[YunJae fanfic] Ngủ đông – Chap 13

Ngủ đông

Author: Zhong Jing Zhi Xi

Editor: Tukimi

Paring: YunJae

Genre: Fluff, romance, drama, angst, HE

Rating: R

Length: 86 chapters + 1 extra

Please don’t take this to wattpad. Thanks!

 

 

«— Chap 12

Chapter 13: Động sai người

 

Kim Jae Joong không ngờ Jung Yun Ho lại cưỡi ngựa giỏi đến thế, bởi lẽ cậu tận mắt chứng kiến con ngựa đen của Jung Yun Ho luôn duy trì khoảng cách một cái đầu ngựa với con ngựa của đối thủ, Jung Yun Ho gắt gao bám trụ con ngựa trắng của người kia, chỉ kém đối thủ một cái đầu ngựa. Jae Joong nhớ rất rõ ràng, thầy dạy cưỡi ngựa của cậu đã nói với cậu rằng, trong quá trình đua ngựa, việc vượt lên trước và tốc độ không phải là kỹ thuật gây thách thức nhất, duy trì khoảng cách cơ thể mới là khó khăn nhất.

Chang Min ở bên cạnh không khỏi phát sinh khâm phục

“Jung Yun Ho này… ngay cả đua ngựa cũng thông thạo?!”

Jung Yun Ho mặc một bộ đồ cưỡi ngựa màu mận chín, vóc dáng rắn rỏi cao quý, tỏa ra vẻ khí khái hào hùng. Jae Joong đứng dậy khỏi chỗ ngồi, ngón tay trượt qua lan can trước mặt, giọng nói nhàn nhạt

“Bé Min, không cảm thấy có chút sợ hãi sao?”

“Cái gì?”

“Người đàn ông này giống như một cái hố đen vũ trụ, càng đến gần anh ta, lại càng cảm thấy anh ta sâu không có đáy, nhưng lại vô giác bị hấp dẫn.”

Chang Min quay đầu nhìn Jae Joong, vẻ mặt của Jae Joong rất bình tĩnh, lúc nói những lời này, bờ môi khẽ khàng mấp máy, thái độ rất lãnh đạm, nhưng Chang Min có thể rõ ràng nhận thấy bên trong đó có chứa một chút dịu dàng. Bất chợt, rất nhanh, Kim Jae Joong dường như thay đổi, ánh mắt biến thành khinh miệt, Chang Min nhìn theo ánh mắt ấy, thấy được Jason.

Jason ngồi đó, sắc mặt rõ ràng rất xám xịt, ánh mắt căm hận nhìn chằm chằm vào Yun Ho trên trường đua ngựa, ngoài ra còn mang theo một chút kinh ngạc. Tâm trạng của Jae Joong rất tốt, Jason ư, có vẻ như không cần Hội Con Bọ Cạp Vàng cho ông ta bất trắc, hiện tại Jung Yun Ho của M.J dễ dàng làm cho ông ta có rất nhiều kinh ngạc.

Còn một trăm mét nữa thì tới vạch kết thúc, Kim Jae Joong vẫn luôn tỏ vẻ tin tưởng chắc chắn, ba mươi mét cuối cùng khẳng định là Jung Yun Ho sẽ tăng tốc chạy nước rút, đoán chừng sẽ thắng người kia nửa cái đầu ngựa, như vậy, không chỉ giữ lại chút thể diện cho Jason, mà còn giành chiến thắng trong cuộc chơi. Lúc Jung Yun Ho tự nhiên phóng khoáng chạy qua vạch kết thúc, Jason đứng lên, vẻ mặt rõ ràng tức giận nhưng vẫn phải giả vờ rộng lượng.

Jae Joong đi đến, khách sáo cười nói

“Cám ơn, ngài Jason.”

Jason lạnh lùng hừ cười một tiếng, sau đó nhìn thoáng qua Jung Yun Ho vừa xuống khỏi yên ngựa đang đứng ở một chỗ vài giây, ông ta chợt bật cười

“Ngài Kim, tôi sẽ giữ đúng hứa hẹn, ngày mai bảo người phụ trách đàm phán đến đúng giờ tìm tôi là được rồi. Hôm nay, tôi quả thật là thua trong cuộc thi đua ngựa, nhưng, không phải thua cậu.”

Nhìn Jung Yun Ho nét mặt không khỏe đi đến, Jason cười quỷ dị, vỗ vai Jung Yun Ho

“Anh bạn trẻ, thật đúng là khỏe nhỉ!”

Yun Ho nở nụ cười

“Cám ơn đã khích lệ, mong đợi đến buổi đàm phán vào sáng ngày mai.”

Jason ha ha bật cười

“Nếu như cậu có thể đến, tôi cũng sẽ mong đợi, tôi rất thích người có lực nhẫn nại, như vậy, đến đây thôi, tạm biệt.”

Jae Joong nhìn thoáng qua Jason rời đi, lại nhìn Jung Yun Ho một chút, hơi nghi hoặc, mơ hồ cảm thấy dường như có chuyện gì đó đã xảy ra, nhưng nhìn thấy dáng vẻ bình tĩnh của Yun Ho, lại không thấy giống.

Cậu đi đến, vẻ mặt tươi cười

“Cưng yêu, vất vả rồi. Đêm nay cùng nhau ăn mừng đi.”

Yun Ho không thay đổi nét mặt, nhíu nhíu đầu lông mày

“Tôi đi thay quần áo trước đã, đồ cưỡi ngựa gò bó quá.”

Jae Joong gật đầu, Yun Ho một mình đi về phía phòng thay quần áo. Yun Ho vừa mới đi vào trong tòa nhà, nhạc chuông của chiếc điện thoại anh để lại ở trên bàn reo vang, Jae Joong cầm điện thoại lên, nhìn trên màn hình hiển thị Kim Hee Chul, mỉm cười, đứng lên muốn đi đến phòng thay quần áo đưa điện thoại cho Yun Ho. Chang Min cũng đang muốn đi, thấy Jae Joong muốn đi đưa điện thoại, liền nhận lấy

“Hyung, để em đưa cho, vừa lúc em muốn vào tòa nhà để tiếp tục cái thẻ hội viên của em.”

Jae Joong ngồi xuống. Chang Min cầm điện thoại đi đến trước phòng thay quần áo, bởi lẽ bước chân rất nhẹ, lúc cậu bước vào thấy YunHo khiến anh giật thột. Chang Min chưa từng thấy Jung Yun Ho xưa nay vẫn luôn bình tĩnh lãnh đạm đột nhiên bị hù dọa, vì thế khó hiểu nhìn thoáng qua quần áo đặt trước mặt Yun Ho, chợt mở to mắt, sau đó khó tin mà gào nhỏ

“Anh… anh bị thương?”

Tỉ mỉ nhìn quần cưỡi ngựa màu đen bị cởi ra thấy có máu đỏ thẫm, còn có một mảng máu đỏ lớn thấm vào chiếc ga trải giường màu trắng sau khi bị Jung Yun Ho lấy ra che chân phải. Yun Ho thấy Chang Min, bình tĩnh lại, sau đó ngồi xuống che vết thương trên chân

“Đừng ồn ào…”

Chang Min đi đến, cầm một chiếc khăn mặt sạch sẽ đưa cho Yun Ho tiếp tục che thương tích

“Sao lại bị thương? Cưỡi ngựa sao?”

Giọng điệu của Yun Ho có chút tùy tiện

“Lão Jason kia làm trò mờ ám, lúc ông ta đóng yên ngựa lên lưng con ngựa đen, đã đặt một cái lưỡi dao vào chỗ bàn đạp chân phải.”

“Vậy trong toàn bộ quá trình anh cưỡi ngựa, lưỡi dao cứ thế đâm vào chân anh?”

Yun Ho cười thản nhiên

“Phải nói là hết lần này đến lần khác đâm vào trong chân, lão già kia thật độc ác, cưỡi ngựa xóc nảy căn bản là hành động tự mình hại mình.”

Chang Min có chút tức giận

“Lúc phát giác được, tại sao anh không ngừng trận đấu?”

Yun Ho dùng băng gạc cấp cứu ở nơi này qua quýt bọc lấy chân, sau đó ngẩng đầu liếc mắt nhìn Chang Min

“Cậu lúc nào trở nên đơn thuần như vậy, cậu nên biết rằng, đây không phải là một trận đấu công bằng, lão già kia làm như vậy, đơn giản là muốn chúng ta vứt bỏ trận đấu, tôi đương nhiên không thể nói, nhưng lại phải thắng cuộc đua, khiến lão già kia á khẩu không nói nên lời mới là phản công tốt nhất.”

Đem quần áo của Yun Ho đưa cho anh, Chang Min không nói nữa, chợt cảm thấy người trước mặt trở nên rất đáng tin cậy, mặc dù là động tác mặc quần đơn giản, nhưng đối với Jung Yun Ho đang bị thương mà nói, chỉ sợ cũng là một loại đau đớn. Mặc quần áo xong, Jung Yun Ho điều chỉnh vẻ mặt

“Shim Chang Min.”

Chang Min nhìn Yunho – người đột nhiên tỏ vẻ khá nghiêm túc, sau đó Yun Ho chậm rãi nói

“Chuyện này, đừng nói cho Kim Jae Joong.”

“Tại sao?”

Nghĩ đến Jae Joong, Yun Ho chợt nở nụ cười

“Tôi hỏi cậu, hợp tác cùng Jason, đối với M.J mà nói, là quan trọng đúng không?”

Chang Min gật đầu

“Đương nhiên rồi.”

Yun Ho vỗ vỗ vai Chang Min

“Thế thì được rồi, cậu cũng không muốn nhìn Jae Joong hyung của cậu, đơn phương bốc đồng phá bỏ hợp tác chứ?”

“Ý của anh là…”

Yun Ho bỗng nhiên cười vô cùng tự tin

“Với tính cách của cậu ấy, nếu biết chuyện này, chắc chắn sẽ không bỏ qua.”

“Như vậy, anh cứ chịu để yên thế sao?”

“Đương nhiên là không, có biết tại sao tôi mượn lão già kia con ngựa đen tốt nhất của ông ta không? Bởi vì lúc xuống ngựa, tôi đã lấy đầu tay cầm của roi ngựa cố sức gõ vào nơi cách dưới cổ con ngựa ba đốt ngón tay, con ngựa đó của ông ta, sau này hẳn là rất khó để tiếp tục thi đấu.”

Chang Min đột nhiên câm lặng, Jung Yun Ho, anh nghĩ Jae Joong hyung bốc đồng, kì thật anh cũng bốc đồng giống như anh ấy, phá hỏng con ngựa chiến hơn mười nghìn đô la của Jason, phong cách hành động kiểu này cũng chỉ có anh mới làm được.

Hai người cùng nhau rời khỏi phòng thay quần áo, ai cũng không chú ý đến một thân ảnh lặng lẽ biến mất từ cửa phòng thay quần áo.

Kim Jae Joong đi ra khỏi trường đua ngựa, ánh mặt trời chợt trở nên hơi chói mắt. Nhắm mắt lại, ngẩng đầu lên, vừa rồi vì không chịu nổi mấy thiên kim tiểu thư nhà giàu đến nơi này tiêu phá tiền, nên cậu muốn đi vào phòng thay quần áo tìm Yun Ho và Chang Min. Mới đi đến cửa, chợt nghe cuộc đối thoại của Yun Ho và Chang Min, không đi vào, dựa vào bức tường lạnh lẽo, Jae Joong thậm chí cảm thấy trong không khí bồng bềnh chút mùi máu tươi của Jung Yun Ho.

Jung Yun Ho, anh thật đúng là xấu xa, tự nhiên có thể phá hỏng con ngựa chiến yêu quý của người ta. Nhưng mà, anh đoán đúng rồi, tôi là người càng bốc đồng hơn anh. Ánh mặt trời hạ xuống, Jae Joong lộ ra nụ cười cân nhắc. Còn có, anh đã quên một chuyện, Jung Yun Ho, Kim Jae Joong tôi nếu có thù thì nhất định phải báo, không nên lãng phí công sức của anh, tôi sẽ khiến lão Jason kia nhiều vui sướng hơn một chút.

Buổi sáng hôm sau lúc đi đàm phán hợp đồng, Yun Ho không tham dự cuộc họp, sau khi ký kết, Chang Min có chút căm hận trừng mắt nhìn Jason. Ngược lại Jason không hề nói dù chỉ một từ liên quan đến cuộc đua ngựa hôm qua. Jae Joong đứng lên, giơ tay, cười hữu nghị

“Như vậy, hi vọng ngài Jason đã có một chuyến đi mỹ mãn ở Seoul.”

Jason cũng cười giả lả

“Đêm nay tôi ngồi máy bay rời khỏi đây, có thể cùng hợp tác với M.J, rất vinh hạnh. A đúng rồi, giúp tôi chào cậu bạn trẻ ngày hôm qua tham gia đua ngựa, tôi không may mắn như ngài Kim, bên người không có trợ thủ đắc lực như vậy đâu.”

Nụ cười của Jae Joong vô cùng hoàn mỹ

“Chắc chắn rồi, như thế, hi vọng ngài Jason bình an.”

Mang theo Chang Min rời đi, bên môi Jae Joong vẫn luôn tươi cười. Chang Min khởi động xe ô tô, chạy ra ngoài. Jae Joong móc điện thoại di động ra

“J, tôi là Jae Joong.”

“Ừ, hôm qua cậu nói muốn tôi giúp cậu chuẩn bị người, muốn xử lý một người, là ai?”

Jae Joong quay đầu lại nhìn thoáng qua khách sạn càng ngày càng xa, sau đó mỉm cười

“Người đó là thương nhân vật liệu xây dựng, Jason Lee, đang ở khách sạn Romo, buổi tối sẽ bay rời Seoul.”

“Thương nhân? Jae Joong, chuyện kinh doanh của cậu?”

Jae Joong không trả lời câu hỏi của J, chỉ là trực tiếp nói rằng

“Tôi chỉ muốn một cái chân phải của ông ta, làm sạch sẽ gọn gàng một chút, nhớ kỹ, không được gây tai nạn chết người, tôi còn phải hợp tác với ông ta.”

“Jae Joong, ân oán lúc cậu buôn bán kinh doanh rất ít khi dùng Hội Con Bọ Cạp Vàng? Người này, có vấn đề gì với ông ta vậy?”

“Không vấn đề gì, thủ đoạn dơ bẩn đó của ông ta, động sai người mà thôi.”

“Động sai người nào?”

Jae Joong bỗng nhiên hướng ánh mắt ra ngoài cửa sổ, thanh âm rất bình thản

“Người, của, tôi.”

Chang Min quay đầu nhìn Jae Joong, Chang Min đã từng cho rằng, trên đời này nếu như không cẩn thận chọc vào Kim Jae Joong là chuyện rất khó giải quyết, sau lại cảm thấy Jung Yun Ho cũng khó chơi như thế. Nhưng hiện tại, cậu nghĩ những điều đó không quan trọng, trong lòng cảnh báo chính mình rất nhiều lần, người thông minh, tuyệt đối, nhất định phải, chắc chắn không được đồng thời chọc vào hai người vừa phiền phức vừa bốc đồng đó.

Hôm nay Yun Ho xin nghỉ phép ở công ty, ở nhà thay thuốc cho chân phải, móc điện thoại di động gọi điện cho Hee Chul, đối mặt với những âm thanh rất ầm ĩ, Yun Ho mở miệng

“Hee Chul hyung, lần trước em nói với anh tên con chó em nuôi đang ở trường học dành cho thú cưng là Typhoon…”

Còn chưa nói xong, chợt nghe một câu thô tục của Hee Chul

“Mẹ nó thật phiền chết đi được.”

Lông mày Yun Ho giật giật

“Anh đang làm nhiệm vụ?”

“Ông trùm vật liệu xây dựng chó má gì đó ở lại Seoul ba ngày cũng có thể bị người trả thù, anh đã nói rồi, làm kinh doanh không có mấy tốt đẹp.”

Yun Ho nheo mắt lại

“Thương nhân vật liệu xây dựng nào vậy? Bị người gây nên chuyện gì?”

“Gọi là Jason gì đó, cứ ở nước ngoài yên ổn thì tốt rồi, không nên trở về chơi ngựa, hiện tại thì hay ho lắm đấy, người bị phế đi một chân, nghe nói con ngựa gì đó mới mua ngày hôm qua, hôm nay cũng không được bình thường…”

Yun Ho nhíu mày, bên kia Hee Chul còn đang liên miên nói

“Bé Yun, lúc nào em quan tâm đến loại chuyện như thế này vậy, được rồi em nói cái gì chó nhỉ?”

Yun Ho khép điện thoại lại, giọng nói của Hee Chul bị ngăn trở ở bên kia. Cầm cốc rượu trên bàn, ngửa đầu uống sạch, sau đó vùng nhăn nhíu xung quanh lông mày chợt trở lại như thường, Yun Ho bất đắc dĩ nhàn nhạt bật cười.

Kim Jae Joong, trừng mắt tất báo, tôi nên nói cậu lòng dạ hẹp hòi hay là… đáng yêu đây?

End chap 13

Chap 14 —»

Chú thích:

Trừng mắt tất báo – Thành ngữ Trung Quốc, xuất xứ từ sử ký “Phạm Tuy Thái Trạch liệt truyện” Chỉ một cái oán giận nhỏ nhoi là trừng mắt mà cũng bị báo thù, dùng để ví von lòng dạ hết sức hẹp hòi.

Điển cố:

Thời Chiến quốc, nước Ngụy có một đại phu, tên là Phạm Thư, bởi vì một sự cố mà không thể đặt chân vào trong nước, bị trục xuất ra ngoài biên giới, Phạm Thư rất có tài ăn nói, lúc hắn bị trục xuất ra khỏi nước Ngụy, vận dụng khả năng hùng biện thiên tài, chạy đến nước Tần, dựa vào tài ăn nói của mình thuyết phục Tần Chiêu Vương áp dụng chủ trương của hắn.

Phạm Thư sợ rằng người ta biết hắn bị nước Ngụy trục xuất, cho nên đổi tên họ, tự xưng là Trương Lộc, đề xuất chính sách xa thân gần đánh với Tần Chiêu Vương, Tần Chiêu Vương cho rằng chính sách của Phạm Thư rất thích đáng, vì vậy cho Phạm Thư ở lại nước Tần làm lễ tấn phong Thượng Khanh.

Về sau, Phạm Thư có thể thường xuyên tiếp cận Tần Vương, hơn nữa những chính sách của hắn, Tần Vương đều cho rằng có thể thực hiện được, sau khi áp dụng hiệu quả rất tốt, vì vậy liền phong Phạm Thư làm thừa tướng nước Tần.

Phạm Thư đắc ý ở lại nước Tần, trở thành nhân vật nổi tiếng có tài có thế lực, cho rằng cũng có thể thanh toán nợ cũ; hễ là người có ân huệ với hắn lúc trước, mặc dù chỉ là một sự bố thí, cho hắn ăn một ít cơm, hắn cũng tạ ơn xứng đáng, nếu người có hiềm khích với hắn từ trước, mặt dù chỉ là một cái trừng mắt gây gổ nhỏ nhoi, hắn cũng không buông tha mà phải trả thù.

12 thoughts on “[YunJae fanfic] Ngủ đông – Chap 13

  1. lavie 25/03/2012 at 1:31 am Reply

    Ta thật là thik tính cách của 2 bạn trẻ trong fic này nha~~~ Có thù phải báo, ăn miếng trả miếng nhưng vẫn không quên tránh làm tổn hại đến mình, đạt được lợi rùi mới tính toán nợ nần sau, hảo ah~~~ Ta cũng là dân kinh doanh nên ta sẽ học hỏi chiêu này, hắc hắc…

    Thường đọc dc các fic toàn Yun vì Jae mà tính sổ người khác, giờ thì ngược lại, bạn Jae cũng đã tuyên bố chủ quyền rùi, sau này ai mà dám đụng tới”người của Jae” nữa thì cầm chắc cái chết đi! Bạn trẻ thiệt là mạnh mẽ ah, ta thích! :))

  2. rei 25/03/2012 at 1:32 am Reply

    tôi thích người phiền phức, tôi thích người hẹp hòi =))

    • rei 25/03/2012 at 1:34 am Reply

      cái số anh thảm rồi Jung lão nô =)))
      cưng yêu như vầy sau này anh thử léng phéng xem
      nhẹ thì ngồi xổm lụm răng
      nặng thì bêu đầu thị chúng
      =)))

  3. chip31121994 25/03/2012 at 9:14 am Reply

    oaoa Jung Yun Ho độc ác bé ngựa của ta vô tội nha. Bé giúp a thắng mà a phế bé đi thế hả >”< đồ độc ác. Trả thù là phải như KJJ á đúng người đúng vật ai kiểu như a làm ăn bừa bãi ( rei cái ý nghĩ JYH ngoại tình sao ta thấy giống khủng bố tầm cao quá :-SS)

  4. miko 25/03/2012 at 10:16 am Reply

    Là đáng yêu! Đáng yêu đó ngài Jung!
    Anh chuẩn bị rơi vào tay ng đó rồi. Mà fải nói là 2 ng rơi vào nhau mới đúng.
    Chúc mừng anh Jung đã trở thàng người của Jae ha ~ Lo ngkĩ cho nhau thế thật khjến ng khác xúc động

  5. hanarumi 25/03/2012 at 8:36 pm Reply

    Đáng yêu, anh phải nói là Jaejung đáng yêu, anh cũng đáng yêu nữa, Yunhho của em là số 1. Cái lão Jason hiểm độc kia, 1 chân là đáng rồi, loại người hèn hạ bỉ ổi, dám làm đau anh Yun nhà ta, cảm ơn anh Jaejoong vì đã trả thù cho người, của, anh!

  6. boopooh_yj 25/03/2012 at 9:48 pm Reply

    tat nhjen la jaejae dang iu ruj! Uj vo dj tra thu cho chong ah!jae ghe that!hj.ss cu post text ntn e mung,chu e toan doc dt k ah!tks ss!

  7. khongvinh 25/03/2012 at 11:38 pm Reply

    Thank s. The la Jae da dong quyen so huu ‘ nguoj, cua ,toi’ len Yun ruj. Hoho.

  8. Kelly TeAry 26/03/2012 at 8:44 pm Reply

    E comt đây *ôm* Tình hình là e mất hết cảm giác sau khi đọc xong chap này, chắc tại bấn hai vị Jung Kim quá rồi. Nỡ lòng nào hành động đáng yêu vậy hả, còn đâu trái tim fan-gơ của mình nữa. Một lần nữa e khá ưng ý cái tựa đề chap “Động sai người” đó nha. Hí hí, quá ư là chạm đến mọi giác quan của người đọc, Kim Jaejoong là ko nên đắc tội, đừng nói chi làm khó dễ, uy hiếp người-của-Kim Jaejoong, ở đây là Jung đại nhân đó. E cũng ko quá bất ngờ khi thằng cha Jason bị phế 1 chân, chỉ rất khâm phục khi tác giả cho chi tiết Yunho “hành hạ” bé ngựa đen tội nghiệp, đoạn ấy miêu tả tính cách cao ngạo, tính táo, “ăn miếng trả miếng” của Yunho, vậy mới phải chứ, đây cũng chính là động sai người nè. Sao chap nào của NĐ cũng có nhiều ấn tượng thế nè, nhất là cái suy nghĩ cuối chap của Yunho, một khi đã thật sự để ý một ai đó thì mọi hành động của người ấy trong mắt ta đều rất “đáng yêu”. Đây, đến rồi, cái dòng suối chảy siết trong lòng đại dương bắt đầu âm ỉ xô vào bờ, người thương sẽ thương, người yêu sẽ yêu. Chậc, kiểu này ngóng trông chap mới của c ngày càng căng nha, tâm trạng cứ lênh đênh thế này chắc e chết mất. Mà như c bảo có H nữa, cứ nghĩ 2 bạn chẻ mần nhau là đỏ cả mặt. hai cá thể độc lập nhưng ở góc độ nào đó lại phụ thuộc vào nhau, Hội Bọ Cạp Vàng hay cái ý nghĩ kì thị cảnh sát của Yunho ko phải vấn đề, cái đáng nói ở đây là câu chuyện mở ra và kết thúc như thế nào đây? *cắn khăn* E mún đọc chap tiếp *kéo áo* c ơi, c có thương e thì mau mau nha *lăn ra đất* Yêu Ching nhiều *ôm*

  9. ngockieulong 26/03/2012 at 9:40 pm Reply

    Phải làm sao với hai người này đây..iu hai anh trong fic này quá đi mất..ngang tài ngang sức lắm cơ..lần đầu ta xem một cái fic jaejae ko yếu đuối ấy nhễ^^
    cảm ơn ss nhiều khi edit fic tuyệt vời như thế nhá..
    *muahhhh~~~~*

  10. tottochan1106 27/03/2012 at 8:14 pm Reply

    Oi yeu qua di
    Jae noi Yun la nguoi cua Jae roi nhe
    Khang dinh luon roi kia
    Ma Jae cung cao tay qua di
    Cai lao Lee gi do lam Yun bi thuong o chan
    Jae cung cho chan cua lao di doi luon
    hahahahahhaah

  11. kumiko123 27/03/2012 at 8:16 pm Reply

    bấn fic nay với cục cung trời giang nhất.fic nào cụng đáng yêu chết được^^
    chờ đợi chap mới của ban.thanks

Leave a Reply ↖(^ω^)↗

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: