[YunJae fanfic] Ngủ đông – Chap 54

Ngủ đông

Chapter 54: Kỳ nghỉ bắt đầu

Do not take out without my permission. Thanks!

 

 

«— Chap 53

Chapter 54: Kỳ nghỉ bắt đầu

 

Pierre xem lại một lần nữa dữ liệu y tế và hồ sơ điều trị trong tay. Cẩn thận xác nhận phương án trị liệu sơ bộ, Pierre lấy kính mắt xuống, ấn vào huyệt thái dương, hiện tại phương án trị liệu vẫn chưa thể có kết luận cuối cùng, dù sao ý kiến của chuyên gia phục hồi chức năng của bên Fiji vẫn quan trọng hơn. Hội Con Bọ Cạp Vàng đã sử dụng máy bay của họ đưa JaeJoong đến đảo Fiji. Bây giờ máy bay đang ở độ cao mấy nghìn feet trong không trung, yên tĩnh và bình ổn, Pierre vô ý ngẩng đầu nhìn YunHo đi cùng JaeJoong đang ngồi ở một nơi khác.

Trên sofa bằng da thoải mái, JaeJoong nghiêng đầu nằm có vẻ như đang ngủ. Jung YunHo cầm chăn nhẹ nhàng đắp cho cậu, sau đó không hề xê dịch mà nhìn cậu, trong ánh mắt đầy dịu dàng và thương yêu nhàn nhạt.

Pierre mỉm cười, thu hồi tầm nhìn.

Anh biết JaeJoong đã rất nhiều năm, sau khi JaeJoong trưởng thành, mỗi lần bị ốm, hầu như đều do Pierre tự mình khám và chữa bệnh. Chủ quản một bang hội không thể tránh khỏi bị cảm cúm, mệt mỏi quá độ, bị thương do súng gây nên và những thương tổn khác. Tuy nhiên, rất nhiều người không biết Pierre mặc dù tiếp xúc với nhiều loại bệnh hay vết thương JaeJoong gặp phải, khiến anh đau đầu nhất chính là chất lượng giấc ngủ của JaeJoong.

Năm đó, khi JaeJoong vừa mới tiếp nhận Hội Con Bọ Cạp Vàng, hội nghị phức tạp, quan hệ bang hội rắc rối khiến người còn trẻ tuổi như cậu bận túi bụi, quá tải. Mặc dù năng lực cao nên cũng không đến mức trứng chọi đá nhưng áp lực quá lớn, ngấp nghé và dòm ngó tiềm ẩn làm cho thời gian nghỉ ngơi của JaeJoong cực nhỏ, cho dù rỗi rãi, thần kinh căng thẳng cao độ cũng khiến chất lượng giấc ngủ của JaeJoong cực thấp. Thuốc hoặc vật lý trị liệu có thể giúp cơ thể thư giãn nhưng thư giãn tinh thần thì không ai có thể giúp Kim JaeJoong.

Hiện tại thấy Kim JaeJoong có thể an tâm nghỉ ngơi, dù chỉ là một giấc ngủ ngắn, Pierre chợt cảm thấy hiếm có. An tâm? Pierre khi đang suy nghĩ đến JaeJoong lập tức nghĩ về từ đó mà hơi kinh ngạc, trong ấn tượng của anh, Kim JaeJoong dường như chưa từng an tâm đối với bất kì ai hay bất kì chuyện gì. Đa nghi, không phải là khuyết điểm của chủ quản, ngược lại đó chính là một vị thuốc tốt cho sự phát triển vững chắc của bang hội. Thế giới ngầm đen tối này từ trước đến nay luôn hỗn loạn, chém giết thường thắng như trở bàn tay, Pierre đã từng căm hận cha anh, một người học y tài hoa lại tình nguyện trung thành cống hiến sức lực cho xã hội đen, nên lúc anh tốt nghiệp Đại học y khoa nổi tiếng của nước Mỹ đã muốn ở lại Viện nghiên cứu Mỹ làm việc.

Nhưng anh không bao giờ quên được, lễ tốt nghiệp ngày đó, anh mặc đồng phục cử nhân đi trên con đường rợp bóng cây của trường đại học thấy Kim JaeJoong. Lúc đó JaeJoong chỉ mới mười bảy tuổi, vẫn chưa tiếp nhận Hội Con Bọ Cạp Vàng. Cậu mặc một chiếc áo phông màu trắng, quần jean bó sát người, tóc đen dán vào đường viền khuôn mặt, ngửa đầu nhìn trời, nhìn bãi cỏ, nhìn tòa nhà trắng ở xa xa.

Vẻ đơn thuần sạch sẽ khiến Pierre hơi giật mình, anh thậm chí không ngờ được một tuần trước, khi quay về Hàn Quốc cùng cha anh đi ăn còn có cha của JaeJoong, JaeJoong cầm súng bắn tỉa vội vã đến sau đó ngồi xuống, mà lúc này đây cậu lại yên ổn giống như học sinh phổ thông trung học.

JaeJoong quay đầu, nhìn thấy Pierre, cậu nở một nụ cười sáng rực kèm theo chút gì đó mà khi ấy Pierre không thể hiểu, nhưng nhiều năm trôi qua, nụ cười kia thường xuyên xuất hiện trong đầu óc Pierre. Bởi vì nụ cười đó, Pierre dứt khoát từ bỏ nước Mỹ, cũng bởi vì nụ cười đó anh lại đi trên con đường khiến chính anh không thể lý giải giống như cha anh.

Anh nhìn Kim JaeJoong vật lộn đấu tranh giữa biên giới của sự sống và cái chết, chậm rãi sau đó, anh đã hiểu được nụ cười khi ấy của JaeJoong. Trong nụ cười đó có ẩn dấu ước ao ngưỡng mộ vô cùng sâu đậm, cho dù chỉ là một chút kiều diễm vút qua, nhưng lại khiến Pierre cam tâm tình nguyện ở lại Hội Con Bọ Cạp Vàng nhiều năm như vậy.

Pierre bỗng nhiên khẽ cười, lẽ nào bởi vì anh đã gần ba mươi tuổi nên nguyện ý hoài niệm chuyện xưa mà hao tổn tinh thần? Cúi đầu bưng tách cà phê đưa đến bên môi mới phát hiện anh đã uống sạch cà phê từ lúc nào rồi. Giơ tay để đầu ngón tay lành lạnh tiếp xúc cái trán, Pierre suy nghĩ có nên gọi tiếp một tách cà phê để ổn định tâm trạng không.

Những ngón tay thon dài mạnh mẽ nhẹ nhàng đặt tách cà phê bằng men trắng xuống, Pierre thấy hương cà phê ngào ngạt tỏa ra từ bàn trà trước mặt mình, ngẩng đầu, thấy YunHo cười cười, sau đó ngồi đối diện với anh.

“Cám ơn.”

Pierre uống một ngụm cà phê, vô thức quay đầu nhìn JaeJoong, thấy cậu vẫn đang ngủ, anh cố gắng nhỏ giọng hỏi YunHo

“Sao cậu không ngủ một lúc? Còn lâu mới đến đảo Fiji.”

YunHo lắc đầu nhìn bên ngoài cửa sổ, sau đó dựa người về phía sau

“Sao anh cũng không ngủ, phương án trị liệu rất hóc búa?”

“Nếu như đến đảo Fiji, ý kiến của tôi chỉ dùng để tham khảo, chuyên gia phục hồi chức năng bên kia rất chuyên nghiệp. Tôi xác nhận lại chi tiết phương án trị liệu ngày trước tôi và bác sĩ Jang chữa trị cho JaeJoong một chút, tranh thủ làm là tốt nhất, như thế người tiếp nhận của đảo Fiji cũng thuận lợi hơn.”

“Anh rất quan tâm đến cậu ấy.”

YunHo nói những lời này rất nhẹ nhàng, rất bình tĩnh. Pierre tạm thời khó có thể phản ứng

“Cái gì?”

YunHo thu hồi tầm nhìn từ bên ngoài cửa sổ, sau đó nhìn Pierre, cười thản nhiên, lặp lại lần nữa

“Tôi nói, anh rất quan tâm đến JaeJoong.”

Pierre ngây người nhưng lập tức cười nói

“Cậu ấy là chủ nhân vàng của hơn mười một nhân viên trong phòng khám bệnh của tôi đó, tôi phải phù hộ số mệnh chém chém giết giết của cậu ấy, cậu ấy mới có thể chuyển nhiều bệnh nhân đến cho tôi trị liệu, để tôi lừa gạt tiền của cậu ấy thôi.”

YunHo vẫn cười thản nhiên như cũ, sau đó bưng tách cà phê lên, cúi đầu uống, không nói gì nữa. Trong khoang máy bay xuất hiện sự yên tĩnh ngắn ngủi, ánh mắt trời xuyên qua cửa sổ lọt vào trong buồng, một cảnh tượng đẹp đẽ và ấm áp. Uống hết cà phê trong tách, YunHo đứng lên, muốn quay về chỗ của JaeJoong, lúc bước qua bên người Pierre, bỗng nhiên bị gọi lại.

“Này…”

YunHo dừng chân, thanh âm của Pierre vẫn nhỏ như trước

“Dù kết quả trị liệu như thế nào, hãy khiến toàn bộ thể xác và tinh thần của cậu ấy hoàn toàn thoải mái ở đảo Fiji.”

YunHo xoay người lại, khóe môi khẽ cong lên

“Tại sao lại nói với tôi điều đó?”

“Bởi vì chúng tôi đều coi cậu ấy là Đức ngài Kim, chỉ có cậu xem cậu ấy là Kim JaeJoong.”

Thật ra Kim JaeJoong mười bảy tuổi năm ấy, từ giây phút Pierre thấy nụ cười kia của JaeJoong, anh cảm thấy trái tim lạnh mà anh vẫn luôn duy trì bao giờ cũng bởi vì người này mà đau âm ỉ. Cho dù là nhìn cậu giơ cao súng giết người sắc mặt không đổi, hoặc là bản thân cậu bị thương nặng nhưng không hề sợ hãi, Pierre luôn nhớ đến Kim JaeJoong dáng dấp thiếu niên kia. Phải chăng cậu cũng khao khát một cuộc sống đại học bình thường, phải chăng cậu cũng khát vọng một đời người bình thản. Pierre luôn cảm kích chuyên môn của mình, anh cảm thấy mỗi lần khi Kim JaeJoong gặp anh luôn luôn có vết thương chồng chất, trong quá trình anh cứu cậu, đau đớn trong trái tim chậm rãi lan ra.

Mãi cho đến lần JaeJoong bị thương ở vai. Làm bác sĩ của cậu, lúc Pierre đang xác định tình trạng thương tổn, anh cũng do dự giống như mọi người. Do dự JaeJoong có tiếp thu đề nghị đến đảo Fiji trị liệu không, do dự lựa chọn của JaeJoong sẽ mang lại hậu quả gì cho vai của cậu.

Đang lúc anh tự hỏi JaeJoong có thể đến đảo Fiji hay không thì có một người rất kiên định và dứt khoát. Người đàn ông tên là Jung YunHo ở ngay trước mắt nói với anh, Kim JaeJoong phải đến đảo Fiji.

Cậu nhất định phải đi, không hề có bất kỳ trao đổi dư thừa nào, trong lòng người đó, chỉ có mình Kim JaeJoong, không có tiền bạc, không có giao dịch, càng không có Hội Con Bọ Cạp Vàng. Trong khoảnh khắc ấy Pierre chợt nghĩ, khát vọng bình thường và bình thản của Kim JaeJoong đã đạt được trong lòng của người đàn ông đó.

Chỉ là sự quan tâm đơn giản, vứt bỏ mọi rườm rà, không còn thứ gì khác.

JaeJoong đang lơ mơ ngủ khẽ chuyển động, chăn rớt xuống, lộ ra cánh tay bên phải. Sau đó JaeJoong chậm rãi mở mắt, thấy YunHo không ở bên cạnh, cậu điều chỉnh tiêu cự, ánh mắt còn có chút nhập nhèm nhìn YunHo đứng bên người Pierre

“Cưng yêu?”

Trong khoang máy bay không sáng sủa lắm, dưới ánh sáng êm dịu YunHo chầm chậm mỉm cười, sau đó đi qua

“Tỉnh rồi? Mới ngủ được một lúc…”

“Tôi tưởng anh cũng đang ngủ.”

YunHo ngồi bên cạnh JaeJoong, sau đó cũng hạ ghế dựa, nằm xuống

“Pierre nói còn lâu mới đến đảo Fiji, ngủ thêm một lát đi.”

JaeJoong thả lỏng cơ thể, sau đó nhắm mắt lại, hướng đầu nhích lại gần phía YunHo

“Cưng yêu, anh nói trị liệu ở đảo Fiji có quá nhàm chán không…”

“Có sao?”

“Các nơi an dưỡng phục hồi chức năng trên thế giới đều khá giống nhau, chẳng có gì ngoài mấy loại dụng cụ, công cụ trị liệu, máy đo sức nắm, máy đo độ chịu lực, nghĩ đến cũng cảm thấy nhàm chán chết đi được.”

“Ừm…”

Nghe thanh âm của YunHo nhỏ đi, JaeJoong mở mắt, nghiêng đầu nhìn anh, thấy vẻ mặt của YunHo dường như có chút mệt mỏi, vì thế không nói gì nữa, cậu nhắm mắt lại. Lúc mơ màng nghe được tiếng của YunHo, có chút mông lung, có chút trầm bổng

“Ở đảo Fiji còn có tôi mà…”

Đảo Fiji, Nadi.

JaeJoong không nhớ rõ lần trước đến đảo Fiji là lúc nào. Khi đó hình như cậu còn rất nhỏ, theo cha đến đảo Fiji tham dự hôn lễ của một chính khách. Đến vội vàng, cậu hoàn toàn không ý thức được, đảo Fiji có bầu trời và vùng biển tuyệt đẹp như vậy.

Viện điều trị phục hồi chức năng ở bên cạnh vùng biển sạch sẽ nhất đảo Fiji, Nadi, chiếm diện tích cũng không lớn lắm, kiến trúc sân có thể đồng thời tiếp nhận ba hoặc bốn chỗ đặt trước của các thượng khách. Khi máy bay hạ cánh xuống đường bay trong sân của viện điều trị phục hồi chức năng, viện trưởng Charles cùng trợ lý đã đợi sẵn ở đó. Charles là người Anh Quốc, bởi vì có sự tài trợ của gia tộc nên mở trại an dưỡng hạng nhất ở đảo Fiji.

Khuôn mặt râu quai nón của viện trưởng Charles đã phá vỡ hình tượng bác sĩ trong suy nghĩ của YunHo. Thông qua Pierre tiến hành mấy câu giới thiệu đơn giản, Charles bảo trợ lý trước tiên đưa YunHo đến ở khu biệt thự độc lập bên trong.

Căn phòng tuy không được thiết kế sang trọng nhưng vừa mới liếc mắt là có thể nhận thấy đồ nội thất giản đơn đắt tiền, thiết kế màu sắc mun đen tinh giản khiến cho người ta có cảm giác thoải mái. Đi đến ban công trước mặt, YunHo mở cửa, gió lạnh mát rười rượi thổi vào, rèm cửa màu trắng tung bay, nhìn cảnh sắc bên ngoài, YunHo rốt cuộc hiểu tại sao đây là nơi an dưỡng tốt nhất.

Quay đầu lại, anh thấy JaeJoong ngồi trên sofa, cậu lấy điện thoại di động ra, dường như muốn gọi điện thoại. YunHo bước đến, rút lấy điện thoại trong tay JaeJoong. JaeJoong hơi ngạc nhiên

“Muốn gọi cho ChangMin nói cho em ấy chúng ta đến nơi rồi…”

“Cái đó làm sau cũng được.”

YunHo kéo JaeJoong đứng lên, sau đó nắm hai tay cậu, đi đến trước cửa sổ sát sàn, làn gió có chút ẩm ướt trong nháy mắt tràn đầy cuống phổi, cảnh vật trước mắt khiến JaeJoong bỗng chốc ngừng thở.

Bầu trời cao xanh vời vợi, biển sâu xanh thẳm, bãi cát trắng kéo dài. Sóng biển không cuộn trào mãnh liệt mà dịu dàng vỗ về bờ cát trắng, sau đó lưu luyến rút đi rồi tan biến, gió mát lạnh mà ướt át nhưng không hề có mùi tanh của biển cả, ánh mặt trời êm dịu phủ màu vàng nhạt lên quang cảnh trước mắt. Vài chiếc lá cây xanh biếc điểm xuyến trước biệt thự khiến cho bức tranh phong cảnh càng thêm hài hòa cân đối.

JaeJoong dùng hai tay chống lan can, an tĩnh nhìn cảnh vật trước mặt, bình ổn hô hấp. Phía sau, sự ấm áp bất ngờ ập đến, làn môi YunHo nhẹ nhàng lướt qua vành tai cậu

“Cho nên, ở đây an dưỡng, không riêng gì thân thể, mà còn cả trái tim.”

Anh xoay người JaeJoong lại đối mặt với mình. JaeJoong hơi ngửa ra sau, ngồi hờ hững ở trên lan can không cao lắm kia, nhìn YunHo khẽ mỉm cười, trong ánh mắt YunHo tràn đầy chân thành tha thiết

“Tôi biết cậu ở chỗ này nhưng trái tim không yên ổn. Thử tín nhiệm ChangMin nhiều hơn một chút xem, để chính mình nghỉ ngơi đi.”

JaeJoong giơ tay, ngón trỏ miết dọc đường nét khuôn mặt YunHo, sau đó dùng tay nắm cằm anh

“Cưng yêu, anh có biết anh như thế này rất mê người?”

YunHo không rung động trước câu nói đùa của JaeJoong, anh nhìn cậu, giọng điệu vẫn chân thành da diết như trước

“JaeJoong, tôi nghiêm túc đấy.”

“Tôi cũng nghiêm túc mà…”

Cậu nhẹ nhàng chuyển động đầu, hai tay choàng qua cổ YunHo, môi dán đến, chậm rãi ngậm lấy làn môi của anh. Giống như có thể tham lam một chút, ở bên cạnh người này, làm Kim JaeJoong chân chính vài ngày đi…

Charles dùng nửa ngày kiểm tra tỉ mỉ vai trái cùng cánh tay của JaeJoong, trong phòng của mình, ông cười nói với JaeJoong

“Thật sự khiến tôi bất ngờ, cậu Kim nhìn mảnh khảnh thế này mà có cơ thể đẹp thật đấy.”

Pierre nhướng mày

“Charles, đây là kết luận của ông sau khi kiểm tra cả buổi?!”

“Đó không phải sự thật sao?”

JaeJoong mỉm cười

“Cám ơn lời khen của ông.”

Charles khép lại báo cáo mà Pierre đưa cho ông

“Tôi thích làm bạn bè với bệnh nhân của tôi, cho nên bắt đầu từ ngày hôm nay, tôi gọi cậu là Kim. Cậu đã đến đảo Fiji bao giờ chưa? Đi ngắm bờ biển tuyệt đẹp ở đây chưa? A, còn có bãi cát trắng, mỗi con ngựa bên trong trường đua ngựa ở phía nam đều rất khỏe, cậu thậm chí có thể đi lặn biển ở phía đông, ngắm các loài cá sặc sỡ đầy màu sắc ở đó.”

“Charles! Rốt cuộc ý kiến chuyên nghiệp mà ông cho JaeJoong là gì?!”

Pierre nghe Charles tán dóc đông tây như thế nên có chút nóng ruột.

“Ý kiến chuyên nghiệp của tôi ư? Kim, cậu có hai tuần để có thể xem lướt qua toàn bộ đảo Fiji một lần, nhưng tôi không thể cam đoan cậu có thể xem hết tất cả những hòn đảo nhỏ xinh đẹp.”

Pierre đứng lên

“Tôi nói kiểm tra…”

“Pierre, bực tức quá đối với cậu mà nói là hiện tượng không tốt. Khiến toàn bộ thể xác và tinh thần của bệnh nhân thoải mái là nguyện vọng của tôi.”

JaeJoong nhẹ nhàng lôi kéo Pierre đang có chút tức giận, sau đó cười cười với Charles

“Charles, có lẽ thời gian của tôi không cho phép tôi phóng túng như vậy đâu.”

“Kim, người có thể đến đây an dưỡng, mỗi giây mỗi phút gần như là vàng bạc, tuy nhiên, cậu bé à, cậu đã chọn nơi này thì tại sao không mang theo thân thể khỏe mạnh rời đi? Cánh tay của cậu bây giờ vẫn còn bị thương ngoài da, cần khoảng hai tuần để nó hoàn toàn khép miệng, trong hai tuần cậu có thể tiến hành huấn luyện cho cổ tay trước, mỗi ngày chỉ cần hai giờ là được, thời gian còn lại, tôi cũng không cho phép cậu xử lý bất kỳ công việc gì ở chỗ này, đi ra ngoài một chút, hai tuần sau, có lẽ cậu sẽ vất vả đến mức muốn giết tôi cũng nên…”

JaeJoong chỉ suy nghĩ một chút, liền hiểu rõ ý của Charles. Ông ấy đang dùng phương thức thoải mái báo trước cho cậu rằng huấn luyện vật lý trị liệu hai tuần sau có lẽ sẽ vô cùng khổ cực.

“Được, Charles, tôi hiểu rồi.”

JaeJoong đứng dậy muốn rời khỏi, Charles cười tạm biệt cậu

“A đúng rồi, anh chàng đẹp trai đi cùng với cậu ấy, cậu ta chính là mẫu người mà các cô y tá xinh đẹp chỗ chúng tôi thích đó, phải cẩn thận, cẩn thận nha… Ha ha ha ha.”

Tiếng cười sang sảng cũng làm JaeJoong nở nụ cười

“Charles, ông nói thế, anh ấy sẽ tự kiêu đấy.”

Lúc đi về biệt thự, JaeJoong hít sâu một hơi, có lẽ nên nghĩ xem cùng cưng yêu đi chỗ nào thì tốt, JaeJoong bất chợt thấy có chút khó tin, cậu chưa từng nghĩ chính mình sẽ có một kỳ nghỉ dài hạn đàng hoàng như thế, có lẽ vì ở đảo Fiji này, đối tượng lại có thể là Jung YunHo. Có thể, sự xuất hiện của người ấy là một phép màu.

Quay lại khu biệt thự, YunHo đang ngồi ở bệ cửa sổ bên cạnh chiếc bàn màu trắng chạm trổ hoa văn, uống Young Wagner – đồ uống đặc sản của đảo Fiji.

“Cưng yêu, tôi có một tin tốt và một tin xấu, anh muốn nghe cái nào trước?”

“Tốt.”

“Ngày mai chúng ta có thể ra ngoài thăm thú.”

“Vậy tin xấu?”

“Tôi có lẽ thật sự muốn ở chỗ này ngây ngốc ba tháng.”

YunHo đưa cho JaeJoong một ly Young Wagner

“Đối với tôi tin đó không quá xấu.”

JaeJoong uống một ngụm Young Wagner, hương vị kỳ quái khiến cậu nhíu mày. YunHo nhìn cậu và cười, nói

“Tôi cũng có một tin không biết là tốt hay xấu.”

“Ừm?”

YunHo cố gắng tìm từ ngữ để minh họa cho tình huống hiện tại

“Xa quê hương gặp bạn cũ, tính là tốt hay xấu?”

JaeJoong chậm rãi tập trung lực chú ý

“Vậy phải xem bạn cũ là ai đã…”

YunHo đi đến trước cửa sổ sát sàn phía tây, sau đó mở cửa sổ. JaeJoong đi đến, thấy bên phía bên ngoài sân, có hai người dường như đang cãi nhau.

“Hiện tại chân em có thể đá gãy khúc gỗ này rồi! Tại sao anh không cho em trở về huấn luyện?!”

Quần dài bó sát người, áo ba lỗ màu trắng, đường cong cơ bắp đẹp đẽ, băng vải trắng toát quấn lấy nắm tay.

“Anh nói rồi, vẫn chưa được.”

Người trả lời mặc một chiếc áo sơ mi và quần dài rộng rãi, đang ngồi ở một bên uống cà phê.

“Tại sao?!”

“Anh tin tưởng kiến nghị chuyên nghiệp của Charles, em cần nửa tháng nữa để phục hồi!”

“Tình trạng của em em tự hiểu rõ, tại sao phải nghe lời ông già kỳ quái đó?!”

“Tóm lại là không được!”

“Deman Benchelle, anh đừng quá độc tài!”

“Rees, gọi thẳng tên anh, có khả năng sáng mai em sẽ không thể đứng lên chạy bộ bình thường được.”

End chap 54

Chap 55 —»

14 thoughts on “[YunJae fanfic] Ngủ đông – Chap 54

  1. Kevin Le 04/08/2012 at 12:36 am Reply

    Ôi trùi đang chán nản lượng lờ thấy chap 54 mừng như hốt được Vàng :((
    Đợi chờ trong mỏi mòn cũng ra :(( thank Ching

  2. Christina YJ AKTF 04/08/2012 at 12:46 am Reply

    Hú hú chờ mòn mỏi cúi cùng Ching cũng comback
    tung hoa trc đã. Thanks chap mới nha

  3. Christina YJ AKTF 04/08/2012 at 2:02 am Reply

    Chap này thật nhẹ nhàng nha, cảnh ở đảo Fiji tuy chỉ xem miêu tả nhưng cảm giác rất thanh bình và thơ mộng, nào là gió biển, cây xanh rồi lại bầu trời. Có lẽ từng là người con nơi biển cả nên đặc biệt rất rất thích chap này. Đây quả là nơi nghĩ dưỡng thật lí tưởng. Ngưỡng mộ chị tác giả và Ching lắm đã tìm ra những từ ngữ thực đẹp đẽ thế để tả về hòn đảo này ^^. JJ à hảo hảo nghĩ ngơi 1 thời gian chữa trị lành vết thương nha.
    Phải nói sao nhỉ, qua lời kể của Pierre phải nói là ngoài Yunho thì JJ nhà ta cũng có mị lực hơn người nha (cái này cũng biết lâu rồi giờ chỉ có thêm bằng chứng thôi), sự ngưỡng mộ và lo lắng của Pierre dành cho JJ thật sự rất quý báu. Có điều che giấu k tốt lắm để Yunho nhìn là thấy liền =)))) Pierre à, a yên tâm đi từ nay về sau đã có người xem KJJ chính là KJJ rồi, người này vô cùng đẹp trai lại tài giỏi, chính trực, tuy rằng hơi bá đạo và đôi lúc k lãng mạn cho lắm ^^ nhưng a ta sẽ vô cùng chiếu cố JJ, ở bên a ấy JJ đơn thuần sẽ là JJ thôi.
    Nghe JJ gọi “cưng yêu” quả thật rất êm tai nha, nghe có iu thương và 1 chút bông đùa (a cứ kêu hoài như thế đi JJ). Trong chap này thích nhất 1 câu của JYH “Ở đảo Fiji còn có tôi mà…”, tuy cách nói nhàn nhạt mặt k cảm xúc mắt cũng k nhìn đối phương nhưng 1 câu đơn giản như thế lại mang nhìu ý tứ. (K cần lời lẽ hoa mỹ, k cần nói “Anh yêu e”, chỉ cần khi e có gì muộn phiền a sẽ nói “có anh ở đây mà” – đọc ở đâu đó có nội dung tương tự thế này). Rất ấm áp, cảm thấy người đàn ông này cho mình cảm giác có thể nương tựa suốt đời .
    Đảo Fiji lần này hứa hẹn tim hồng bay lả tả nha, cứ như tuần trăng mật ấy, chưa gì đã thấy nụ hôn khởi đầu rồi. Nụ hôn giữa cảnh sắc đẹp đẽ như thế còn mang theo iu thương và thoải mái k vướng bận, cảm giác còn ngọt ngào hơn cả kẹo sữa. Lưới tình này ai giăng thì k biết nhưng thấy cả 2 đều mắc trong đó luôn rồi, k thấy dc đường nào để ra đâu. À lại còn nơi đây gặp cố nhân nữa chứ, hehe Jae an tâm rùi đấy, Rees vẫn còn khỏe mạnh bình thường. Couple ManRees lâu quá k gặp *vẫy tay*. Từ vụ ở Nepal k biết 2 chủ quản này sẽ đối diện nhau như thế nào đây a. Thấy câu cúi của Deman Benchelle thật muốn đầu óc trong sáng cũng k dc =))), Rees à đừng gọi thế nữa nếu anh muốn có thể chạy bộ ^^.
    Chap này thích quá nên cứ miên man nảy giờ, 1 lần nữa cám ơn Ching. Mong chờ chap tiếp theo của kì nghỉ này lắm.

  4. jushiyuumi 04/08/2012 at 2:15 am Reply

    Hahaha~~~ăn mừng thôi

    *tung hoa* *bắn pháo*

    *bụp bụp*

    Chào mừng Ching comeback!!!

    Lại có thêm một người nữa “đổ” vì Jae cưng rùi, đọc đoạn đầu của chap ta đã thấy ngờ ngờ rùi…..“Anh rất quan tâm đến cậu ấy.” = thể nào chuyện này cũng xảy ra mà, đến ta đây còn phát hiện ra huống chi Yunho (trong fic) lại là một người very very clever nữa chứ! {ôi~tiếng anh của ta haizzz}

    Chap này pink wa’ trời luôn!!! Đức ngài Kim và Kim JaeJoong có sự khác biệt wa’ lớn nhưng cả hai đều có một điểm chung là quyết nghe lời Jung Yunho. Dù không nói ra tình cảm của mình dành cho đối phương nhưng hai bên cũng đã ngầm hiểu được

    Trong này Yun “chăm” Jae wa’ trời nhìn iu hok chịu được! Anh đã trở thành “bảo mẫu không công” cho Jae rồi. Ấm áp – Cố chấp – Lãnh đạm. Wan tâm đến Jae hết mực luôn í. Chỉ với những câu nói tưởng chừng như “vô hại” nhưng cũng khiến cho tâm can của không ít reader xao động đó nga~ (trong đó có ta nữa *ham hố*)

    “Ở đảo Fiji còn có tôi mà…” => chỉ với câu này thôi ta cũng biết anh hết lòng vì Jae cưng wa’ rồi…

    Jae trong này đáng iu wa’ chừng, có một điều làm ta wa’ là bất ngờ nha, đó là : Đức ngài Kim rất hay nũng nịu. Dù nói thế nào thì Đức ngài Kim bản chất vẫn là Kim JaeJoong mà thôi! Chỉ khi ở bên cạnh người mình cảm thấy an tâm nhất thì mới có thể bộc lộ được toàn bộ bản chất thật của mình

    Cuối chap xuất hiện nhân vật mới hok biết sẽ tác động ntn đối với chuyện tình củ YunJae đây?

    Một lần nữa thanks Ching nhìu nha!!! *ôm ôm* *hun hun*

  5. Khongvinh 04/08/2012 at 7:51 am Reply

    K con j de noj. That su la cu doc dc mot chap moj cua Ngu dong la mot njem vuj. Chang bjet caj couple cuoj cung mang den tin vuj hay tin xau j the k bjet. Ma ta ngj la tin vuj thuj. Thank Chjnh

  6. chip31121994 04/08/2012 at 8:34 am Reply

    😐 em không tài nào like đk ???? ấn vào cái nút Like cả trăm lầm mà nó không có gì thay đổi == mạng làm sao rùi ah~~~. :)) cái đảo này hình như là chuyên dành cho các cặp đến nghỉ dưỡng hồi phục thì phải =)) cute hết cỡ không đỡ được .

  7. danhee 04/08/2012 at 12:37 pm Reply

    ss*ôm ôm*…
    Chap này rất ngọt ngào, đọc mà tim hồng bay phấp phới, đảo Fiji này đúng là một địa điểm thật lý tưởng cho 2 bạn trẻ nha. Như tuần trang mật ý, lãng mạn, bay bổng, ấm áp, càng đọc càng cảm nhận được tình cảm của Yunho dành cho JaeJoong… thật nồng nàn.
    Đoạn cuối rất bất ngờ, 2 con người lâu lắm rồi mới thấy bỗng dưng xuất hiện, phải chăng sắp có chuyện gì xảy ra…. mong là 3 tháng của kì điều trị sẽ ko có sóng gió.
    vẫn câu nói muôn thủa…. ss 5ting….* kê dép*….* hóng chap mới*…

  8. mariequyen 04/08/2012 at 1:25 pm Reply

    hihi, cám ơn bạn đã ra chap mới nha. mong hoài, mong mãi….
    chap này co vẻ nhẹ nhàng ha, mong rằng yunjas sẽ có một kì nghỉ thật thoải mái. huh, mà không bit jae sử lí J ntn nhỉ, thắc mắ lém lém cỏ. mong chap mới wa.

  9. Tiểu Bummie 04/08/2012 at 7:36 pm Reply

    Reblogged this on TIỂU BUMMIE.

  10. Cass 05/08/2012 at 3:33 am Reply

    hix hix cuối cùng cũng chờ được chap 54 mong quá đi mất thôi.
    Em chẳng còn từ nào để tả lại chap này cả chỉ biết nói rằng nó very good mà thôi.
    Mong chap mới của ss .

  11. forever1401 06/08/2012 at 9:59 am Reply

    thks ching nhiều nhiều nha
    hai bạn trẻ kia đáng yêu quá
    bít là Rees vẫn còn sống
    cơ mà như thế này thì
    ngọt ngào chết được
    hy vọng Yun Jae sẽ có một kỳ nghĩ hạnh phúc ở đây
    tất cả những toan tính tranh đấu
    đều vứt hết lại ngoài kia đi
    tận hưởng khoảng thời gian yên bình hiếm có này
    có lẽ sau thời gian này giông bão sẽ lại kéo đến
    chúc hai ng có thể đủ mạnh mẽ để vượt qua
    giờ thì tận hưởng hp đi nhé

  12. Kelly TeAry 09/08/2012 at 9:11 pm Reply

    E vào đây tiếp lửa cho chị đây *cười* E cũng muốn Ngủ đông ngày nào cũng ra chap mới mà *chớp chớp* Phải nói chap này e có rất nhiều điều muốn nói nhưng lại ko biết bắt đầu từ đâu, ko biết nên dùng cảm xúc gì để diễn tả cái hay và cái tuyệt vời của chap 54. E muốn sống trong cái ko khí hạnh phúc và ấm áp mà YunJae đang sống trong NĐ, e muốn là 1 nhân vật nhỏ trong kỳ nghỉ dài hạn của họ, được ngắm nhìn họ ở cạnh nhau, thật lâu. Ching biết ko, lúc đọc xong chap 54, e đã ngẩng người rất lâu, tâm trạng bị thổi lên thinh không, nó cứ chập chừng trên cao và chẳng tài nào kéo xuống được.
    Đã nhiều lần e nói về tình yêu của YJ, suốt đời e chắc chỉ có thể viết về mối ràng buộc của họ. Và, e biết mình sẽ ko bao giờ có thể viết được cái tình sâu sắc, thuần mỹ như của Jung Yunho và Kim Jaejoong trong NĐ, giữa họ có một sự liên kết khó lý giải. Pierre nói đúng, tất cả mọi người đều xem Jaejoong là Đức Ngài Kim, chỉ có Jung Yunho xem cậu là Kim Jaejoong. Lý do tại sao chỉ có Jung Yunho nhìn thấy con người thật của Kim Jaejoong, Yunho ko phải kiêng nể mà là tôn trọng cậu, Yunho ko phải sợ hãi mà là lo lắng cho cậu. Thử hỏi còn câu trả lời nào khác ngoài hai chữ TÌNH YÊU. Sức mạnh của thứ tình cảm ấy mãnh liệt đến độ bản thân e cũng cảm thấy bối rối, nó dữ dội đến nỗi khiến Đức ngài Kim của chúng ta chịu thua cho một Jung Yunho tài lẻ, cao ngạo nhưng chu đáo, tỉ mỉ ấy.
    Chap 54 có một cái gì đó khiến e suy nghĩ mãi, sự hạnh phúc lặng lẽ và cái bình yên chớm nở kia làm e lo lắng. Mỗi phân đoạn và tình tiết của chap 54 mách bảo e rằng, có lẽ chút sóng gió lại đến. Cái hay của chị tác giả là có thể mở ra những kịch tính, vội vã của tình huống trong NĐ qua những từ ngữ hết sức đơn giản và nhẹ nhàng. Cái âm ĩ này làm người đọc bị thôi thúc, tất nhiên Rees và Deman xuất hiện càng khẳng định ý nghĩ này của e. Có thể tựa đề chap là Kỳ nghỉ bắt đầu, nhưng từ trước đến giờ dù là ở HBCV hay MJ đối với Jaejoong luôn là “ngày nghỉ” của mình. Cuộc sống của Jaejoong luôn vội vã, nhanh chóng, nếu có thể yên ổn nghỉ ngơi liệu có phải là tác phong của Đức ngài Kim. Ừ thì, vẫn còn một Jung Yunho khắt khe, lo lắng đủ thứ bên cạnh, nhưng chẳng phải khi gặp chuyện anh vẫn lao vào nguy hiểm cùng Kim Jaejoong hay sao? Theo e, chỉ cần họ ở cạnh nhau thì đó chính là “ngày nghỉ” của họ. E thích cách họ chiến đấu vì tình yêu của mình, ưng ý từng tình huống kịch tính của NĐ. Mối liên kết giữa họ ngày càng bền chặt khi cả hai cùng nhau trải qua nhiều khó khăn, cho đến lúc này e chỉ mong chờ những ngọn sóng to lớn vùi dập và nâng đỡ cho tình yêu của họ như thế nào thôi.
    Trong chap này e có chút ấn tượng với nhân vật Pierre, anh ấy lại là một con thiêu thân khác lao vào ngọn đèn có tên Kim Jaejoong. Nhưng, e yên tâm về con người này, bởi e biết tình yêu của anh ấy dành cho Đức Ngài Kim của mình chính là 1 dạng của sự kính trọng và ngưỡng mộ. Tình cảm đó rất đẹp, phải ko chị? Chà, cặp đôi yêu thích Demees đã trở lại, sao e cứ thấy 2 người này úp úp mở mở sao ấy, rốt cuộc họ là bạn hay thù??? Chúng ta đành phải đợi câu trả lời của chị tác giả thôi. Ching à, tuy là e luôn âm thầm lặng lẽ, nhưng chị phải biết e mong ngóng NĐ từng ngày, e muốn nhìn thấy Đức Ngài Kim kiêu hãnh, lẫy lừng của HBCV bị Jung Yunho đè dưới thân kìa *rưng rưng* Ching cố lên, e hứa sẽ luôn vào tiếp lửa cho chị nha *ôm ôm*

  13. s0ulmat3 10/08/2012 at 1:13 pm Reply

    KJJ ah~ nghỉ ngơi 1 chút đi anh. có JYH ở đó rồi mà😡
    chap này biết đc anh bác sĩ kia thích Jae nhiều năm như vậy, thực có cảm giác rất khó diễn tả. vừa cảm thấy nhẹ nhàng mà lại may mắn cho KJJ. sống trong giới xh đen đẫm máu như vậy còn rất nhiều ng tình nguyện ở bên giúp đỡ và yêu thương, như bé Min hay Pierre, còn có Jung YunHo ^^~

  14. love rain 10/08/2012 at 8:16 pm Reply

    “hôn lễ của một chính sách” => khách?

    chả biết nói gì, thôi thì cứ cám ơn chị về chap mới =))

Leave a Reply ↖(^ω^)↗

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: