[YunJae fanfic] Cục cưng trời giáng – Chap 12

Cục cưng trời giáng

Author: Hua Ye Daren

Editor: Tukimi

Paring: YunJae

Genre: Fluff, romance, drama, sweet, HE

Rating: NC 17

Length: 15 chapters + 5 extras

Please don’t take this to wattpad. Thanks!

 

 

Chapter 12

 

“Ba ba.” JaeJoong ngửa đầu, hai tay liên tục nắm lấy áo YunHo không chịu buông.

“Cục cưng, ngoan nào… Sắp đến giờ vào học rồi.” YunHo ngồi xổm xuống, bàn tay to vuốt ve chiếc đầu của JaeJoong.

JaeJoong đã đến tuổi học lớp một, ban đầu YunHo cũng không muốn cho JaeJoong đến trường học, để bé ở nhà thuê người đến dạy cũng được, nhưng YooChun nói, dù sao JaeJoong cũng phải lớn lên, các mối quan hệ giữa con người là cần phải có, học tập thế nào không quan trọng, chỉ muốn cho JaeJoong tiếp xúc nhiều với bạn bè mà thôi, cho nên hiện tại đang diễn ra một cảnh tượng lưu luyến không rời.

“Ba ba.” JaeJoong gọi YunHo, nước đã dâng đầy viền mắt, “Đừng… Ba ba… Đừng.” JaeJoong bỗng chốc nhào vào trong lòng YunHo khiến trái tim anh chợt hỗn loạn.

JaeJoong đã sống dưới sự chở che và bảo vệ của anh, YooChun, JunSu và ChangMin mà lớn lên, chỉ tiếp xúc với những người giúp việc ở trong nhà, tối đa cũng chỉ ở nhà và công ty, bất chợt phải rời khỏi ba bé, phải đối mặt với hoàn cảnh cùng con người mới nên bé sợ hãi.

“Huhuhu… Ba ba.” YunHo ôm lấy JaeJoong bước về phía xe ô tô.

“Ngài… Ngài Jung…” Kì thật hiệu trưởng đã đứng ở đó rất lâu rồi, ông rất vui vì con trai độc nhất của ngài Jung lại học ở trường học của họ.

“Cục cưng đừng khóc…” YunHo dỗ dành JaeJoong, xoay người nói với hiệu trưởng, “Trong tuần này tạm thời không đến.” Không để ý đến hiệu trưởng đang muốn nói lại thôi, anh ôm cục cưng vào ngồi trong xe.

“Ba ba…?” JaeJoong ngẩng đầu, nghi hoặc nhìn YunHo. YunHo giúp JaeJoong thắt dây an toàn, “Hôm nay chúng ta không đi học, được không? Bây giờ không kịp về nhà, ba còn phải tham dự một cuộc họp, cục cưng cùng ba đến công ty.”

“Vâng.” JaeJoong gật đầu, nghiêng người hôn lên môi YunHo một cái. YunHo đau lòng vuốt ve hai mắt sưng đỏ của JaeJoong, nếu như JaeJoong lại khóc như thế, vậy thì cho dù có nói thế nào anh cũng không để bé phải đến trường học, tình nguyện để bé ở nhà.

Một lúc sau, xe ô tô đã chạy đến công ty.

“Linda… Đi mua cho anh bánh ga tô và sữa bò… Buổi trưa nhớ đặt trước chỗ ở nhà hàng.” Nói xong, YunHo cùng JaeJoong vào phòng tổng giám đốc. Linda nhìn thấy JaeJoong, không cần suy nghĩ nhiều cũng đã sớm thuộc lòng số điện thoại của tiệm bánh ga tô và nhà hàng.

“Cục cưng, trước tiên con ngồi ở chỗ này một chút, một lát nữa JunSu sẽ đến.” YunHo nghiêng đầu hôn lên hai má của JaeJoong.

“YunHo… Ơ? Bé tổ tông… Không phải là…” YooChun đẩy cửa đi vào.

“Cậu đến rồi? Cậu đi đón JunSu, để nó đến chơi với JaeJoong một chút.” YunHo nói xong, liếc mắt nhìn JaeJoong, sau đó liền đi vào phòng họp.

Thật ra JaeJoong có thể ở một mình, không cần JunSu đến chăm sóc nhưng bé vừa khóc xong, tâm trạng không ổn định, anh không yên lòng để cục cưng của anh một mình.

YooChun nhìn đôi mắt đỏ hồng của JaeJoong đã đoán được tại sao JaeJoong đáng lẽ phải đang ở trường học thì lại ở đây, lấy điện thoại ra gọi cho JunSu.

JunSu tuy mới mười lăm tuổi nhưng đã rất độc lập, càng lớn lên càng dễ thương, mặc dù thành tích học tập tốt nhưng bao giờ cũng đi học không đầy đủ, nguyên nhân chủ yếu là do JaeJoong. Cậu cưng chiều và bảo vệ JaeJoong hết mực cũng giống như YunHo hyung, JaeJoong là cục cưng của YunHo, đương nhiên cũng là của bọn họ.

“Giun Giun?” JaeJoong ngồi xếp bằng ở trên sofa.

“Bé tổ tông…”

“SuSu…”

“Tuân mệnh.”

Rất nhanh, YooChun liền đưa JunSu tới, hai người tiêu diệt hết hơn một nửa bánh ga tô do chị Linda mua về, sau đó ngồi chơi trên thảm nhung của phòng nghỉ.

JaeJoong cúi đầu, những ngón tay nhỏ của hai bàn tay xoắn lại với nhau, cánh môi nhỏ xinh cứ vểnh lên. JunSu lẳng lặng nhìn bé, chờ bé nói ra, nhưng dù sao cậu cũng đoán được sơ sơ nội dung bé định nói.

“SuSu…”

“Ừ…”

“Có phải JaeJae… Có phải JaeJae rất tùy hứng…?” Khuôn mặt tinh xảo be bé của JaeJoong lộ vẻ u sầu mà đáng lẽ ở độ tuổi của bé không nên có.

“Sao JaeJae lại nghĩ vậy?” JunSu vuốt lên vùng nhăn lại ở giữa đôi lông mày của JaeJoong, “JaeJae, tất cả mọi người chúng anh đều yêu em, chiều em, là bởi vì em xứng đáng, chúng anh không muốn em đau lòng.”

“SuSu.” JaeJoong nắm tay JunSu. Từ nhỏ JunSu đã cùng chơi với bé, bé rất thích JunSu, cũng có chút ỷ lại cậu, đặc biệt là khi không có YunHo ở bên.

“JaeJae luôn rất nhớ ba ba, không muốn rời khỏi ba ba, vừa xa ba ba một chút, trái tim của JaeJae rất đau.” JaeJoong thẳng thắn kể ra cảm nhận trong lòng bé.

“Đó là bởi vì JaeJae yêu ba ba.” JunSu nhẹ nhàng vỗ về bàn tay nhỏ bé của JaeJoong.

JaeJoong kinh ngạc và vui mừng mà ngẩng đầu, nhìn JunSu, “Thật sao? Đó là yêu sao?”

“Có thể bây giờ em chưa hiểu lắm, sau này em sẽ hiểu.”

“JaeJae yêu ba ba.” JaeJoong khẽ khàng lặp lại. Ở ngoài cửa YunHo cúi đầu, hạnh phúc nở nụ cười. Bởi lẽ lo lắng cho cục cưng nên anh tạm ngừng cuộc họp để đến xem bé thế nào, không ngờ lại nghe được JaeJoong nói câu đó, cả trái tim anh lan tỏa vị ấm áp từ cục cưng mà một tay anh che chở nuôi nấng. Anh chưa bao giờ tin vào thần linh, nhưng lần này anh muốn cảm tạ họ vì đã ban tặng cục cưng cho anh.

YunHo hài lòng hạ quyết tâm trở lại phòng họp để nhanh chóng kết thúc hội nghị, anh muốn cùng cục cưng của anh ăn trưa.

“SuSu, dạy JaeJae học toán đi.” JaeJoong đưa sách giáo khoa ra, nói với JunSu. Bé rất thích học tập nhưng không muốn đi đến trường học.

“Được.” JunSu vui vẻ cười, bé tổ tông đã cởi bỏ được khúc mắc, cậu cũng yên lòng.

YunHo đưa JaeJoong đến nhà hàng, hôm nay anh đã đặt trước cả một gian phòng.

“Cục cưng, đến đây với ba.” YunHo vỗ vỗ bắp đùi mình, mấy ngày nay anh bận rộn nhiều việc, đến tối mịt mới vội vã về nhà nói chúc ngủ ngon với cục cưng, sau đó lại đến phòng sách để làm việc. Tiếp đó, đúng lúc đến ngày khai giảng, thương lượng việc đi học với JaeJoong, nhưng mà vẫn chỉ là miễn cưỡng.

JaeJoong đứng ở nơi xa nhìn YunHo, cúi đầu, do dự không biết có nên đi hay không, hai gò má nho nhỏ đã ửng hồng.

“Thế nào, JaeJae đã lớn, không muốn gần gũi với ba nữa sao?” YunHo nhàn nhã ngồi tại chỗ, anh chắc chắn JaeJoong sẽ đến, quả nhiên không ngoài suy đoán, JaeJoong đã đi tới.

“Không phải thế.” JaeJoong ngồi nghiêng người trên đùi YunHo, bĩu môi trả lời.

“Chẳng lẽ là do JaeJoong xấu hổ ư?” Một tay của YunHo xoa bóp gương mặt đo đỏ của JaeJoong, một tay ôm lấy vòng eo thanh mảnh của bé.

JaeJoong giãy dụa suy nghĩ biện pháp giải cứu hai má mình, “Không… Không xấu hổ.” Mặc dù nói như thế nhưng chiếc đầu nhỏ của JaeJoong tưởng chừng như đã dính chặt lấy ngực bé, thậm chí bé có thể nghe được rõ ràng nhịp đập của trái tim mình, cảm giác bản thân vô cùng căng thẳng.

“Nói dối mũi sẽ mọc dài ra đó nha~” YunHo không véo má bé nữa mà chuyển sang kẹp mũi bé. JaeJoong không vui lắc lắc đầu, kháng nghị nhìn YunHo, “Không phải thế, ba ba lừa con.” JaeJoong sờ sờ mũi, bàn tay nhỏ bé nắm lại đánh vào ngực YunHo, nhưng cứ giống như là đang làm nũng.

JaeJoong không biết hành động vừa rồi là tự thừa nhận mình nói dối, lại như mời mọc YunHo yêu thương.

YunHo nâng cằm JaeJoong lên, cúi xuống, lúc hai đôi môi chạm vào nhau, đầu lưỡi linh hoạt khẽ mở hàm răng của JaeJoong. JaeJoong ưm một tiếng, dán sát vào người YunHo, YunHo thuận thế ôm chặt JaeJoong, lưỡi luồn vào bên trong khoang miệng bé, cuốn lấy chiếc lưỡi mềm thơm mát của bé, bắt đầu khiêu vũ. Bàn tay vẫn đặt ở bên hông JaeJoong của YunHo không ngừng ma sát phía bên ngoài áo của bé.

JaeJoong run rẩy đón nhận nụ hôn kịch liệt của YunHo, trải qua vài năm tôi luyện, bé hôn ngày càng thành thục, chuyển động cái lưỡi đáp lại anh, “Ưm…”

YunHo lưu luyến rời khỏi đôi môi mềm mại của bé, nếu tiếp tục hôn, anh không thể đảm bảo ở ngay lúc này, tại nơi này mà không muốn JaeJoong.

JaeJoong thở dốc nằm sấp trong lòng YunHo, đôi môi bị hôn đến đỏ bóng, hơi sưng phù lên, quyến rũ không nói nên lời.

End chap 12

11 thoughts on “[YunJae fanfic] Cục cưng trời giáng – Chap 12

  1. xmelody194 05/04/2012 at 12:07 pm Reply

    ahhhh, m đc tem rùi
    thanks au nhìu lắm lắm
    2 chap ra liên tiếp lun
    cố lên au nhé,ủng hộ au ^^

  2. xmelody194 05/04/2012 at 12:19 pm Reply

    trời đất ơi, jae còn nhỏ mà hôn mún ngạt thở lun rùi
    ko sớm thì muộn con gấu béo nó cũng mần thịt thui
    chết mất thui au ơi, đọc mà bấn quá

  3. hanarumi 05/04/2012 at 12:37 pm Reply

    Em Jaejoong mới có 6 tuổi, cả nhà cưng chiều thế nào mà lại để cho cái lão baba này làm thế với bé chứ.
    3 tuổi đã nút lưỡi, 6 tuổi đã biết hôn kịch liệt
    Cứ cái đà này….huhuhu….
    Không thể tưởng tượng tiếp được….
    Ching nhanh ra chap đi, em không tưởng tượng được,huhu…..

  4. bunbebong 05/04/2012 at 12:39 pm Reply

    ôi 3 trấm quá
    3 trấm quá đi
    bé JaeJae dễ thương hết sức ~
    nhưng thật la 3 trấm…

    • yuki-hana 05/04/2012 at 2:27 pm Reply

      m tiếp cái comt của bạn này nhá …

      sau một hồi “ba trấm” thì m thấy nghi ngờ quá …

      Thật ra bé nào lúc đầu đi học mà chả thế .. khóc cứ như là ngày tận thế vậy nhưng sau một vài hôm sẽ đỡ hơn rất nhiều . Lúc này phụ huynh phải kiên quyết mới được.

      M thấy Yuchun khuyên rất đúng , ko nên để bé ở nhà … m thấy lần này Yunho thảm rồi …. cưng JaeJae như vậy thì làm sao mà để bé đi học được chứ … mới khóc đỏ mắt có chút xíu là xìu lòng rùi .. ko ổn ..ko ổn chít nào …

      Theo cái đà này thì trừ khi Jaejae tự mình muốn đi học chứ nếu ko thì chắc … haiz … bé ở nhà luôn cho tới lớn quá … như vậy ko tốt …. m mong Yunho sẽ tìm ra biện pháp gì đó

      Mà nói gì thì nói .. m thích đoạn cuối nha …ngọt ngào quá đi …. đọc mà vui theo fic đấy …

      Thanks Ching nhá .

      p/s: Ching post chap mới nhanh đi … hì hì hì … [ câu này là câu muôn thuở của readers mà .. khà khà ]

  5. bjchuche 05/04/2012 at 3:15 pm Reply

    Huhu, hi vọng là yaoi, mình không thích shota >”< Mình như kiểu con người của Đảng và pháp luật* =)

    • yuki-hana 05/04/2012 at 3:18 pm Reply

      sorry Ching vì m comt tùm lum nha ! nhưng m thích cái comt của b này quá . Like mạnh ..

  6. candyflossforme 05/04/2012 at 6:59 pm Reply

    Đi học lớp 1 là 6t goy, herher, Jae càng lớn càng câu dẫn Appa nha, chưa j đã bít hun goy^^…….Ss chăm chỉ wa, ra liền 3 chap 1 lúc ><

  7. doushitekimi01 05/04/2012 at 8:36 pm Reply

    đợt này ra chap nhanh. cám ơn ad nhiều lắm. iem hay ol điện thoại nên khó com

  8. minmin 06/04/2012 at 11:53 pm Reply

    trải qua vài năm tôi luyện,vài năm tôi luyện,mai mình cũng muốn đk tôi luyện

Leave a Reply ↖(^ω^)↗

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: