỏ vẻ rất thỏa mãn với nụ hôn nhẹ của bé, ngẩng đầu, cười tít mắt nhìn YunHo.

Vừa rồi chỉ là động tác ngẫu nhiên của JaeJoong, YunHo không để ở trong lòng. Anh đặt JaeJoong lên tấm thảm, như thế bé sẽ không sợ bé bị rơi ngã.

YunHo cài cúc áo, nhìn cục cưng bò loạn xạ trên thảm, một đôi chân nhỏ nhắn trắng mịn chạng ra hơn nữa còn trần truồng.

YunHo ngồi xuống giường, mở rộng hai tay, “Cục cưng JaeJae, lại đây với ba nào.”

Cơ thể JaeJoong chuyển động nhưng vẫn còn có chút không linh hoạt, bé nháy mắt nhìn YunHo, thấy ba muốn ôm mình. JaeJoong ngồi trên thảm, hai chân duỗi ra, không thể tự mình bò đến.

YunHo bất chợt muốn nhìn xem nếu anh không đi qua thì JaeJoong sẽ xoay sở ra sao, vì thế anh ngồi yên tại chỗ, “Cục cưng, nhanh đến đây đi.”

Thấy YunHo không chịu nhúc nhích tí nào, JaeJoong chu miệng, bày ra tư thế bò, chậm chạp tiến về phía YunHo. YunHo nở nụ cười, cục cưng của anh thật sự đáng yêu quá đi mất. YunHo là người trưởng thành nên khi ngồi cũng cao hơn JaeJoong rất nhiều, anh có thể thấy toàn thân JaeJoong đang bò trên tấm thảm dày và mềm mại, chiếc mông đáng yêu lắc lư vặn vẹo lên xuống.

JaeJoong bò đến cách YunHo nửa mét thì anh vươn tay ra ôm bé vào lòng, sau đó anh cầm lấy đôi tất ở một bên, nâng một chiếc chân tròn lẳn múp míp của JaeJoong lên. Có lẽ bởi vì vừa rồi YunHo không đi qua ôm JaeJoong, lúc đi tất, bé có chút không chịu phối hợp, cơ thể nho nhỏ chuyển động lung tung trong lòng YunHo, muốn thu chân về.

YunHo sợ mình làm đau cục cưng, cũng nhẹ nhàng mượn lực giúp JaeJoong cựa quậy trái phải, thấy thời gian ăn đã đến rồi, YunHo ôm JaeJoong, hôn một cái vào khuôn mặt múp míp mềm mại của bé, JaeJoong liền ngoan ngoãn để YunHo đi tất cho mình.

Mang tất xong, JaeJoong lại bắt đầu quậy phá trong lòng YunHo, bé cố gắng đứng lên giống như đang muốn học đi.

YunHo ôm JaeJoong xuống tầng dưới, chú Jin đã chuẩn bị bữa tối cho họ rồi.

Giúp JaeJoong quấn chiếc khăn nhỏ trước cổ, YunHo múc một thìa hồ lòng đỏ trứng gà, thổi thổi rồi đưa đến bên miệng JaeJoong. JaeJoong hé môi, hưởng thụ sự phục vụ của YunHo.

“Papa~” Ăn xong phân nửa, JaeJoong liền né khỏi tay YunHo, hoa chân múa tay trong lòng anh, “Papa~ Hon hon~”

YunHo hôn một cái lên má JaeJoong, cục cưng nghịch ngợm của anh liền ngoan ngoãn để anh ăn.

Hương thức ăn ấm áp từng đợt bay lên.

Ngày tiếp theo, khi YunHo ôm bé cục cưng đi dạo ở vườn hoa thì YooChun và ChangMin đến, cùng theo họ là một cậu bé trai tám tuổi.

YunHo ngồi dưới chiếc ô che nắng lớn ở vườn hoa, uống cà phê, hai mắt đang đánh giá cậu bé trai vừa quen thuộc lại vừa xa lạ này.

“Yunho hyung, nó là Junsu.” ChangMin đẩy JunSu đến trước mặt YunHo, đặt mông ngồi xuống, bắt đầu thời gian trà chiều của mình.

JaeJoong ngồi trên đùi YunHo, một bàn tay nhỏ bé siết chặt lấy áo anh, bé mở to đôi mắt quan sát cậu bé trai trước mặt.

“Quả nhiên, anh nhìn trên TV không giống ngoài đời.” JunSu nháy cặp mắt nòng nọc dễ thương.

“A.” YunHo cười cười, ra hiệu cho JunSu ngồi xuống.

JaeJoong tò mò nhìn JunSu, rồi chuyển sang nhìn papa của mình, chiếc miệng nhỏ nhắn vẫn còn đang thổi khí. YunHo buồn cười nhìn vẻ nghi hoặc của cục cưng, cúi người xuống hôn một cái lên mi mắt của JaeJoong, “Cục cưng, đây là JunSu, em trai của ba, chú của JaeJae, có hiểu không?”

JaeJoong nghe giọng nói của YunHo, lông mày nhỏ nhíu lại, giống như đang xử lý tin tức vừa nghe được trong đầu, “Bé tổ tông hiểu cậu nói gì sao?” YooChun tò mò lấy ngón tay chọc chọc vào má JaeJoong.

JaeJoong quay người, vùi mặt vào lòng YunHo, “Được rồi, YooChun.” YunHo hất bàn tay vẫn không ngừng chọc ghẹo của YooChun.

“JunSu, sau này đây là nhà em, bé là JaeJoong, con trai của anh.” YunHo vỗ vỗ lưng JaeJoong, cục cưng dường như càng rúc sâu vào, cái mũi nhỏ còn khẽ rung động.

“JaeJoong.” JunSu chạy đến phía trước YunHo, dùng lực vừa phải kéo bàn tay nhỏ của bé. JaeJoong liếc nhìn hai tay nắm lấy tay của bé, không hề giãy ra, “JaeJoong, sau này chúng ta cùng nhau chơi nha.” JunSu nhẹ nhàng lôi kéo, ngay từ lúc thấy JaeJoong ở trong lòng YunHo, JunSu nghĩ mình được thấy một thiên sứ đáng yêu, đáng yêu đến mức làm cho người khác muốn thân cận.

Nếu YunHo hyung nói đây chính là nhà của cậu, cậu cũng không cần ngại ngùng điều gì, cứ tự nhiên thôi. Dưới sự nỗ lực không ngừng của JunSu, rốt cuộc JaeJoong từ trong lòng YunHo ngồi thẳng lên, hai con mắt xoay nhìn anh. YunHo sờ những sợi tóc lộn xộn trên trán JaeJoong, cười cười với bé.

Lúc này JaeJoong mới nhìn về phía JunSu, vươn cánh tay bé nhỏ ra, “Om~ Om~” Đôi môi hồng bị nước bọt thấm ướt, nói ra những chữ không rõ ràng. JunSu không hiểu nhìn YunHo, “Em ôm bé một cái.”

Mặc dù YunHo không thích người khác thân thiết với JaeJoong nhưng anh lại bằng lòng với JunSu. Dù sao nó cũng là chú của JaeJoong, hơn nữa trong bọn họ chỉ có JunSu là gần tuổi JaeJoong nhất, hơn nữa nếu như sau này anh không ở cạnh JaeJoong cũng có thể an tâm hơn một chút, bởi lẽ lúc đó JaeJoong sẽ có JunSu bầu bạn.

JunSu dè dặt ôm thân thể mềm mềm tỏa ra mùi sữa của JaeJoong, “Cẩn thận một chút, em ôm JaeJoong ngồi vào ghế đi.” YunHo rất sợ cơ thể bé nhỏ của JunSu không ôm được đứa bé hiếu động như JaeJoong, một tay anh vẫn còn nâng cái mông mềm của bé.

“Ái chà chà, bé tổ tông thật sự không công bằng nha, xem xem, chú YooChun yêu cháu nhiều như thế, bồng cục cưng cháu, cháu lại hờ hững với chú, thế mà mới biết JunSu chưa được bao lâu đã cho bồng.” YooChun nhớ nhung cảm giác mềm mại lúc chọc chọc vào má bé, không kiểm soát được lại dùng tay nghịch má JaeJoong.

“Bốp” Một âm thanh không lớn cũng không nhỏ nhưng tất cả mọi người ở đây đều nghe được. Không rõ YooChun cúi đầu đùa dai cái gì, JaeJoong vung tay ra, đẩy cánh tay đang duỗi đến của YooChun.

Nhìn vẻ mặt ngớ ngẩn của YooChun, ChangMin không nhịn được mà phụt cười, ôm bụng chỉ vào YooChun.

“Chết tiệt, Shim ChangMin, ngậm cái mồm to của em lại cho anh. Bắn hết cả nước miếng vào người anh rồi.” YooChun thu tay về, vẻ mặt tức giận.

“YooChun hyung, bé tổ tông coi anh là vi rút đấy.”

Nghe xong lời ChangMin nói, JunSu và YunHo cũng nở nụ cười.

“Hừ ~ Gì chứ Park đại thiếu gia ta đây đã từng đứng giữa vạn khóm hoa, hấp dẫn vô số mỹ nhân, bé tổ tông không biết thưởng thức mà thôi.” Dứt lời, lắc lắc đầu.

“Anh thôi đi, JaeJoong thấy anh chướng mắt, nếu như anh đẹp trai như papa nó, đáng yêu như JunSu thì bảo đảm nó sẽ cho anh bế.” ChangMin nhìn JaeJoong lúc này nghịch cúc áo của JunSu giống như tìm được món đồ chơi mới, không thể rời mắt khỏi dáng vẻ dễ thương ấy, rồi nhìn vẻ mặt muốn ôm ấp JaeJoong của YunHo, trong đầu ChangMin xuất hiện hình ảnh con lừa Platero, sau đó cậu tiếp tục ăn bánh ga tô mà cậu thòm thèm từ hôm nảo hôm nao rồi.

“ChangMin hyung, JaeJoong có ăn được bánh ga tô không?” JunSu vừa ôm JaeJoong vừa hỏi.

“Bánh ga tô? Đoán chừng bé tổ tông vẫn chưa thể ăn, nhưng mà bơ thì không thành vấn đề.” Shim ChangMin là thiên tài với chỉ số IQ cao, câu hỏi nhỏ đó không bõ bèm gì, trả lời xong lại tiếp tục khai thông tình cảm với bánh ga tô.

Kì thật ban đầu JunSu muốn hỏi YunHo nhưng YunHo đang bận nghe điện thoại, nhìn YooChun một chút thấy anh ta dường như vẫn chưa thoát khỏi ảo tưởng, nên cậu mới hỏi ChangMin.

End chap 4

2 thoughts on “[YunJae fanfic] Cục cưng trời giáng – Chap 4

  1. smilegirl_dbsk 08/03/2012 at 6:58 pm Reply

    hoho bÉ tổ tông nghe thấy đã quá ak!hihi hay quá yêu au quá(chụt chụt)

  2. Đậu Đậu 25/04/2012 at 9:09 pm Reply

    ái dà, những hành động của “bé tổ tông” lúc nhỏ thì gọi là đáng yêu, lúc lớn thì gọi là hồ li đó nha. JYH tiêu rồi =))

Leave a Reply ↖(^ω^)↗

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: